Tần Hoài đi tới bên cạnh Bùi Hành, phát hiện Xíu Mại của hắn làm ra vẫn tệ y như cũ.
Nói đơn giản thì chính là cái này cũng không được, cái kia cũng chẳng xong, so với Điểm Tâm Khai Tô của hắn thì quả thực là quá kém.
Tần Hoài không quá tinh thông việc làm Xíu Mại, nhưng cũng có thể chỉ bảo được đôi chút.
"Vỏ Xíu Mại này của cậu có vấn đề rồi." Tần Hoài nói, "Vấn đề về phần nhân thì tạm thời khoan hẵng nói tới, lỗi ở phần nhân của cậu mãi vẫn chưa sửa được, đây là thói quen cũ của cậu, nhất thời nửa khắc không thể thay đổi ngay được."
"Cách làm vỏ Xíu Mại thông thường là nhào bột bằng nước ấm trước, sau đó mới nhào bằng nước lạnh, cậu quả thực cũng làm như vậy, nhưng cậu không nhận ra mình rất thiếu linh hoạt ở khoản này sao?"
"Cậu cán vỏ rất tốt, mỏng mà không phắng lì, bốn mép có viền hoa lượn sóng để tiện cho việc đặt nhân vào giữa, nhưng bản thân cục bột này của cậu ngay từ đầu đã có vấn đề rồi."
"Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần rồi, nhào bột là phải tìm được cảm giác, phải tìm được cái thế dùng lực khéo léo đó. Cái thế dùng lực khéo léo đó nằm ở đâu? Đó là cảm giác vào khoảnh khắc tay cậu chạm vào bột, lực đạo cậu ấn xuống, cậu phải cảm thấy giữa cậu và khối bột này có sự giao lưu, cậu có thể cảm nhận được độ cứng mềm của nó có phù hợp với yêu cầu của cậu hay không."
"Cái loại cảm giác này chính là kiểu..."
"Cảm giác mà tôi nói cậu có hiểu không?"
"Là cái cảm giác này chứ không phải cảm giác kia."
"Cảm giác kia là..."
"Cảm giác này là..."
Tần Hoài tuôn một tràng dài như pháo rang, nói đến mức đám học đồ của Tri Vị Cư ở bên cạnh đều ném cho Bùi Hành những ánh mắt đầy ngưỡng mộ, trên mặt viết rõ mấy chữ "nhân viên chính thức thật là sướng nha", lại có thể khiến Tần sư phụ không quản ngại vất vả đi đến tận nơi, đặc biệt mở lớp kèm cặp riêng cho hắn.
Thật sự là quá đáng ghen tị mà!
"Nghe hiểu chưa?" Tần Hoài hỏi.
Bùi Hành thật ra đã nghe đến choáng váng từ lâu rồi, hắn có thể nhận ra Tần Hoài rất muốn làm cho hắn hiểu, nên hắn cũng ngại nói cho vị Tần sư phụ kính yêu của mình biết rằng hắn hình như nghe không hiểu cho lắm.
Bùi Hành đành phải gật đầu trong cơn váng vất: "Hình như hơi hiểu hiểu rồi, cảm ơn Tần sư phụ!"
Tần Hoài rất đỗi vui mừng: "Vậy thì nhào bột lại một lần nữa đi."
Bùi Hành: (°ー°〃) Còn có bài kiểm tra nữa hả?!
Tần sư phụ, tôi đang dùng câu nói chống chế tiêu chuẩn của Tri Vị Cư chúng ta mà, trước đây làm gì có bài kiểm tra đâu?
Bùi Hành chỉ đành cắn răng nhào bột.
Tần Hoài nhìn một lúc liền nhận ra, Bùi Hành không hiểu gì cả.
"Haiz." Tần Hoài thở dài thườn thượt, quả nhiên, cái cảm giác trình độ giảng dạy của mình được nâng cao chỉ là ảo giác, kỹ năng sư phạm của hắn vẫn tệ như cũ, bởi vì Bùi Hành vẫn nghe chẳng hiểu cái mô tê gì.
Tần Hoài thở dài vì trình độ giảng dạy của mình, nhưng tiếng thở dài này lọt vào tai Bùi Hành, lại biến thành tiếng thở dài vì sự ngu dốt của hắn.
Bùi Hành đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, trong lòng dâng lên một nỗi không cam tâm trước nay chưa từng có.
Hắn là con ông cháu cha, khi vào Tri Vị Cư có ưu thế hơn hẳn các học đồ khác, thiên phú của hắn cũng cơi như tạm ổn. Trước khi đến Tri Vị Cư, hắn vẫn luôn tự tin rằng mình có thể làm nên tên tuổi ở đó, có thể bái đại sư phụ làm thầy, có thể đứng vững gót chân trong giới bạch án, và trở thành một danh đầu bếp thế hệ mới.
Nhưng tất cả những hùng tâm tráng chí đó, đều đã bị mài mòn sạch sẽ ngay trong tháng đầu tiên bước chân vào Tri Vị Cư.
Ngay từ ngày đầu tiên vào Tri Vị Cư, Bùi Hành đã nhận thức được sự tầm thường của bản thân, và trong tháng đầu tiên, hắn đã học cách chấp nhận sự tầm thường đó.
Trong khoảng thời gian đó, Bùi Hành cũng từng nỗ lực, từng cố gắng vươn lên, nhưng đều vô dụng. Hắn nỗ lực thì người khác cũng nỗ lực, hơn nữa còn có những kẻ nỗ lực hơn hắn gấp trăm lần; hắn có thiên phú, thì người khác cũng có thiên phú, hơn nữa còn có những thiên tài vượt xa hắn.
Tri Vị Cư không thiếu thiên tài, cũng không thiếu kẻ cần cù, lại càng không thiếu những thiên tài cần cù.
Cho nên cuối cùng Bùi Hành đã từ bỏ giấc mộng muốn một bước lên mây, tạo dựng thanh danh trong giới bạch án, trở thành một đại sư bạch án như thuở ban đầu, mà chọn cách cuốn gói về quê. Hắn rời khỏi Tri Vị Cư - nơi mà hắn từng nằm mơ cũng muốn đến, để quay về Sơn Thị làm một sư phụ Điểm Tâm bình thường.
Đương nhiên, sự đời không như ý muốn, sau khi Bùi Hành quay về Sơn Thị liền trực tiếp đến Vân Trung Thực Đường làm việc, căn bản không hề trở thành một sư phụ Điểm Tâm bình thường chút nào.
Nhưng đây là lần đầu tiên Bùi Hành cảm thấy không cam tâm đến thế.
Không cam tâm vì sự ngu dốt của chính mình.
Tần sư phụ là người tốt như vậy, cho dù có bao nhiêu học đồ xuất sắc đi chăng nữa, anh ấy vẫn nhớ đến mình, vẫn đặc biệt đi tới chỉ điểm mình nhào bột. Nhưng mình lại ngu ngốc như vậy, tầm thường như vậy, cái đầu đất này vẫn chẳng chịu khai thông, vẫn không có cách nào hiểu được sự chỉ bảo của đại sư phụ.
Thậm chí Tần sư phụ còn không hề trách mắng hắn, chỉ thở dài một hơi.
Thà trực tiếp mắng hắn là đồ ngu còn hơn.
Mà cái đồ ngu là hắn đây, mấy ngày trước thậm chí còn tính viết đơn xin nghỉ việc.
Bùi Hành ơi là Bùi Hành, mày làm thế thì có lỗi với ai chứ.
LVQ8371