Tang Lương há hốc mồm, trưng ra vẻ mặt hoang mang tột độ: "Hả, không phải Câu Khiếm... Chăng phải cậu đi học Câu Khiếm sao? Cậu còn có thể tìm được cảm giác nào khác ngoài Câu Khiếm nữa à?”
Tần Hoài đang vắt óc suy nghĩ xem nên giải thích thế nào, nghĩ ngợi một hồi hắn nhận ra dăm ba câu quả thực rất khó để diễn đạt cho rành mạch. Hắn cực kỳ sành sỏi trong khoản nói dối, nếu một chuyện do hắn bịa ra, thì chắc chắn hắn cứ thế há miệng là tuôn một tràng kín kẽ hợp lý, có lý có lẽ, mở bài thân bài kết bài đầy đủ, khiến người ta tin sái cổ.
Nhưng nếu đó là sự thật, lại chẳng có không gian hay sự cần thiết nào để bịa đặt, thì khả năng diễn đạt bằng ngôn ngữ của Tần Hoài lại có vấn đề nghiêm trọng.
Hiện tại Tần Hoài đang rơi vào đúng cái tình thế cần phải nói thật.
Tần Hoài mấp máy môi, phát hiện ra bản thân căn bản không thể sắp xếp được từ ngữ. Cảm giác lúc đao công và hỏa hầu thăng cấp hắn vẫn có thể nhớ lại, nhưng muốn miêu tả ra thì lại quá khó. Tần Hoài chỉ hận khoa học kỹ thuật hiện tại chưa phát triển đến mức có thể giao tiếp thông qua sóng não, để hắn bắn thẳng cái cảm giác lúc thăng cấp đó sang cho Tang Lương.
"Thế này đi." Tần Hoài há miệng ậm ừ nửa ngày mới nặn ra được ba chữ, "Tôi xào cho mọi người một đĩa củ mài, đợi tôi xào xong là mọi người sẽ hiểu.”
Xào củ mài, món ăn phô diễn hoàn hảo nhất trình độ hiện tại của Tần Hoài.
Tần Hoài: Cảm tạ món củ mài xào!
Ba người: ? Xào củ mài?!
Ba người đưa mắt nhìn nhau, đều đọc được sự hoang mang trong ánh mắt của đối phương. Tang Lương liếc mắt ra hiệu với Đàm Duy An, hỏi xem đây là tình huống gì, bản thân chỉ đến muộn một tí thôi mà sao lại chẳng hiểu Tần Hoài đang nói cái gì thế này.
Đàm Duy An đáp trả Tang Lương bằng một ánh mắt "tôi cũng chịu chết”, rồi lại dùng ánh mắt để hỏi Trịnh Tư Nguyên xem tình hình là sao.
Trịnh Tư Nguyên thẳng thừng mở miệng: "Có vấn đề gì không thể hỏi thẳng được à? Tôi chẳng hiểu ánh mắt của hai người có ý gì đâu."
Đàm Duy An: Hừ, đúng là chẳng có tí ăn ý nào.
Trong lúc ba người đang mải mê trao đổi ánh mắt loạn xạ, Tần Hoài đã tìm thấy củ mài, loại đã được sơ chế sạch sẽ.
Theo thói quen, Tần Hoài vơ luôn một lúc 10 củ.
Tần Hoài bắt đầu thái củ mài.
Đao công cấp Trung và đao công cấp Sơ là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, sự khác biệt có thể thấy rõ bằng mắt thường, ngay cả người mù tịt về bếp núc cũng có thể nhìn ra.
Trước kia lúc Tần Hoài thái rau, bất kỳ ai ở Vân Trung Thực Đường, bao gồm cả thực khách bên ngoài đều có thể nhìn ra bình thường hắn rất ít khi cầm dao thái, về cơ bản là không biết thái. Cho dù có tập luyện, thì cũng chỉ mang dáng dấp của một kẻ đang tập tành thái rau, chứ không phải là biết thái.
