Trong Canh Bánh Gạo không nhất thiết chỉ có bánh gạo, mà có thể thêm rất nhiều thứ. Củ cải, rau xanh, cá viên, thanh cua, lườn gà, đậu phụ, đậu hữ ky cùng hàng loạt nguyên liệu nấu Malatang (lẩu xiên cay) đều có thể bỏ vào, cuối cùng nấu thành Malatang rồi bảo đây là Malatang thêm bánh gạo là xong, dù sao cũng chăng ai biết Trần Huệ Hồng rốt cuộc muốn nấu món gì.
Trần Huệ Hồng cảm thấy ý tưởng này của mình quả thực là đỉnh của chóp, nấu Malatang đơn giản biết bao, trẻ con tầm tuổi Trần Tuệ Tuệ rất hiếm đứa nào lại không thích ăn Malatang.
Về chuyện này, Tần Hoài tỏ vẻ: ?
Cho nên rốt cuộc chị muốn nấu Canh Bánh Gạo hay là Malatang? Canh Bánh Gạo chỉ là cái cớ, Malatang mới là mục đích thật sự của chị đúng không.
Cuối cùng Tần Hoài mang theo vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi bước vào nhà La Quân.
Trần Huệ Hồng có chìa khóa nhà La Quân, lúc vào chăng cần gõ cửa hay bấm chuông, cứ thế mở cửa vào là xong.
Lúc hai người bước vào, La Quân vẫn ngồi trên sofa xem tivi như thường ngày, thấy Tần Hoài tới ông cũng chỉ ném cho hắn một ánh mắt chứ chẳng nói năng gì.
Tần Hoài nghe thấy trong bếp có động tĩnh, hình như có người đang nấu ăn.
Ngay lúc Tần Hoài quay đầu nhìn về phía bếp, thì cửa bếp mở ra. Khuất Tĩnh đang đeo tạp dề, trên tay vẫn cầm muôi xào, trông có vẻ hơi luống cuống tay chân, ở góc mà hắn không nhìn thấy, La Quân bất lực trợn ngược mắt.
"Hồng tỷ, em làm theo lời chị dặn, cho thêm củ cải, rau diếp thơm, rong biển, đậu hũ ky, đậu phụ, bò viên, cá viên, tôm viên, viên khoai lang tím, chả cá và thanh cua vào nồi Canh Bánh Gạo rồi, nhưng em thấy nấu ra mùi vị chẳng giống Malatang chút nào, mà giống... nồi lẩu thập cẩm buổi trưa ở nhà ăn bệnh viện bọn em hơn." Gương mặt Khuất Tĩnh nửa phần vô tội, nửa phần bất lực, cô ấy chỉ đành mở to mắt nhìn Trần Huệ Hồng như cầu cứu.
Trần Huệ Hồng cũng lộ vẻ hoang mang: "Sao lại thế được nhỉ?”
La Quân lại trợn trắng mắt một cái rõ to, đáng tiếc chẳng ai thèm nhìn ông.
Khuất Tĩnh cúi gằm mặt: "Em cũng không biết nữa, hay là do em cho nhầm đồ, hoặc phải thêm gói gia vị khác nhỉ, bánh gạo sắp nát bét thành cháo luôn rồi."
Trần Huệ Hồng cố gắng bình tĩnh phân tích: "Chị nghĩ không phải đâu..."
La Quân rốt cuộc hết nhịn nổi, hét toáng lên: "Không phải cái gì, Trần Huệ Hồng bà bị điên à?"
"Bà bị điên thì thôi đi, bây giờ cái bệnh này còn lây nhiễm nữa hả? Lấy Canh Bánh Gạo đi nấu Malatang, cái thứ này mà bà cũng nghĩ ra được, đây là đồ cho người ăn chắc? So với cái tư duy nấu nướng của bà, cửa hàng tiện lợi trước cổng khu đô thị của chúng ta còn được tính là biết luộc trứng nước trà đấy."
