Lúc trước ở Hoàng Ký, mấy anh em đầu bếp làm sao mà nhịn cười nổi khi nhìn hắn xào rau vậy trời?
"Con nhìn ra rồi chứ, động tác không hề ảnh hưởng đến thành phẩm cuối cùng. Mục đích của việc luyện căn lửa và luyện đảo chảo đều là để món ăn được chín đều. Động tác xào rau của con tuy nhìn hơi kỳ cục, cũng chẳng biết con học mót ở đâu ra, nhưng mục đích của con lại rất rõ ràng, con biết rõ mình vung xẻng để làm gì."
"Thế nên cô mới thấy nền tảng căn lửa của con rất tốt, không có vấn đề gì lớn."
"Tất nhiên, nếu con có thể uốn nắn lại động tác một chút thì sẽ càng tốt hơn. Rốt cuộc là con học cái kiểu đảo xẻng này từ ai thế?"
Không biết nữa, có lẽ đây chính là thiên phú chăng.
`» + H4 vi ` x `» Ï^*% z ^ = Tần Hoài cứ thế cắm mặt xào củ mài suốt cả một buổi tối.
Cứ lấy 10 củ mài làm một lượt, Tần Hoài xào 10 củ, Tào Quế Hương xào 10 củ, tuần hoàn lặp đi lặp lại. Thành phẩm của hai người xào ra đúng là khác nhau một trời một vực. Chẳng cần phải nếm, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi cũng đủ biết đĩa nào là do hắn xào, đĩa nào là của Tào Quế Hương.
Trương Chử ngồi ghế đẩu bên ngoài hóng chuyện, xem một lúc thì bưng luôn đĩa lên ăn. Ông ăn một miếng do Tần Hoài làm, lại nếm một miếng của Tào Quế Hương, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm nhận xét:
"Trình độ xào rau với làm Điểm Tâm của Tiểu Tần khác biệt lớn thật đấy."
Có lúc ông nói to quá bị Tào Quế Hương nghe thấy, bà liền lườm ông một cái rồi trầm giọng nạt: "Ăn củ mài xào của ông đi."
Tần Hoài chẳng có suy nghĩ gì trước hành vi "nâng người này đạp người kia" lộ liễu của Trương Chử. Con người ta chỉ cảm thấy bị tổn thương khi hai bên có thể đem ra so sánh với nhau mà thôi. Đĩa củ mài xào của Tào Quế Hương và món Bánh Bao Hòe Hoa của Giang Thừa Đức trong mắt hắn cũng chẳng khác nhau là mấy. Có điều, Bánh Bao Hòe Hoa của Giang Thừa Đức thì hắn cơ bản là xem không hiểu, còn món củ mài xào này thì Tào Quế Hương đã cố gắng hết sức để hắn có thể nhìn ra được những điểm cần nhìn.
Đêm hôm đó, trong giấc mơ, Tần Hoài lại phải xào củ mài suốt cả một đêm.
Trong giấc mơ lần này, lũ thỏ thống trị Trái Đất đặc biệt thích ăn củ mài, mà lại nhất quyết đòi ăn củ mài xào. Yêu cầu của bọn chúng còn cực kỳ khắt khe: mỗi lát củ mài phải thái với độ dày mỏng đều tăm tắp, căn lửa chuẩn xác, và Câu Khiếm phải thật vừa vặn.
Trước kia Tần Hoài trong mơ chỉ cần thái củ cải là xong, còn lần này hắn phải luyện cả combo từ thái, xào cho đến Câu Khiếm. Cái mồm của đám thỏ chết tiệt kia lại còn kén ăn kinh khủng. Lúc thì chúng chê căn lửa kém, lúc thì chê Câu Khiếm hỏng, thậm chí có con còn bảo củ mài thái xấu quá, nhìn một cái là đã hết cả muốn ăn.
