Thật ra Tần Hoài cũng không biết lúc nào mới là thời điểm tốt nhất, nhưng Tang Lương cũng nói rồi, cảm giác. Thời cơ xuống bột năng là tùy thuộc vào cảm giác của đầu bếp, hắn cảm thấy là lúc này thì nó chính là thời điểm tốt nhất.
Ngay khi Tang Lương nói đến mấy chữ cuối cùng, trong tai Tần Hoài đã không còn nghe thấy giọng của hắn nữa.
Hắn nhìn chằm chằm vào trong nồi, nhìn Giải Hoàng Tương đang dần sôi lên bóng loáng vì nhiệt độ cao, ngay khoảnh khắc một bong bóng nhỏ phồng lên rồi "bốp" một tiếng vỡ vụn, cảm giác liền ập tới.
Cảm giác mách bảo Tần Hoài, chính là lúc này, mau, rưới nước tinh bột của cậu xuống đi.
Mỗi lần Tào Quế Hương nấu ăn cần xuống bột năng, động tác rưới nước tinh bột của bà ấy Tần Hoài đều ghi nhớ trong đầu.
Tần Hoài biết chữ "rưới” mà Tang Lương nói có ý gì.
Nhanh gọn, khoa trương mà thanh lịch.
Mỗi lần Tào Quế Hương đều xuống bột năng như vậy, biên độ động tác rất lớn, nhìn qua rất khoa trương, nhưng tổng thể lại toát lên vẻ vô cùng hờ hững, cứ như thể bà lão chỉ tiện tay cầm bát nước tinh bột lên, tay lượn một vòng là nước tinh bột men theo miệng bát rưới thẳng vào nồi, chỉ trong chớp mắt đã tạo ra một lớp bột năng tuyệt đẹp cho món ăn.
Và quả thực cũng chỉ trong chớp mắt.
Tần Hoài học theo dáng vẻ của Tào Quế Hương, cầm bát nước tinh bột lượn một vòng trên miệng nồi, nước tinh bột trút xuống, rưới đều lên Giải Hoàng Tương.
Gần như chỉ là chuyện xảy ra trong tích tắc.
Từ lúc cảm giác ập đến, bắt đầu hành động, cho đến khi rưới xong nước tinh bột, Tần Hoài vốn tưởng rằng hắn sẽ do dự, xoắn xuýt, dò dẫm, phạm sai lầm, rồi lật xe.
Kết quả là chẳng có gì cả, khoảnh khắc bắt được cảm giác, những việc còn lại cứ thế diễn ra liền mạch. Hắn thậm chí không kịp nhớ lại xem động tác của mình có khoa trương hay không, có bắt chước chuẩn chưa, dù sao thì hắn thấy rất ổn, chính là cái cảm giác này.
Nhìn nước tinh bột rưới vào trong nồi, Tần Hoài cứ thấy thiêu thiếu thứ gì đó, bèn hơi nghi hoặc quay đầu nhìn Tang Lương - kẻ đang há hốc mồm trợn mắt, khẩu hình miệng không ngừng lẩm bẩm "vãi chưởng".
"Xuống bột năng có phải là... Sao tôi có cảm giác hình như... Tôi có phải là..."
Giọng nói của Tần Hoài đã đánh thức Tang Lương đang trong trạng thái ngơ ngác.
"Khuấy đi, xuống bột năng xong thì phải khuấy chứ!" Tiếng hét chói tai của Tang Lương gần như xé toạc phòng bếp, "Vãi chưởng, sao cậu còn chưa khuấy?"
"Lấy muôi, khuấy đi, khuấy đi!"
Tần Hoài vội vàng cầm muôi khuấy loạn xạ, thể hiện vô cùng chân thực cái sự ngượng ngùng của việc lần đầu xuống bột năng không có kinh nghiệm, chỉ nhớ bước một mà quên mất bước hai.
Dù có chút tì vết là khuấy chậm một nhịp, nhưng vấn đề cũng không lớn, chỉ là lật xe nho nhỏ thôi, vẫn ăn được, phần Giải Hoàng Tương này cứ để lại cho Âu Dương, để cậu ta thích trộn mì thì trộn mì, thích trộn cơm thì trộn cơm là được.
