Kết quả thể hiện tay nghề vô cùng thành công, điểm tâm trong bếp làm đến mức sắp bốc khói luôn rồi.
Tần sư phụ một mình uống hết hai ấm trà, một ấm hắn chẳng biết là trà gì, ấm kia hắn cũng chả biết tên, nhưng tóm lại là mùi vị đều rất hợp gu hắn.
Buổi sáng, ngoài việc theo lệ thường làm khá nhiều Tứ Hỉ Thang Đoàn và Lục Đậu Cao ra, Tần Hoài còn làm một số món điểm tâm hắn biết làm nhưng đã lâu không đụng tới, ví dụ như Bánh Bao Hòe Hoa, Giải Xác Hoàng, Phù Dung Cao và Đường Tam Giác.
Bất ngờ đến mức Ông Chủ tiệm tạp hóa đối diện lúc chạy sang tranh mua Đường Tam Giác còn quên cả đeo khẩu trang, trực tiếp lộ mặt mua hàng.
Sự gia nhập của đám người Tri Vị Cư đã làm phong phú thêm rất nhiều về số lượng cũng như chủng loại điểm tâm của Vân Trung Thực Đường.
Học đồ bình thường không thể làm ra món điểm tâm nào quá sức kinh diễm, trình độ của bọn họ loanh quanh từ cấp C đến cấp D, làm hỏng thì là cấp D, làm bình thường thì là cấp C, ngay cả cấp B cũng rất khó vươn tới.
Nói chính xác hơn, ngoại trừ món điểm tâm sở trường của Tô Càn có thể chạm tới rìa cấp B ra, những học đồ khác dù có bùng nổ kỹ năng cũng không làm ra nổi điểm tâm cấp B.
So với những học đồ bình thường này, tay nghề của Đàm Duy An quả thực được coi là vô cùng xuất sắc rồi.
Cuối cùng Tần Hoài cũng hiểu tại sao ai cũng bảo với hắn rằng thế hệ đầu bếp điểm tâm đang bị đứt gãy rất nghiêm trọng, những đại sư phụ hàng đầu của Tri Vị Cư hoàn toàn có khả năng làm ra điểm tâm cấp S, ví dụ như Chu sư phụ.
Đại sư phụ bình thường, món điểm tâm sở trường chắc chắn phải đạt cấp A, nếu không thì chẳng xứng gọi là đại sư phụ. Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tần Hoài có thể duy trì ổn định ở cấp A, vì vậy đám người Tri Vị Cư đối xử với hắn như một đại sư phụ thật ra cũng rất hợp lý, trình độ của hắn nếu đặt ở Tri Vị Cư thì chính là tầm cỡ đại sư phụ rồi.
Nhưng đệ tử đích truyền như Đàm Duy An, hay kiểu siêu cấp con ông cháu cha kiêm nửa đệ tử đích truyền như Tô Càn mà cũng khó làm ra nổi điểm tâm cấp B, thì đúng là hơi ảo ma rồi.
Sự đứt gãy thế hệ quả thực rất nghiêm trọng.
Khoảng cách giữa đồ đệ và sư phụ đúng là một trời một vực, như một rãnh sâu không thể vượt qua.
Trước đây lúc còn ở Hoàng Kí, Tần Hoài vẫn luôn mặc định đám học đồ Tri Vị Cư đến giao lưu đều thuộc dạng gà mờ, nên hắn cũng thấy bình thường. Lần này phái hẳn một nhóm học đồ tinh anh tới, kết quả vẫn gà như cũ, hắn thật sự có hơi sốc.
Đến mức lúc luyện đao công, Tần Hoài còn không nhịn được mà nhỏ giọng lầm bầm than thở với Tào Quế Hương mấy câu.
Đàm Duy An đứng cách đó không xa nghe lén một hồi, bèn tò mò hỏi Trịnh Tư Nguyên: "Người đang dạy học online này, chính là vị đầu bếp về hưu thần bí đã cướp Tần Hoài từ tay bố cậu trong truyền thuyết đó hả?”