"Còn cả cô nữa Khuất Tĩnh, Trần Huệ Hồng nói cái gì cô liền nghe cái đó hả? Cô không phải đã thức tỉnh rồi sao? Không có năng lực phán đoán của riêng mình à? Cô không phải biết nấu ăn sao? Tuy rằng làm cũng chẳng ra sao, nhưng ít nhất còn giỏi hơn Trần Huệ Hồng chứ?"
"Chuyện nấu ăn là phải tin chính mình, hay là nghe lời Trần Huệ Hồng, chút năng lực phán đoán ấy cũng không có sao? Tôi thấy cô cũng đừng làm ở khoa nội thần kinh của bệnh viện các cô nữa, cô tự mình đi bốc số khám khoa nội thần kinh trước đi, xem thử có phải tuổi còn trẻ mà đầu óc đã có vấn đề rồi không."
"Hơn nữa hai người các cô, ở nhà không có bếp à? Cứ nhất quyết phải đến phá cái bếp nhà tôi. Thứ đồ này nấu trong bếp nhà tôi tôi còn thấy xui xẻo, nhất là bà đấy Trần Huệ Hồng, lần trước bưng cả nồi đến nhà tôi chưa đủ, lần này định trực tiếp nấu ở nhà tôi luôn đúng không?"
"Còn cả cậu nữa Tần Hoài!"
Phân cảnh này còn có cả đất diễn của hắn sao, trận chửi này hắn cũng phải chịu đòn à?
"Dù sao cậu cũng là đầu bếp chuyên nghiệp, cái thứ này nấu ra ngay trước mặt mà cậu cũng nhịn được? Đạo đức nghề nghiệp của cậu đâu? Đam mê theo đuổi của cậu đâu? Tố chất của cậu vứt đi đâu rồi?"
Tần Hoài: "... Cháu... Cháu mới tới mà."
"Hừ." La Quân hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục xả đạn vô tội vạ nữa: "Trái cây cắt sẵn để ở ngăn trên tủ lạnh, tự đi mà lấy."
"Nói nghe thử xem, Đương Khang rốt cuộc là tình hình gì."
Thấy tiệc trà sắp bắt đầu, Khuất Tĩnh vội vàng chạy chậm về bếp tắt lửa trên bếp. Trần Huệ Hồng tự giác đi vào bếp lấy trái cây, còn tiện tay mở tủ lấy thêm ít hạt khô, nhìn là biết bà ấy cực kỳ rành rọt đồ ăn nhà La Quân cất ở đâu.
La Quân bấm dừng phim truyền hình, đứng dậy đi đến bên bàn ăn ngồi xuống, Tần Hoài nhân cơ hội liếc nhìn màn hình tivi một cái, phát hiện La Quân dạo này đúng là đổi khẩu vị thật, chuyển sang xem phim cận đại rồi.
Khuất Tĩnh rất chu đáo múc ra bốn bát Canh Bánh Gạo phiên bản siêu cấp sang chảnh, mỗi người một bát.
Nhìn đồ ăn sắp chất thành đống trong bát, màu sắc thì nhạt nhẽo, cộng thêm chỗ bánh gạo đã thực sự bị nấu nát bét thành cháo, Tần Hoài chợt hơi hiểu ra tại sao ban nãy La Quân lại chửi mắng xối xả vô tội vạ như thế.
Chỉ có thể nói dạo này La Quân đúng là đã tu tâm dưỡng tính rồi, thế mà nhịn được tới tận vừa nãy mới chửi người.
Nấu ở nhà ông thì thôi đi, nấu xong còn bắt ông ăn, cái này sao có thể không coi là một loại ngược đãi người già cơ chứ?
Cái thứ này thế mà lại khiến Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng ngồi thảo luận cho được, đủ thấy Khuất Tĩnh thực sự đã bị Trần Huệ Hồng dẫn đi lệch sóng rồi.
Tần Hoài vờ như không nhìn thấy cái bát trước mặt, tiện tay bóc một quả chuối vừa ăn vừa kể lại tuốt tuồn tuột những tin tức hôm nay nghe được cùng mớ suy luận của hắn trên máy bay.
Nhân tiện hắn còn lặp lại luôn câu hỏi ban nãy vừa hỏi Trần Huệ Hồng.
LVQ8371