Tần Hoài cảm thấy mình làm mẫu khá ổn.
Mặc dù có lật xe một chút xíu, nhưng vấn đề không lớn, mấu chốt nhất là từ biểu cảm của Tang Lương, Đàm Duy An và Trịnh Tư Nguyên, Tần Hoài có thể nhìn ra, động tác vừa rồi của mình hẳn là đã đủ khoa trương.
Tần Hoài tắt bếp, Giải Hoàng Tương được cho ra lò.
Trịnh Tư Nguyên thậm chí không vội tiếp tục xử lý mẻ Giải Hoàng Tương này, mà dùng ánh mắt cực kỳ khó tin nhìn Tần Hoài, giọng điệu tràn ngập kiểu: Tôi biết đối với cậu mà nói thì chuyện này có vẻ khá hợp lý, nhưng thế này cũng quá vô lý rồi đấy.
"Cậu tìm được cảm giác xuống bột năng rồi à?"
Tần Hoài cũng không chắc chắn lắm gật đầu: "Chắc là tìm được một chút cảm giác rồi, vừa rồi tôi xuống bột năng thế nào? Động tác đó có phải giống như tôi đã nói với các cậu không, động tác phải lớn, phải khoa trương, nhưng thực chất lại không phải là làm màu."
Nói rồi, Tần Hoài lặp lại động tác rưới nước tinh bột thêm một lần nữa: "Dù sao thì đại khái chính là như vậy, là trạng thái này, cụ thể còn có gì nữa thì tôi cũng không diễn tả rõ được, cùng lắm thì ngày mai tôi hỏi Tào sư phụ một chút."
Trịnh Tư Nguyên vẫn đang nhìn chằm chằm Tần Hoài: "Làm sao cậu tìm được cái cảm giác đó vậy?"
"Cảm giác gì?" Tần Hoài có chút không hiểu ý Trịnh Tư Nguyên.
"Lúc cậu xuống bột năng vừa rồi ấy." Trịnh Tư Nguyên khựng lại một chút, dường như đang tìm từ để miêu tả, "Rất quả quyết, cũng rất ung dung."
"Rõ ràng một giây trước cậu còn đang nghe Tang Lương nói chuyện, thế mà một giây sau cậu đã bơ cậu ta luôn rồi."
"Tôi nhìn ra được, tay cậu hành động trước cả não. Mặc dù cậu mới xuống bột năng lần đầu, động tác cũng không thuần thục mà có vẻ rất lóng ngóng, bới móc ra thì chắc chắn là có lỗi sai, nhưng cậu canh thời cơ cực kỳ chuẩn, hơn nữa động tác rưới của cậu rất đẹp."
"Nước bột năng của cậu thực sự là được rưới xuống."
Trịnh Tư Nguyên mím môi, dường như lại đang tìm từ miêu tả: "Kiểu rưới giống như thác nước đổ ào xuống vậy."
"Không đúng, không phải thác nước, nhưng rưới rất mượt mà, rất có cảm giác tay."
"Sao cậu biết phải xuống bột năng vào khoảnh khắc đó, Tang Lương thậm chí còn chưa hề nhắc cậu."
"Tôi nghĩ thời cơ mà cậu ta cho là chuẩn có lẽ sẽ muộn hơn thời điểm cậu chọn khoảng một đến hai giây."
Tần Hoài nhất thời không biết nên trả lời thế nào, lúc bịa chuyện thì hắn có thể bịa rất trơn tru, há miệng là nói được ngay. Nhưng lúc nói thật thì lại đòi hỏi khả năng diễn đạt, đối với Tần Hoài mà nói, lời nói thật còn khó nói hơn cả lời nói dối.
"Thì là... cảm giác tới thôi."
"Cái cảm giác đó các cậu hiểu không?"
"Khi tôi nhìn Giải Hoàng Tương trong nồi, tôi cảm thấy chính là giây phút đó phải xuống bột năng rồi."
LVQ8371