Tuy trước đó La Quân đã là một "thánh chửi”, nhưng hiện tại hắn chửi còn ác liệt hơn, mắng luôn cả chính mình. Đã thế hắn còn rất thích hừ lạnh một tiếng, kèm theo nụ cười khẩy, có phải đạo này ngoài xem phim điệp chiến, hắn còn lén lút xem phim ngôn tình tổng tài bá đạo sau lưng mọi người không?
Đổi khẩu vị rồi sao.
Cảm thấy thời gian của mình không còn nhiều, sợ sau khi đầu thai không được xem phim truyền hình cho sướng mắt, nên bây giờ phim gì cũng xem à?
Nghĩ đến đây, Tần Hoài bỗng thấy hơi hổ thẹn, dạo này hắn cứ bận rộn làm Điểm Tâm nên cũng không có thời gian đến thăm La Quân, mọi người lại càng lâu rồi không tụ tập mở tiệc trà cùng nhau.
Đương nhiên, nhà Tần Hoài cũng không thiếu hoa quả. Cho dù không mở tiệc trà, Trần Huệ Hồng cũng sẽ định kỳ đến nhà La Quân "chôm" đồ, chị ấy còn rất chu đáo lấy luôn cả phần của Tần Hoài và Khuất Tĩnh, mang sang cho hai người.
Tần Hoài hơi lo lắng hỏi: "La tiên sinh, sức khỏe của ông đạo này vẫn ổn chứ? Có phải xảy ra vấn đề gì rồi không? Nếu thật sự có vấn đề thì tốt nhất ông vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, đừng có giấu bệnh sợ thầy, cho dù ông rất muốn đầu thai cũng không cần vội vàng nhất thời đâu."
"Hồng tỷ vừa rồi nói không sai đâu, nếu đầu thai lại thì ông ít nhất cũng phải mất một hai năm không được xem tivi đấy."
La Quân vô cùng may mắn vì hắn đã bảo Trương Thục Mai ra ngoài đi dạo, bởi vì bây giờ hắn thật sự rất muốn chui qua điện thoại phun lửa thiêu chết cả ba người này.
La Quân nổi trận lôi đình: "Tần Hoài, có phải cậu cũng bị Trần Huệ Hồng lây bệnh đầu óc có vấn đề rồi không?"
"Cậu đừng tưởng cậu làm Điểm Tâm ngon thì tôi sẽ không mắng cậu, còn tự ảo tưởng mình thành nam chính tiểu thuyết hệ thống à, cậu đã đọc tiểu thuyết chưa? Có mấy nam chính hệ thống nào giống như cậu không?"
“Cậu dạo này có làm chính sự không hả? Làm nhiệm vụ chưa? Kích hoạt nhiệm vụ chưa? Liên hệ với Cung Lương chưa? Lân la làm quen với Vương Căn Sinh chưa? Cày độ hảo cảm với An Du Du chưa?”
"Ba người bọn họ không phải đang ở kiếp cuối cùng thì cậu có thể mặc kệ không quan tâm sao? Cậu tưởng có nhiều Tinh Quái giống như Khuất Tĩnh, từ kiếp đầu tiên đầu óc đã có vấn đề, ngốc nghếch tự biến mình thành ra nông nỗi này chắc."
"Cậu mà cũng đòi làm nam chính tiểu thuyết hệ thống à, cậu đến cái đối tượng hẹn hò còn chẳng có mà cũng đòi làm nam chính tiểu thuyết hệ thống?"
Trước đây ông cũng từng có đối tượng đấy, nhưng đối tượng của ông...
Thôi bỏ đi, cơ mà gần đây rốt cuộc ai chọc vào La Quân vậy?
Tần Hoài tỏ vẻ trước đó La Quân đâu có mắng hắn, sao đạo này ngay cả hắn cũng bị chửi lây.
