Sau đó, vì để né ăn Canh Bánh Gạo, Tần Hoài lập tức đứng phắt dậy chuồn thẳng vào bếp, tỏ vẻ những gì hắn có thể nói thì đã nói hết rồi, thời gian còn lại là để mọi người tự do thảo luận, hắn chỉ cần vừa đứng trong bếp gói Tứ Hi Thang Đoàn vừa nghe là được.
Khuất Tĩnh rất thành thật nhíu mày nếm thử từng loại nguyên liệu trong bát, vừa ăn vừa nói với Trần Huệ Hồng rằng kiểu Canh Bánh Gạo này nấu ra thực sự rất dở tệ, còn khó nuốt hơn cả món lẩu thập cẩm ở nhà ăn bệnh viện bọn họ.
Tần Hoài đứng trong bếp thái trái cây khô.
Trần Huệ Hồng nhỏ giọng thì thầm với Khuất Tĩnh bảo nếu dở quá thì tụi mình đừng ăn nữa, bà ấy cũng thấy khó nuốt vô cùng, sau đó liền im bặt nhường lại sân khấu cho La Quân.
La Quân tuy tự thân độ kiếp còn lơ mơ, nhưng trong việc phân tích chuyện của Tinh Quái thì ông lại cực kỳ chuyên nghiệp. Cứ mỗi lần đến những lúc thế này, chắc chắn phải để La Quân mở lời trước.
La Quân căn bản chẳng thèm liếc nhìn bộ đôi Canh Bánh Gạo lấy một cái, ông quay hắn người về phía bếp, gần như là chĩa thắng vào Tần Hoài mà hỏi: "Cậu thấy Đương Khang độ kiếp rất đễ dàng sao?"
Tần Hoài vẫn đang thái trái cây khô, sau khi Đao Công lên cấp Trung, hắn cảm thấy việc thái trái cây khô cũng thuận tay hơn trước rất nhiều.
"Nói một cách tương đối thì khá dễ dàng ạ." Tần Hoài đáp: "Cháu thấy chấp niệm của anh ấy cũng chẳng phải thứ gì không thể hóa giải, nếu bàn kỹ ra thì cháu thấy anh ấy còn khá oan uổng nữa."
"Cậu cảm thấy như vậy là vì hắn chưa nói thật đâu." La Quân thẳng thừng đáp.
Trần Huệ Hồng: !!
Khuất Tĩnh: III
"Hả?" Tần Hoài cũng ngớ người, hắn tự nhận mình cũng coi như là một bậc thầy nói dối rồi, dù sao thanh tiến độ của kỹ năng Nói dối Cấp Đại Sư cũng đã chạy được một nửa, khả năng nhìn thấu lời nói dối của hắn vẫn khá đỉnh cơ mà.
Tần Hoài cẩn thận nhớ lại những lời Thạch Đại Đảm kể với mình, cảm giác chắc là không lừa người đâu, bản chất lão Thạch quả thực rất thật thà, có chút khôn lỏi, nhưng không nhiều: "Không đến mức đó chứ ạ, cháu cảm giác anh ấy không hề nói dối."
"Cũng chưa chắc đã là nói dối, có thể là có những chuyện hắn không muốn kể cho cậu nghe thôi." La Quân nói: "Dù sao thì cậu cũng đâu xem được ký ức của hắn."
Nói đến đây, La Quân liền tỏ ra cực kỳ khó chịu: "Nếu không phải cái hệ thống rách nát gì đó của cậu có thể tự ý lôi ký ức của chúng tôi ra cho cậu xem mà chẳng thèm hỏi ý kiến, thì cậu nghĩ tôi sẽ chịu nói thật với cậu chắc?"
Thế thì thật sự ngại quá La tiên sinh ạ.
Nhưng việc này cũng không thể đổ hết lỗi cho hệ thống được, ai bảo ông chưa thức tỉnh cơ chứ? Nếu ông mà thức tỉnh rồi, thì tôi đâu có xem được ký ức của ông nữa.
