"Nhưng phần vỏ vẫn có vấn đề, tôi nhớ ngày thứ hai tôi đã nhắc cậu rồi. Vỏ Tiểu Long Bao quan trọng nhất là phải mỏng và dai, cậu mới chỉ đạt được độ dai, còn độ mỏng thì chưa tới, không làm mỏng được thì khi ăn kết cấu sẽ bị lỗi, nhìn cũng kém phần trong suốt. Chỗ nhân thịt cậu vất vả lắm mới trộn ngon được, cộng thêm lượng nước xúp sinh ra nhờ căn chuẩn lửa trong quá trình hấp cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo vô vị."
"Vẫn phải luyện thêm, tập trung luyện nhào bột."
"Khoản này nếu có gì không hiểu cậu có thể đi hỏi Bùi Hành, cậu ta nhào bột cũng khá lắm."
"Rõ thưa Tần sư phụ!" Giọng nói kích động của cậu học việc họ Hồ vang vọng xé toạc cả bầu trời.
Tần Hoài nuốt nốt cái Tiểu Long Bao cuối cùng vào bụng, rồi chép chép miệng. Lúc đứng nghe các ông các bà kể lại ngọn ngành sự tích cày cuốc trong thời gian qua, hắn đã kịp xơi Tam Đinh Bao, Bánh Hoa Quế, Há Cảo, Bánh Tiên Nhân Thịt và Tiểu Long Bao, đương nhiên, tất cả đều là phiên bản thu nhỏ đặc biệt dành riêng cho Tần sư phụ, mỗi món nếm thử một chút cho biết vị là được.
Mỗi lần Tần Hoài nếm thử món ăn, đám học việc Tri Vị Cư hận nhất chính là việc hai anh em hắn và Tần Lạc không có sức ăn khủng như nhau. Phàm là Tần Hoài mà có được cái dạ dày không đáy của Tần Lạc, thì đám học việc Tri Vị Cư đâu chỉ nằm mơ mới cười tỉnh, mà là cười tỉnh ngay giữa ban ngày ban mặt luôn.
Tần Hoài cảm thấy hắn phải quất thêm một cái Xíu Mại nữa.
Nhưng không phải món Kim Ti Thiêu Mạch do Cổ Lực làm, Cổ Lực làm Điểm Tâm cực kỳ bài bản có quy luật, cậu ta sẽ không cố tình đi luyện thêm các loại Điểm Tâm khác, ngày nào làm món gì thì cứ thế mà làm. Tần Hoài trước khi đi Việt Tỉnh ngày nào cũng phải nhồi Kim Ti Thiêu Mạch với Như Ý Quyển, nên hắn đã đâm ra ngán tận cổ rồi.
Cổ Lực đã nhận được đủ lượng nhận xét từ Tần sư phụ rồi, với tốc độ tiến bộ của cậu ta, cho dù Tần Hoài có bỏ bê không nếm thử đánh giá nửa tháng trời thì cũng chẳng hề hấn gì.
Tần Hoài nhớ mang máng hình như còn một người nữa cũng rất khoái làm Xíu Mại, là ai nhỉ?
Tần Hoài nheo mắt suy nghĩ hai giây, nhớ ra rồi.
Bùi Hành!
Nhắc tới Bùi Hành, Tần Hoài cũng chịu chết không hiểu rốt cuộc hắn có cái sở thích quái quỷ gì. Trước lúc đám học việc Tri Vị Cư kéo đến, căn bản không ai nhận ra hắn lại mê làm Xíu Mại đến vậy. Món Điểm Tâm sở trường của hắn rõ ràng là Khai Tô Loại, đường đua cơ bản là dẫm chân lên Tô Càn. Kết quả từ khi đám học việc Tri Vị Cư tới, sáng nào hắn cũng lôi Xíu Mại ra làm, số lượng thì nhiều mà hương vị lại nhạt nhẽo vô cùng.