Nhưng kỹ năng thái rau cấp Trung thì lại khác, tuy rằng từ cấp Sơ lên cấp Trung chỉ vỏn vẹn một nghìn điểm độ thuần thục, nhưng một nghìn điểm này chính là ranh giới giữa dân chuyên nghiệp và tay mơ.
Là toàn bộ quá trình biến đổi từ 0 lên 1.
Tần Hoài hạ nhát dao đầu tiên.
Trịnh Tư Nguyên vốn dĩ còn định giải thích với Đàm Duy An vì sao hắn không hiểu được ám hiệu bằng mắt, nhưng vừa thấy Tần Hoài hạ nhát dao đầu tiên, Trịnh Tư Nguyên liền ném Đàm Duy An ra sau đầu, đứng lặng lẽ bên cạnh nhìn hắn thái củ mài.
Đàm Duy An cảm giác Trịnh Tư Nguyên dường như có lời muốn nói với mình, kết quả đối phương vừa hé miệng đã bơ luôn hắn. Đàm Duy An lập tức nảy ra một dấu chấm hỏi to đùng trên đỉnh đầu, nhưng khi nương theo ánh mắt của Trịnh Tư Nguyên nhìn sang, thấy Tần Hoài đang thái củ mài, thì dấu chấm hỏi kia cũng lập tức bay biến.
Tang Lương thì đã ngậm miệng dán chặt mắt vào Tần Hoài từ đời thuở nào rồi.
Tần Hoài hiện tại thái củ mài đã cực kỳ thuần thục.
Độ dày mỏng đều tăm tắp, nhát dao đưa xuống vừa nhanh vừa chuẩn lại còn vững vàng, thoạt nhìn đã ra dáng một phụ bếp thực thụ.
Còn về lý do tại sao chưa được gọi là xuất sắc, thì theo như Tần Hoài quan sát, đao công của mấy người phụ bếp chuyên thái đồ ở Hoàng Kí ai nấy đều đạt đến cấp Cao hoặc chí ít cũng mon men đến gần cấp Cao rồi.
Trong lĩnh vực bếp món mặn này, đao công với tư cách là kỹ năng cơ bản quả thực là bị cày cuốc quá khủng khiếp.
10 củ mài loáng cái đã thái xong, trong suốt quá trình Tần Hoài thái củ mài, Tang Lương có cả bụng lời muốn thốt ra, nhưng lại chẳng dám he hé nửa lời. Hắn sợ đây chính là cái cảm giác mà Tần Hoài nhắc đến, lỡ há mồm ra làm vỡ mất bầu không khí khiến bản thân càng không lĩnh ngộ được thì toang.
Tần Hoài đặt dao phay xuống.
Tang Lương vội vã bựm miệng thì thầm hỏi Đàm Duy An: "Đao công của Tần Hoài rốt cuộc là học kiểu gì thế? Cậu ấy luyện đao công bao lâu rồi? Lần trước lúc tôi gặp cậu ấy, không phải cậu ấy mới chỉ bắt đầu tập tành luyện đao công thôi sao?”
Đàm Duy An ngẫm nghĩ một chốc: "Hình như đúng là vậy thật, lúc tôi gặp cậu ấy ở Hoàng Kí, cậu ấy căn bản còn chưa luyện đao công, cách cầm dao cũng sai bét nhè."
"Vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa!" Có đôi khi vốn từ vựng của Tang Lương cũng nghèo nàn đến thảm thương.
Nhưng Tang Lương không hề hay biết rằng, những tình tiết khiến hắn phải thốt lên "vãi lúa" mới chỉ là màn dạo đầu.
10 củ mài đã thái xong xuôi, Tần Hoài bước đến bên bếp lò bắt đầu xào.
Bắc chảo đun nóng đầu.
Trút củ mài vào.
Đảo đều, liên tục đảo đều, liên tục đảo loạn xì ngầu.
LVQ8371