Trịnh Tư Nguyên: "... Cậu nghe được cái tin đồn này từ đâu ra vậy?"
"Người ở Tri Vị Cư chúng tôi đều đồn ầm lên rồi, dạo trước bố cậu đi khắp nơi nghe ngóng xem bên Cầu Huyền có đầu bếp về hưu nào lợi hại không, chỉ thiếu điều đi điều tra hộ khẩu thôi. Lần trước tôi nghe ông chủ Tô nói Tần Hoài bị người khác cướp mất thu làm đồ đệ, bố cậu tức điên lên được."
Trịnh Tư Nguyên: "... Làm gì có chuyện đó."
Trịnh Tư Nguyên online đính chính tin đồn.
Đàm Duy An cũng gật đầu cực kỳ tán thành: "Đúng thế, Tần Hoài làm đồ đệ của bố cậu từ lúc nào chứ. Hồi ở Hoàng Kí tôi nhìn rõ rành rành, Tần Hoài là đồ đệ của sư bá cậu.”
Trịnh Tư Nguyên: ... Nói hay lắm, lần sau đừng nói nữa, nhất là đừng có nói trước mặt bố tôi.
Cậu cũng không muốn bố tôi kết thù không đội trời chung với Tri Vị Cư các cậu đâu nhỉ.
Hai người đang lén lút tám chuyện, Tần Hoài vốn đang nhỏ giọng học online, nghiêm túc cắt củ cải đột nhiên cất cao giọng, gọi hai tiếng về phía Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An, hắn còn vẫy tay với hai người bọn họ.
Đàm Duy An vội vàng chạy về phía Tần Hoài, hắn còn không quên nhân cơ hội liếc nhìn điện thoại của Tần Hoài một cái, phát hiện lớp học online đã kết thúc.
"HH Dh^s ý Ũ x .. 1 . . 3 lN..c T. lê. ^ 7+ TT ¬= ^* ^ Tôi cắt củ cải xong rồi." Tần Hoài vưi vẻ nói: "Tôi vừa mới nói chuyện với Tào sư phụ vài câu, nhưng tôi không kể cho cô ấy nghe về công thức của cụ nội anh đâu. Tào sư phụ có đưa ra chút gợi ý về việc nghiên cứu Giải Hoàng Tương, tôi thấy rất hữu ích, hay là chúng ta bắt đầu luôn đi."
Tần Hoài nhìn Đàm Duy An.
Đàm Duy An hơi ngơ ngác: "Bắt đầu cái gì?"
Tại sao lúc nói bắt đầu lại nhìn chằm chằm vào hắn, hắn không phải chỉ là vật trang trí trong nhóm thôi sao?
"Bắt đầu làm theo công thức của cụ nội anh đó, đó là công thức của anh, chắc chắn anh hiểu rõ hơn hai chúng tôi, hôm nay đương nhiên anh phải là người làm đầu tiên rồi." Tần Hoài nói.
Đàm Duy An:
Giọng nói kích động của hắn suýt chút nữa chọc thủng bầu trời.
"Cái gì?! Hôm nay tôi là nhân vật chính á!"
"Ha ha ha ha, tuyệt quá rồi!"
Trong bếp của Vân Trung Thực Đường, lần đầu tiên Đàm Duy An được làm nhân vật chính.
Vất vả cả ngày, ăn hết hai bát lớn cơm trộn Giải Hoàng và một phần Giải Hoàng Phan Diện, Đàm sư phụ đã chuẩn bị sẵn sàng xuất phát. Nếu không phải điều kiện không cho phép, hắn thậm chí còn muốn xắn tay áo lên để thể hiện sự nghiêm túc của mình, lần lượt ăn thử Giải Hoàng Tương mà Tiểu Tần và Tiểu Trịnh gợi ý cho hắn.
Đàm sư phụ liếc nhìn Tiểu Tần và Tiểu Trịnh đứng ở hai bên, hắn bất giác ngồi thẳng lưng lên.
LVQ8371