Đã thế hồi đầu thằng nhãi này còn cắn răng cãi sống cãi chết không thừa nhận là do hắn làm, về sau ngày nào cũng chối nhưng ngày nào cũng cắm đầu vào làm, Tần Hoài nhắm mắt cũng đoán được chỗ Xíu Mại dư thừa mỗi sáng nếm không hết, cuối cùng phải tống khứ toàn bộ cho Âu Dương là do ai làm ra rồi.
Nhắc mới nhớ, Bùi Hành đâu rồi?
Sao không thấy tăm hơi đâu nhỉ? Theo kịch bản bình thường, lúc này Bùi Hành đáng lẽ phải đang trốn trong góc lầm lì cắn răng cay cú rồi chứ. Nếu không phải bệnh viện của Khuất Tĩnh không có khoa răng hàm mặt, Tần Hoài thực sự muốn đúi cho hắn hai tấm thẻ khám bệnh, bắt hắn qua viện của Khuất Tĩnh kiểm tra thử xem răng hàm còn nguyên vẹn không, chứ nhỡ tuổi còn trẻ mà đã cắn nát bét cả răng thì khổ.
Bùi Hành hôm nay nghỉ phép à?
Tần Hoài rướn cổ dáo dác nhìn quanh các ngóc ngách trong bếp, cuối cùng cũng tóm được Bùi Hành đang đứng cạnh kệ để đồ, tránh xa đám đông, lủi thủi lục lọi nguyên liệu với vẻ mặt toát lên một sự bất lực như muốn buông xuôi.
Nếu phải dùng hai từ để lột tả trạng thái tâm lý của Bùi Hành mấy ngày nay, thì đó chính là: Tê liệt.
Còn nếu dùng một câu để diễn tả thì chính là: Mệt mỏi quá rồi, hủy diệt đi cho xong.
Nếu như nói mấy ngày đầu đám học việc Tri Vị Cư vừa tới, Bùi Hành còn ôm mộng lấy trình độ của học viên tốt nghiệp ra để cày cuốc đè bẹp bọn họ, thì từ lúc Tần Hoài đi Việt Tỉnh, đám học việc kia bắt đầu thả xích bung lụa cày cuốc điên cuồng, hắn đã hoàn toàn kiệt sức rồi.
Đua không nổi, căn bản là đú không lại cái tốc độ cày cuốc này.
Haha, nực cười thật. Nếu không phải đám người này thực sự bật mode cày cuốc khô máu, thì Bùi Hành suýt nữa đã quên béng mất cái thân phận nửa mùa con ông cháu cha như mình năm xưa đã bị Tri Vị Cư đá văng ra chuồng gà như thế nào rồi.
Thôi bỏ đi, không đua cày cuốc nữa, mấy người vui là được. Cày đi, ai mà đú lại mấy người cơ chứ, rõ ràng hồi ở Tri Vị Cư đã cày không nổi phải bỏ chạy lấy người rồi, ai mà ngờ đổi sang chỗ làm mới mấy người vẫn vác cái thói cày cuốc đó sang tận đây.
Sao hả? Cái chỗ Vân Trung Thực Đường này xịn xò đến thế cơ à? Đáng để mấy người vứt bỏ cơ hội cày cuốc ở Tri Vị Cư mà lặn lội đường xá xa xôi tới tận Sơn Thị để cày cuốc sao.
Thôi được rồi, công nhận là xịn thật.
Hu hu hu hu hu hu hu.
Biết làm sao bây giờ, cày không lại, cái lũ này đúng là biến thái quá đáng, chúa tể cày cuốc thực sự. Bọn họ có còn là người không vậy? Hèn gì bọn họ cắm rễ ở Tri Vị Cư bao nhiêu năm qua, thích ở Tri Vị Cư thì cứ chết dí ở đó đi, ông đây kiếm được công việc ngon nghẻ dễ dàng lắm chắc? Tự dưng mò tới giành giật bát cơm của ông đây làm gì?!
LVQ8371