"Con người ta đúng là không nên tự chưi đầu vào ngõ cụt, tôi cứ cắm mặt vào tìm cách nâng cao kỹ năng nêm nếm, trong đầu rặt những gia vị là gia vị, thế là càng nghĩ lại càng bế tắc. Thực ra tôi đâu chỉ có thể luyện mỗi đao công với hỏa hầu, tôi hoàn toàn có thể luyện cả Câu Khiếm nữa. Câu Khiếm cũng là kỹ xảo mà, đổi món để luyện, đổi gió tâm trạng, đổi luôn cả tâm lý.”
"Tâm lý khác biệt thì trạng thái cũng sẽ khác đi, một khi đã vào guồng đúng trạng thái, thì tự nhiên sẽ tìm được cái cảm giác mà cậu nói thôi. Tôi rốt cuộc cũng biết cái cảm giác cậu nói là gì rồi! Cảm ơn cậu nhé Tần Hoài!"
"Cái cảm giác này thực sự quá đỗi mơ hồ, cậu giải thích thật sự rất rõ ràng đấy, Đàm Duy An cứ chê cậu ăn nói vụng về, miệng mồm cậu đâu có vụng về chút nào."
"Đúng thế, chính là cái cảm giác này đây, cuối cùng tôi cũng biết cảm giác là gì rồi. Tần Hoài, khi nào chúng bắt tay vào luyện Câu Khiếm đây?"
"Cậu cứ yên tâm, cậu đã giúp tôi một vố lớn thế này, đợt này tôi nhất định sẽ cắm cọc ở Vân Trung Thực Đường cho đến khi mẻ Song Giải Bao của các cậu thành công rực rỡ mới thôi! Trưa nay cậu muốn ăn món gì? Chỉ cần là món tôi biết nấu thì tôi cân tất, sau này mỗi ngày cậu thèm ăn gì cứ lên thực đơn báo trước cho tôi một ngày, hôm sau tôi sẽ đến sớm để chuẩn bị cho cậu."
"Oa, cái cảm giác này đỉnh chóp thật đấy, hóa ra cái cảm giác mà cậu nói chính là thế này đây. Tối nay tôi phải gọi ngay cho sư phụ tôi, tôi phải báo cho ông ấy biết tin vui động trời này mới được”
Hắn đã nói gì vậy? Sao Tang Lương thoáng cái đã hiểu luôn rồi.
Thôi bỏ đi, chẳng quan trọng nữa. Tần Hoài biết, kể từ ngày hôm nay, trường phái cảm giác của bọn họ lại đón thêm một viên đại tướng rồi.
Tần Hoài mỉm cười nói: "Vậy thì."
"Bây giờ bắt tay vào luyện Câu Khiếm của Giải Hoàng Tương luôn nhé?"
Đã muốn luyện tập làm Giải Hoàng Tương, dĩ nhiên phải dùng đến thủ pháp Câu Khiếm mà Tào Quế Hương am hiểu nhất.
Tang Lương lén đặt cho thủ pháp Câu Khiếm này một cái tên, gọi là Câu Khiếm vòng lớn, ý là lúc Câu Khiếm dùng thủ pháp rất hoa mỹ, cần phải vẽ một vòng lớn để tiến hành Câu Khiếm.
Tâm ý của Tang Lương, Tần Hoài đã hiểu. Hắn cũng rất tinh tế bày tỏ với Tang Lương rằng cái tên này đặt rất hay nhưng lần sau đừng đặt nữa, Câu Khiếm vòng lớn gì đó cứ để chúng ta quên nó đi.
Lúc này có thể sẽ có người hỏi, không phải Tần Hoài đã ở nhà Tào Quế Hương xào củ mài bao nhiêu ngày sao, hắn có luyện tập phương thức Câu Khiếm độc môn của Tào Quế Hương không?
Có chứ.
Mấy ngày nay Tần Hoài nhìn như đang xào củ mài để cày độ thuần thục đao công và hỏa hầu, đương nhiên, trên thực tế hắn cũng đúng là đang làm những việc này. Nhưng bản chất những gì hắn đang làm, thật ra vẫn là học tập và luyện tập Câu Khiếm.
