Đương nhiên, nếu bớt đi một vài loại nguyên liệu, có lẽ món ăn sẽ mang một phong vị khác, sẽ làm cho một mùi vị nào đó trở nên nổi bật hơn, khiến tổng thể không quá phức tạp, biết đâu lại càng ngon. Nhưng chắng phải Tần Hoài mới chỉ được nếm thử mỗi phiên bản này thôi sao?
Đúng như lời Tào Quế Hương từng nói, chỉ cần trình độ của bạn đủ cao, đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, thì nấu thế nào cũng đều có cái lý của nó.
Giống như món Bách Quả Hãm Thang Đoàn mà Giang Vệ Kim làm vậy. Nguyên liệu dùng nhiều đến mức hoang đường đúng không? Chẳng sao cả, hoang đường cũng có cái lý của nó, ắt sẽ có cao nhân đứng ra biện minh thay cho ông ấy.
Tần Hoài đã ăn đến độ say sưa mê mẩn, hắn chẳng buồn ngó ngàng đến những món khác nữa, chỉ muốn quay lại nhấm nháp dư vị của Quán Canh Hoàng Ngư.
Nhưng hắn hơi ngại múc thêm muôi nữa. Ban nãy Tào Quế Hương đã múc cho hắn một muôi to đùng rồi. Trên bàn chỉ có đúng một con cá lù đù vàng, mà lại có đông người thế này, món này rõ ràng là món đinh của bữa tiệc, nếu hắn ăn nhiều quá e là hơi...
Tào Quế Hương liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của Tần Hoài. Bà căn bản không cho hắn cơ hội do dự, đứng thắng đậy giật luôn cái bát trên tay hắn, múc thêm cho hắn hai muôi.
"Tiểu Tần, cá lù đù hoang dã này khó mua lắm, con ăn nhiều một chút đi." Tào Quế Hương nói.
Tần Hoài ngượng ngùng cười hắc hắc nhận lấy bát, lại cắm cúi ăn lấy ăn để.
Hắc hắc, Quán Canh Hoàng Ngư ngon tuyệt cú mèo.
Haiz, sớm biết đồ ăn ngon thế này thì đã đưa Lạc Lạc về cùng rồi, nghỉ học hai ngày chắc cũng chẳng sao. Dạo gần đây Tần Lạc học hành cũng coi như chăm chỉ nghiêm túc, đem mấy món ngon nhường này ra làm "củ cải treo trước mõm lừa", khéo con bé lại lôi hết cả sức lực bú sữa mẹ ra mà cày cuốc học tập ấy chứ.
Quả nhiên là do người làm anh như hắn mấy năm nay tay nghề nấu nướng kém cỏi, mới khiến Lạc Lạc từ trước đến nay không mấy mặn mà với việc học.
Mà khoan, cũng không thể đổ lỗi cho hắn được. Con bé Lạc Lạc từ nhỏ đã lười đọc sách, nguyên nhân cốt lõi vẫn là do nó không thích học mà thôi.
"Anh Tần Hoài, ăn Hoàng Muộn Ngư Sí đi."
Giữa lúc Tần Hoài còn đang mải mê tẩm ngẩm tầm ngầm nghĩ cách để Tần Lạc "nghịch tập", diễn một vở kịch ngắn "vả mặt" sảng khoái thì Trương Chi Uẩn đã vô cùng nịnh nọt múc cho hắn một muôi.
"Anh mà không ăn là Thanh Thanh ăn hết đấy, em đã dặn cậu ấy chừa lại cho anh một muôi rồi mà cậu ấy suýt thì quên mất." Trương Chi Uẩn vẫn không quên mách lẻo.
Thường Thanh Thanh: ?! Đâm sau lưng tớ à?