Giấc mơ xào củ mài này hành hạ Tần Hoài đến mức mồ hôi đầm đìa, lúc tỉnh giấc trán hắn vẫn còn lấm tấm mồ hôi hột. Thay quần áo xong xuôi, hắn thậm chí còn quên cả vuốt lại tóc tai trước khi ra khỏi phòng đánh răng rửa mặt, cứ thế đội nguyên cái ổ quạ trên đầu mà lết ra ngoài.
Lúc Tần Hoài ngủ dậy thì Tào Quế Hương và Trương Chử đã thức từ sớm, bữa sáng cũng đã được dọn sẵn lên bàn. Bộ ba Điểm Tâm gồm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tứ Hi Thang Đoàn không thiếu món nào, ngoài ra còn có ba quả trứng ốp la và sữa đậu nành do tự tay Tào Quế Hương nấu.
Tào Quế Hương thấy bộ dạng này của Tần Hoài, bật cười hỏi: "Nhìn cái tướng này là biết đêm qua ở trong mơ cũng xào củ mài cả đêm rồi nhỉ."
Tần Hoài giật thót mình: "Con lại nói mớ nữa ạ?"
Hôm nay Tần Hoài bị mệt quá mà tỉnh, chứ đâu phải rống lên mà tỉnh đâu.
"Thế thì không." Tào Quế Hương hất mắt ra hiệu cho Tần Hoài rửa mặt xong thì mau ra phòng khách ăn cơm, "Nhìn bộ dạng của con là cô đoán ra ngay."
Trương Chử vừa gặm bánh bao vừa giải thích: "Chuyện bình thường thôi, hồi làm học việc ai mà chăng trải qua giai đoạn này. Lúc tôi mới học nghề mộc với sư phụ, trong mơ cững toàn thấy mình cắm mặt cưa xẻ, ngày nào tinh đậy cũng thấy mệt hơn cả lúc chưa ngủ."
"Tào sư phụ của cậu... à sư phụ của cậu còn khoa trương hơn. Hồi bà ấy học nấu ăn, tối nào cũng nằm mơ bị sư phụ mắng, mà thực tế thì sư phụ của bà ấy có bao giờ mắng mỏ ai đâu. Ban ngày không bị mắng khóc thì đêm về trong mơ bị chửi cho khóc sưng cả mắt, ngày nào cũng khóc ướt gối mà tỉnh."
"Thời đó, hàng xóm láng giềng toàn đồn ầm lên là sư phụ của bà ấy trông hiền lành thế thôi chứ thực ra hung dữ lắm, mắng con gái nhà người ta đến mức tối nào cũng phải trốn ở nhà khóc thầm, sáng hôm sau dậy mắt cứ sưng húp cả lên."
Tần Hoài biết Trương Chử và Tào Quế Hương đang cố ý an ủi hắn, và hắn cũng phải thừa nhận rằng lời an ủi của hai người thực sự rất hữu ích. Kinh nghiệm của người đi trước bao giờ cũng hiệu quả hơn hẳn so với mớ lý thuyết suông trên giấy.
Tần Hoài đánh răng rửa mặt xong, ngồi xuống bàn ăn: "Con biết rồi thưa sư phụ. Hôm nay vẫn tiếp tục xào củ mài ạ?"
"Tất nhiên rồi. Vốn dĩ cô định cho con luyện Câu Khiếm hai ngày, luyện đao công ba ngày, nhưng giờ xem ra chẳng cần phải tách riêng, cứ gộp chưng lại mà luyện là được."
"Đợi đến khi con thái củ mài thành thạo rồi, thì đao công giai đoạn hai của con cũng coi như đạt chuẩn. Sau khi về nhà, nếu có hứng thú con có thể tiếp tục thái củ mài, hoặc thái củ cải cũng được. Đến khi nào lát củ cải con thái ra mỏng đến độ nhìn xuyên sáng được, thì quay lại đây học giai đoạn tiếp theo."
LVQ8371