Câu Khiếm không phải loại kỹ năng cơ bản như đao công và hỏa hầu, Câu Khiếm là kỹ pháp.
Tào Quế Hương ngay từ đầu đã nói, tuy Tần Hoài căn bản chưa từng học Câu Khiếm, nhưng hắn cứ bắt chước theo dáng vẻ của bà, thật ra cũng học được vài phần.
Vốn dĩ có thể chỉ được 2~3 phần, học được cái hình thức. Nhưng sau khi Tào Quế Hương dạy Tần Hoài kỹ xảo cơ bản của Câu Khiếm giống như cách dạy hắn cầm dao, phân tích từng bước một cho hắn, để hắn hiểu rõ mục đích của Câu Khiếm là gì, cần đạt được hiệu quả gì, lúc nào cần Câu Khiếm, món ăn nào, nguyên liệu nào cần Câu Khiếm ra sao, thì Tần Hoài thật ra đã học được 5 phần rồi.
5 phần đã đủ chưa?
Để dạy Tang Lương thì đủ rồi.
Tần Hoài cũng không phải thật sự muốn làm sư phụ của Tang Lương, hắn chỉ muốn truyền đạt lại kỹ xảo và kỹ pháp Câu Khiếm của Tào Quế Hương cho Tang Lương. Những thứ này cho dù hắn không biết làm thì vẫn có thể dạy, bởi vì Tào Quế Hương đã nói với hắn, nếu dạy sai còn có thể gọi video ngay tại chỗ để cầu cứu.
Tần Hoài bắt đầu công cuộc giảng dạy của hắn.
Bắt đầu trực tiếp từ việc nấu Giải Hoàng Tương.
Trong mấy ngày Tần Hoài đi vắng, ngày nào Tang Lương cũng điên cuồng nấu Giải Hoàng Tương. Với tư cách là đệ tử thân truyền của đại sư Hoài Dương Thái Tang Mục, tín đồ trung thành nhất của trường phái "cảm giác" do Tần Hoài đứng đầu ở giai đoạn hiện tại, đồng thời là một đầu bếp món mặn thực sự hiểu được chút ít về cái "cảm giác" mà Tần Hoài hay nói, thiên phú của Tang Lương là không thể nghi ngờ.
Chắc chắn là vượt xa Đàm Duy An.
Mà Tang Lương với tư cách là đệ tử thân truyền của đại sư, ở khoản chịu thương chịu khó thì cũng không cần bàn cãi.
Đám học đồ của Tri Vị Cư được công nhận là cực kỳ chăm chỉ cày cuốc, mỗi ngày làm việc mười mấy tiếng đồng hồ, ngày đêm luyện tập. Nhưng trong ngành đầu bếp này, nơi cày cuốc chưa bao giờ chỉ có mỗi Tri Vị Cư, chỉ cần là đệ tử của các đại sư, bất kể là thân truyền hay ký danh, thì đều cày sống cày chết cả.
Đặc biệt là ở giai đoạn đầu học nghề, lúc Tang Lương mới bắt đầu học nấu ăn, hắn từng khóc lóc đòi về đi học, mức độ vất vả có thể tưởng tượng được.
Tang Lương cũng từng trải qua những ngày tháng khổ cực. Khi hắn mới mấy tuổi, mười mấy tuổi, ngày nào cũng phải thái rau, luyện xóc chảo đến bật khóc, vừa khóc vừa phải luyện tiếp. Buổi tối ngủ toàn gặp ác mộng về việc luyện kỹ năng cơ bản, sau đó bị dọa tỉnh, tỉnh lại rồi mới phát hiện ác mộng là thật, bởi vì tỉnh dậy thật sự lại phải đi luyện kỹ năng cơ bản.
Khi một người chịu được khổ như Tang Lương muốn tìm ra cảm giác của Giải Hoàng Tương, hắn thật sự đang cắm đầu vào luyện tập.
LVQ8371