Tần Hoài chỉ đành đánh trống lảng: "Nhắc mới nhớ, cháu quả thật đã một thời gian không liên lạc với Cung tiên sinh. Nhưng chuyện này cũng rất khó xử, cháu không ở Cô Tô thì chắc chắn sẽ ít liên lạc trao đổi với Cung tiên sinh hơn, đồng thời cũng rất khó kích hoạt nhiệm vụ."
"An Du Du rõ ràng không có nhiệm vụ phụ, ký ức của cô ấy đều do nhiệm vụ chính tuyến cung cấp, yêu cầu và độ khó của nhiệm vụ chính tuyến mọi người cũng biết rồi đấy, trong chốc lát căn bản là không thể hoàn thành được."
"Cho nên bây giờ hoặc là cháu cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của Vương đại gia, hoặc là tự cày bảng kỹ năng của mình. Gần đây cháu đều đang làm cả hai việc này, chỉ có điều độ khó của hai nhiệm vụ này đều khá cao, rất khó để hoàn thành trong một sớm một chiều."
Khuất Tĩnh rất tò mò hỏi: "Vậy dạo này cậu có nói chuyện với Du Du không?"
"Lần trước tôi có kết bạn WeChat với cô ấy, gần đây tôi nói chuyện với cô ấy khá nhiều."
Ba người: !
Cái gì, Khuất Tĩnh vậy mà lại đang âm thầm cày độ hảo cảm với An Du Du.
Khuất Tĩnh vẫn còn ở trong khoa, đeo tai nghe, tuy rằng vào giờ này trong văn phòng dường như chỉ có một mình cô ấy, nhưng Khuất Tĩnh vẫn rất cẩn thận nói bằng giọng cực kỳ nhỏ.
"Tĩnh Tĩnh, em và An Du Du nói chuyện gì thế?" Trần Huệ Hồng rất tò mò, "Dạo này ngày nào Tiểu Tần cũng bảo Du Du mang Lục Đậu Cao và La Bốc Cao đến Ủy ban Khu phố cho chúng ta, ngày nào chị cũng gặp con bé, nhưng cũng chẳng nói được với nhau mấy câu."
"Con bé này bận rộn lắm, ngày nào giao Lực Đậu Cao với La Bốc Cao xong là co căng chạy mất hút, chị muốn gọi con bé ngồi xuống nghỉ ngơi uống ngựm nước cũng không chịu."
"Em làm sao mà bắt chuyện được với con bé thế?"
Khuất Tĩnh đáp: "Thì cứ nhắn tin trên WeChat thôi ạ."
"Trong giờ làm việc chắc chắn Du Du rất bận rồi, cô ấy kể với em dạo trước Tần Hoài có tìm cô ấy nói chuyện, hứa tháng sau sẽ thăng chức tăng lương cho cô ấy. Cô ấy bảo tháng này nhất định phải làm việc thật chăm chỉ, nghiêm túc tăng ca, tuyệt đối không để xảy ra sai sót. Cô ấy còn bỏ ra mấy chục tệ mua mấy cuốn sách lậu trên mạng, kiểu như 'Làm sao để trở thành người làm thuê xuất sắc', 'Sổ tay sinh tồn nơi công sở', '20 kỹ năng giao tiếp với sếp'. Em cảm nhận được cô ấy quả thật rất yêu công việc, rất trân trọng cơ hội thăng chức tăng lương lần này, vô cùng muốn kiếm tiền thông qua việc nỗ lực làm việc."
Lời của Khuất Tĩnh khiến La Quân cũng phải câm nín, hắn không làm "thánh chửi" nữa, thậm chí trong khoảnh khắc còn lộ ra vẻ mặt đờ đẫn, dùng giọng điệu khó tin cảm thán: "Tam Túc Kim Thiềm lại rất muốn kiếm tiền bằng cách nỗ lực làm việc."
"Cô ta thật sự là Tam Túc Kim Thiềm sao?”
Khuất Tĩnh chỉ biết cười cười, nói tiếp: "Cháu và Du Du trở nên thân thiết là vì lần trước Tần Hoài nhờ cháu dẫn Du Du đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe."
LVQ8371