La Quân đã lấy bản thân ra làm ví dụ sống rồi, Tần Hoài đương nhiên ít nhiều cũng phải tin.
Tần Hoài trút chỗ trái cây khô đã thái xong ra đĩa, tiếp tục xắt hạt khô, vừa làm vừa hỏi: "Thạch tiên sinh là Đương Khang, đã độ kiếp thành công rồi, xét theo một khía cạnh nào đó, thì những vết nhơ trong quá khứ của anh ấy cũng chỉ là bước đệm trên con đường trưởng thành thôi mà, vậy anh ấy còn muốn giấu cháu chuyện gì nữa? Hoặc nói cách khác, có chuyện gì mà độ kiếp thành công rồi vẫn không thể mở miệng kể ra được chứ?"
"Thế thì nhiều lắm." Trần Huệ Hồng vốn chỉ định làm quần chúng hóng hớt, nhưng nghe một hồi liền nhịn không được mà xen ngang, "Độ kiếp thành công và chuyện cảm thấy mất mặt đâu có mâu thuẫn gì với nhau. Ví như Tiểu Tần em mà không xem được ký ức của chị, rồi trực tiếp hỏi kiếp trước của chị đã xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn chị sẽ không đời nào kể cho em nghe cái vụ chị ở Bắc Bình giả danh Phong tiểu thư để lừa ăn lừa uống đâu."
"Chị cũng sẽ chẳng kể cho em nghe nguyên nhân cái chết cụ thể của Huệ Nương, lại càng không hé răng nửa lời về việc thực ra từ tối hôm trước chị đã phát hiện Huệ Nương có điểm bất thường. Đặc biệt là tuyệt đối không bao giờ nói cho em biết, vài phút trước khi Huệ Nương chết, chị vẫn còn chần chừ do dự xem có nên cứu con bé hay không chỉ vì sợ bị lộ thân phận Tỉnh Quái.”
"Mấy cái chuyện này dẫu có độ kiếp thành công rồi mà lôi ra kể thì cũng nhục mặt lắm, ông thấy đúng không La Quân?"
"Ê này, nếu Tiểu Tần không xem được ký ức của ông, thì ông sẽ không kể cho em ấy nghe chuyện gì thế?"
La Quân quay đầu lại lườm Trần Huệ Hồng đến rách cả mắt, rồi hậm hực quay ngoắt đi, đến cái liếc mắt cũng chẳng thèm bố thí cho bà ấy, ông im lặng mười mấy giây mới nghiến răng kèn kẹt rặn ra từng chữ.
"Hừ, tôi nửa lời cũng không thèm nói."
Trần Huệ Hồng là trong câu chuyện có xen lẫn vết nhơ quá khứ, còn La Quân là trong một đống vết nhơ quá khứ mới bới ra được tí câu chuyện.
Thấy phản ứng này của Trần Huệ Hồng và La Quân, Khuất Tĩnh có hơi hoang mang, cô đột nhiên nhận ra hình như mình chẳng hợp cạ với mọi người cho lắm, đành lí nhí lên tiếng: "Nhưng em thấy em làm gì có chuyện gì không thể nói đâu."
"Nếu Tần Hoài mà hỏi, em chắc chắn sẽ khai sạch sành sanh không sót chữ nào."
Trần Huệ Hồng chỉ đành mỏi miệng dỗ dành: "Em thì khác, em đương nhiên là có thể nói hết rồi, đám Tiểu Điểu các em muốn nói gì thì cứ nói nấy đi."
Mắt thấy chủ đề câu chuyện sắp đi chệch hướng, Tần Hoài vội vàng lên tiếng bẻ lái về lại trọng tâm: "Cho nên dẫu Thạch tiên sinh có cố tình giấu giếm một phần sự thật, thì cũng không phải là có ác ý. Anh ấy đơn thuần chỉ là không muốn kể, hoặc cảm thấy chuyện đó là vết nhơ quá khứ nên ngại mở miệng mà thôi."
LVQ8371