"Cô biết con chắc chắn không muốn bái sư, lại càng không có chuyện bỏ bạch án để chuyển sang làm bếp món mặn, cũng chắng thể nào lơ là bạch án để tập trung luyện bếp món mặn được. Thế nên cô nghĩ mình nên làm giống sư phụ và sư huynh năm xưa, tôn trọng quyết định của cô, thì giờ đây cô cũng sẽ tôn trọng quyết định của con, cho dù thực tế con vốn chắng cần phải đưa ra những lựa chọn ấy."
Tào Quế Hương nhìn vẻ mặt hơi ngơ ngác của Tần Hoài, phì cười thành tiếng: "Có phải con thấy Tào sư phụ của con kỳ cục lắm đúng không, tự dưng lại thao thao bất tuyệt một tràng dài như thế, khéo lại tưởng cô đang lạt mềm buộc chặt, lấy lùi làm tiến. Mục đích nói mấy lời này là để ép con phải tự nguyện mở miệng xin bái cô làm sư phụ, như thế thì không phải do cô chủ động nhắc tới mà là tự con muốn bái sư."
Tào Quế Hương lật đi lật lại, nói hết sạch mọi nước cờ rồi, thế thì Tần Hoài còn biết nói cái gì nữa?
Giờ phút này, Tần Hoài bỗng thấy kỹ năng Nói Dối cấp Đại sư hình như cũng chẳng đủ dùng, đẳng cấp kỹ năng chắc còn phải cày lên cao thêm nữa, không ngờ cũng có lúc hắn bị á khẩu thế này.
"Không phải đâu ạ, cháu không có ý đó." Tần Hoài đành chống chế.
"Thật ra cô nói những lời này chỉ là để rào trước đón sau thôi, cốt để chuyện cô sắp làm tiếp theo trông bót hoang đường đi một chút.”
Tào Quế Hương móc điện thoại ra, gửi cho Tần Hoài một tệp tài liệu.
Một tệp tài liệu toàn chữ vô cùng mộc mạc, thậm chí còn chẳng kẻ bảng biểu gì, bởi vì bà ấy không biết kẻ bảng.
Tần Hoài bấm mở tệp tài liệu lên, sau khi nhìn rõ dòng chữ đầu tiên liền trợn tròn hai mắt.
Đây là... túi bách bảo phiên bản giống hệt của Đàm Duy An mà.
Toàn bộ đều là công thức nấu ăn.
Đủ các thể loại từ Lương Thái, món nóng, đồ uống, cho đến Điểm Tâm. Tần Hoài nhìn thấy một vài món quen mắt, ví dụ như Hoàng Muộn Ngư Sí, Thanh Thang Quan Yến, Bào Ngư Dầu Hào. Lại còn có vô số món hắn chưa nghe tên bao giờ, kiểu như Ngân Nhĩ Hội Tố, Thanh Thang Liễu Diệp Yến Thái, Tam Ti Ngư Sí.
Có những món lớn thoạt nhìn đã thấy sặc mùi tiền, cũng có những món ăn gia đình dân dã hằng ngày, thậm chí trong đó còn có cả công thức làm món trứng xào cà chua hay rau muống xào tỏi.
"Phần công thức phía trước có rất nhiều món là của Đàm Gia Thái chúng ta, chỉ vứt công thức cho con thì khả năng cao con cũng chẳng biết làm đâu, nhưng đây đều là những công thức rất xịn. Con không cần phải học cách nấu, con có thể chắt lọc từ những công thức này vô vàn kỹ thuật nấu nướng, nhất là kỹ thuật ninh nước dùng. Cô nhớ con làm Điểm Tâm cũng rất cần nước dùng thượng hạng."
"Phần công thức phía sau là những kinh nghiệm đúc kết được trong ngần ấy năm làm bếp của cô. Thực ra độ khó khi nấu mấy món gia đình dân dã cũng chẳng thua kém gì những món ăn hạng sang kia đâu. Mấy món đắt tiền đó chẳng qua là nguyên liệu đắt đỏ, chế biến rườm rà, phần lớn là dùng nguyên liệu xa xỉ đắp vào để tạo ra hương vị phong phú. Nhưng nhiều lúc, chính những món ăn gia đình giản dị mới là thước đo chuẩn xác nhất để đánh giá tay nghề của một người đầu bếp, rất nhiều kỹ thuật nấu nướng phải được rèn giũa từ chính những món ăn đời thường ấy."
"Công thức của Đàm Gia Thái ở phần trước, con tuyệt đối không được truyền ra ngoài. Đó không phải là công thức của cô, đó là tâm huyết mà sư phụ, sư ông và các bậc tiền bối đời trước đã dày công nghiên cứu và truyền lại từ đời này sang đời khác. Những công thức đó không thuộc về cô, cô chỉ tình cờ học được mà thôi. "
"Nhưng những công thức phía sau cùng với một vài kỹ thuật mà cô tự đúc kết lại thì con có thể dạy cho người khác. Bất kể là nhân viên ở nhà ăn của bọn con hay là những người bạn thân thiết của con, ví dụ như Tiểu Đàm, Tiểu Trịnh, Tiểu Tang, con đều có thể dạy lại cho họ. Giữa các đầu bếp với nhau rất cần sự giao lưu học hỏi, nhưng nhiều khi con không thể ngồi chờ người ta chủ động được, con phải là người chủ động mở lời trước thì người ta mới cảm nhận được thành ý của con."
"Cô biết, theo như trên phim ảnh hay quan niệm truyền thống của mọi người, mấy thứ bí mật tuyệt đỉnh kiểu này đáng lẽ phải được chép vào giấy viết thư hoặc cất giấu trong một cuốn sổ tay bìa da kín đáo. Nhưng với kinh nghiệm làm bếp ngần ấy năm của cô, mấy thứ bằng giấy đó rất dễ bị mủn rách hay hư hỏng, chi bằng gõ thẳng thành một tệp văn bản gửi cho con, con cứ lưu lên đám mây là an tâm nhất."
"Sao nào, màn rào trước đón sau ban nãy của Tào sư phụ con nghe lọt tai chứ hả? Giờ con có thấy cái tệp tài liệu cô vừa gửi bớt hoang đường đi phần nào chưa?" Tào Quế Hương cười bảo.
Trong giây lát, Tần Hoài chẳng biết phải nói gì.
Đây là một chiếc túi bách bảo còn giá trị hơn cả chiếc túi của Đàm Duy An, nhưng túi bách bảo của Đàm Duy An là hàng gia truyền, là do ông nội truyền lại cho cậu ấy. Còn chiếc túi bách bảo của Tần Hoài thì cứ như từ trên trời rơi xuống vậy, là do Tào sư phụ - người mới quen biết hắn vỏn vẹn vài tháng - chủ động trao tận tay.
Tần Hoài đành nặn ra một nụ cười bất lực, pha trộn giữa vẻ gượng gạo và nụ cười khổ. Môi hắn mấp máy, nhất thời chẳng biết sắp xếp câu chữ ra sao, đành dán mắt vào tệp tài liệu một lúc lâu rồi mới chậm rãi cất lời:
"Tào sư phụ, bây giờ cháu thật sự rất muốn bái cô làm sư phụ."
Tào Quế Hương lắc đầu: "Đừng có làm thế, cô không muốn biến thành cái loại sư phụ mà mình căm ghét nhất đâu, cái loại chuyên ép uổng đồ đệ phải làm những việc mà nó không thích ấy."
LVQ8371