"Rõ ràng là cậu ăn nhiều nhất, bà nội không cho cậu lấy nước Quán Canh Hoàng Ngư trộn cơm, cậu liền hận không thể đem Hoàng Muộn Ngư Sí ra trộn cơm ăn." Thường Thanh Thanh nổi giận, cao giọng bắt đầu mách ngược lại: "Bà nội ơi, kỳ thi tháng môn Toán lần này Trương Chi Uẩn chỉ được 108 điểm, cháu được tận 112 điểm cơ!"
Nếu hắn nhớ không nhầm thì điểm tối đa môn Toán cấp hai là 120 điểm nhỉ? Điểm thế này mà cũng bị coi là thi kém, vậy thì thành tích môn Toán hồi trước của Tần Lạc...
Tần Hoài liếc nhìn Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh, chỉ cảm thấy niềm vui nỗi buồn của con người quả nhiên chẳng thể nào đồng điệu. Hồi Tần Lạc học lớp chín, nếu con bé mà thi Toán được 108 điểm thì cả nhà hắn tối ngủ mơ cũng phải cười tỉnh giấc. Quả nhiên nhà bán Điểm Tâm sao sánh nổi với cái kiểu ngày ngày ăn yến tiệc linh đình ngay tại nhà thế này.
Tào Quế Hương cố ý sầm mặt xuống mắng mỏ: "Uẩn Uẩn dạo này lười biếng thật đấy, trước kia chẳng phải toàn được 115 điểm sao? Đừng quên vụ cá cược của cháu với bà nội nhé, thi chuyển cấp phải đạt bao nhiêu điểm thì mới được ăn cơm Hoàng Muộn Ngư Sí liên tục ba ngày? Đến lúc đó mà cháu thi trượt, thì chỉ có nước ngồi cạnh khóc ròng nhìn Thanh Thanh ăn Hoàng Muộn Ngư Sí và Hải Sâm Lớn Om Hành thôi đấy."
Trương Chi Uẩn lí nhí hỏi Tần Hoài: "Anh Tần Hoài, bao giờ anh lại về nữa? Lần sau về anh bảo với bà nội là anh muốn ăn Hoàng Muộn Ngư Sí nhé? Anh cũng thích ăn Hoàng Muộn Ngư Sí lắm đúng không?”
Tần Hoài thầm nghĩ Trương Chi Uẩn đúng là có mưu kế nhưng chẳng đáng là bao, hắn tỏ vẻ nghiêm trang, mang bộ mặt đầy tiếc nuối lắc đầu: "Cái đó thì anh không chắc đâu, bình thường anh đều ở thành phố Sơn em cũng biết đấy, lần sau về chắc phải cuối năm rồi."
Trương Chi Uẩn: QAQ!
Trương Chi Uẩn đau khổ và bi thương và bát cơm trộn Hoàng Muộn Ngư Sí.
Sau khi cơm nước xong xuôi, Trương Chử dẫn theo con trai và con gái sang nhà hàng xóm lấy Điểm Tâm. Chỗ Điểm Tâm mà Tần Hoài mang về được chia chác rất công bằng, chia làm ba phần: Trương Chử và Tào Quế Hương một phần, nhà Trương Xích Viễn một phần, nhà Trương Tư Vũ một phần.
Lúc Trương Chử kiểm kê Điểm Tâm, ông phát hiện hàng xóm đã lén giấu hai túi Tứ Hi Thang Đoàn, một túi Tam Đinh Bao và một túi Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Lão hàng xóm có đánh chết cũng không chịu thừa nhận, một mực khăng định mình chỉ giấu trộm một túi, Trương Chử vu khống lão giấu hai túi quả thực là ngậm máu phun T\gƯời.
Hai bên vì chuyện này mà cãi cọ ỏm tỏi suốt 5 phút đồng hồ. Cuối cùng vẫn là thằng cháu nội của lão hàng xóm tự thú, bảo đêm qua thèm quá, nửa đêm mò dậy lén luộc một túi Tứ Hỉ Thang Đoàn ăn sạch bách rồi.
LVQ8371