"Con bắt chước được động tác và một phần kỹ xảo Câu Khiếm của cô, nhưng đây không phải là công thức dập khuôn để cái gì cũng áp dụng được. Hơn nữa nền tảng của con còn rất nhiều lỗ hổng. Tiếp theo con thái thêm 10 củ mài nữa, cô sẽ xào, con xem cô đảo thức ăn và Câu Khiếm thế nào nhé."
"Lão Trương, ông đã nói với bên trại lợn chưa đấy? Bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ gửi củ mài xào chín qua nhé."
"Nói rồi, bên đó mừng lắm, bảo là củ mài xào chín thì lợn càng thích ăn."
Tần Hoài lẳng lặng nhìn Tào Quế Hương thái củ mài.
Tào Quế Hương hạ đao rất nhanh, động tác đơn giản, thái củ mài chẳng khác gì thái củ cải. Tần Hoài cảm giác Tào Quế Hương không hề do dự, cũng chẳng cần suy nghĩ, bà chỉ đơn thuần dựa vào cảm giác để thái. Dao lia nhanh đến mức nhìn thấy cả tàn ảnh, gần như chỉ trong chớp mắt đã thái xong một củ mài.
Tần Hoài liếc nhìn những lát củ mài, độ dày mỏng đều tăm tắp, cứ như thể được copy paste ra vậy, lại còn mỏng hơn một chút so với những lát củ mài hắn vừa thái lúc niãy.
"Khi đao công của con đủ thuần thục, con có thể hạ đao nhanh như cô vừa rồi. Nhưng nhanh không có nghĩa là tốt. Rất nhiều đầu bếp vì theo đuổi tốc độ, nghĩ rằng càng nhanh càng chứng tỏ đao công giỏi, nên thường mắc phải rất nhiều sai lầm. Thực tế thì thời gian con thái nhanh vài nhát dao này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tiến độ công việc trong ngày, mà chậm lại một chút cũng không làm ảnh hưởng đến thành phẩm cuối cùng."
Nói xong, Tào Quế Hương lại bắt đầu thái một củ mài mới. Lần này tốc độ của bà đã bình thường hơn rất nhiều so với lúc nãy, gần như xấp xỉ với tốc độ thái của Tần Hoài.
Tào Quế Hương hạ đao cực kỳ chắc chắn, chậm rãi nhưng có nhịp điệu, chú trọng từng chi tiết nhỏ. Chi tiết đến mức Tần Hoài cảm thấy mỗi nhát dao bà thái xuống, hắn đều có thể nhìn rõ điểm dồn lực của bà.
Mũi dao ra sao, góc độ thế nào, cổ tay uốn lượn ra sao, cánh tay phát lực thế nào. Tào Quế Hương căn bản không phải đang thái rau, bà ấy đang dạy học, một màn cầm tay chỉ việc vô cùng cẩn thận.
"Con xem, nhiều lúc chậm lại mới chú ý được tiểu tiết. Vừa rồi lúc cô thái nhanh, con đâu thể nhìn rõ từng nhát dao của cô hạ xuống thế nào đúng không. Người ngoài nhìn không rõ, bản thân người thái thực ra cũng chưa chắc đã hiểu tường tận. Nhưng nếu thái chậm rãi thì tỷ lệ sửa sai sẽ rất cao, lại có thời gian để tìm cảm giác tay."
Trong lúc trò chuyện, Tào Quế Hương lại thái xong thêm một củ mài.
"Tốc độ cũng không hề chậm đúng không?" Tào Quế Hương cười hỏi.
Tần Hoài gật đầu thật mạnh.
Đến khoảnh khắc này, Tần Hoài mới hiểu ra Tào Quế Hương và Hoàng Thắng Lợi là hai người thầy mang hai phong cách hoàn toàn khác biệt.
Hoàng Thắng Lợi là một danh sư xuất sắc hiếm có với khả năng truyền đạt ngôn ngữ cực kỳ rõ ràng và kinh nghiệm giảng dạy phong phú. Khi dạy, ông thiên về việc giải thích cặn kẽ. Ông thích đứng cạnh quan sát Tần Hoài làm, sau đó chỉ ra vấn đề ngay lập tức. Chỉ khi hắn lặp đi lặp lại một lỗi quá nhiều lần, ông mới đích thân làm mẫu một lần.
Phương pháp giảng dạy của Tào Quế Hương thực ra cũng rất giống, nhưng khả năng diễn đạt bằng lời của bà không tốt bằng Hoàng Thắng Lợi, do đó bà thiên về việc vừa làm mẫu thực tế vừa giải thích.
Tào Quế Hương thích để Tần Hoài tự làm vài lần trước, chờ cho mọi khuyết điểm bộc lộ hết ra, sau đó bà mới bắt tay vào sửa từng lỗi một.
Cả hai phong cách này đều là của những bậc thầy danh tiếng, và đều là những phương pháp giảng dạy mang đậm tính truyền thống.
Tần Hoài đứng nhìn Tào Quế Hương thái xong 10 củ mài, sau đó bắt đầu nổi lửa xào.
Mẻ xào đầu tiên, Tào Quế Hương dùng đúng phong cách của mình. Động tác đơn giản, không màu mè hoa mỹ, cần vưng xẻng thế nào thì vung thế ấy, tuyệt nhiên không có lấy một động tác thừa.
Đến bước Câu Khiếm cuối cùng, bà cũng không dùng những động tác lớn lòe loẹt, mà chỉ là một pha Câu Khiếm cực kỳ bình thường, dung dị.
"Học Câu Khiếm thì trước tiên phải học cách pha nước bột năng. Tại sao cô lại bảo Câu Khiếm của con có vấn đề rất lớn? Là bởi vì con đã sai ngay từ bước đầu tiên rồi."
"Kỹ xảo Câu Khiếm này chứa đựng cả một bầu trời học vấn nằm trong bát nước bột năng đấy. Chọn loại bột năng nào, pha chế ra sao, đặc hay loãng, tỷ lệ thế nào, có cần trộn các loại bột với nhau không... tất cả những điều này đều đòi hỏi người đầu bếp phải tự mình định đoạt. Nó cực kỳ thử thách khả năng kiểm soát tổng thể và phán đoán của đầu bếp đối với món ăn."
"Tất nhiên, con là đầu bếp Điểm Tâm thì cũng không cần phải tinh thông đến mức ấy. Trong cái file tài liệu cô gửi cho con, những món cần Câu Khiếm đều đã ghi rõ cách pha nước bột năng rồi, con cứ làm đúng theo công thức là được."
"Bây giờ cô sẽ chỉ cho con cách pha nước bột năng để xào củ mài. Khi học công thức, con không thể chỉ biết cắm đầu học vẹt, mà còn phải biết tư duy. Đến khi nào con hiểu được tại sao món ăn này lúc Câu Khiếm lại cần pha nước bột năng theo tỷ lệ đó, thì lúc ấy con mới thực sự học được Câu Khiếm."
Nói xong, Tào Quế Hương từ tốn pha lại một bát nước bột năng ngay trước mặt Tần Hoài, bà vừa pha vừa giải thích về tỷ lệ, sau đó lại bắt đầu xào củ mài.
Lần này, động tác xào củ mài của Tào Quế Hương là bắt chước theo Tần Hoài, trông có vẻ hơi luống cuống tay chân, không biết phải đảo xẻng thế nào cho phải, nhưng thành phẩm cuối cùng xào ra vẫn cực kỳ hoàn hảo.
Mỗi lần Tần Hoài xào thức ăn trông đều buồn cười thế này sao?
LVQ8371