Âu Dương ăn nấn ná mãi đến tận 8 giờ thì thực sự hết nhét nổi nữa, Tần Hoài bốc một cái ăn thử, cảm thấy quả nhiên không hổ danh là Bùi Hành, tốc độ khắc phục khuyết điểm chậm rì rì như rùa bò, về cơ bản là chăng có ma sát sứt mẻ tiến bộ nào.
Đương nhiên, chuyện này cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu hắn được, dẫu sao Bùi Hành vốn dĩ chẳng rành khoản làm Xíu Mại, hơn nữa những lỗi lầm hắn phơi bày trong món này đều là những tật xấu thâm căn cố đế đã ăn sâu vào máu hắn suốt bao năm qua.
Cứ mỗi lần chứng kiến những tật xấu của Bùi Hành, Trần An và Lý Hoa, Tần Hoài lại cảm thấy bản thân vô cùng may mắn, trước kia đao công của hắn dẫu có cùi bắp nhưng cũng chỉ coi như là con số không tròn trĩnh, chưa kịp ngấm vào máu nên vẫn dễ dàng tẩy trắng làm lại từ đầu.
Bằng không, dẫu tay nghề của Tào Quế Hương có đỉnh đến nhường nào, trình độ sư phạm có thần sầu ra sao, thì Tần Hoài cũng chẳng thể cày level đao công lên cấp Trung trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đến vậy.
Tang Lương từ trước đến nay khoản ăn sáng chưa bao giờ kén cá chọn canh, có gì đớp nấy, thấy Tần Hoài đẩy mâm Xíu Mại tới trước mặt là hắn lập tức nhồm nhoàm nuốt sạch sành sanh.
"Tôi đang đợi anh đây." Tần Hoài nói.
Nghe Tần Hoài nói vậy, Tang Lương lập tức lên cơn kích động.
Cái hôm Tần Hoài gửi tin nhắn nhóm cho cả ba người, báo tin hắn đã tìm được cảm giác, quả thực là thành công treo ngược khẩu vị của Tang Lương lên tận mây xanh. Bản thân Tang Lương không hẳn là kẻ hấp tấp, nhưng trong giới đầu bếp thì hắn cũng bị liệt vào dạng nóng nảy có số má rồi.
Hôm đó Tần Hoài bảo dăm ba câu không nói hết được đợi về rồi tính tiếp, thế mà hôm qua hắn về rồi lại chẳng chịu lết mặt ra nhà ăn, làm Tang Lương sốt ruột đến mức ngày hôm qua hắn chỉ hận không thể lao thẳng đến tận nhà Tần Hoài để tra khảo xem:
Rốt cuộc cậu đã tìm được cảm giác gì? Cảm giác này rốt cuộc phải tìm thế nào? Cảm giác mà cậu nói có giống với cảm giác trong tưởng tượng của tôi không? Tại sao cảm giác của cậu lại dễ tìm như vậy? Tôi tìm lâu như thế mà mới chỉ sờ được đến cái rìa của cảm giác thôi sao?
Trong số những tín đồ của trường phái cảm giác, Tang Lương là người sốt ruột nhất. Hắn không có thiên phú dị bẩm như Trịnh Tư Nguyên, những gì về cảm giác mà Tần Hoài nói thì Trịnh Tư Nguyên thực ra phần lớn đều có thể hiểu được đôi chút, và Trịnh Tư Nguyên cũng hiểu ý của hắn. Đối với kiểu người thuộc phái thiên phú chân chính như bọn họ mà nói, những thứ bắt nguồn từ thiên phú không thể diễn đạt rõ ràng bằng lời thì đều được gọi chung là cảm giác.
Càng không cần phải nói đến việc khả năng diễn đạt ngôn ngữ của Trịnh Tư Nguyên tốt hơn Tần Hoài rất nhiều. Trịnh Tư Nguyên hiện tại đã tự động quy đổi cái cảm giác mà hắn nhắc đến thành những kỹ năng mà bản thân đã lĩnh ngộ được, nhưng vì không thể giải thích rõ ràng đó là gì, nên mới gọi chung là cảm giác.
Còn về phần Đàm Duy An thì lại là một thái cực hoàn toàn khác, người anh em này từ trước đến nay căn bản chẳng biết cảm giác là cái quái gì.
Bao năm qua Đàm Duy An ở Tri Vị Cư cũng đã quen với việc này rồi, cày cuốc cũng không lại, thiên phú cũng chẳng bằng, không bằng thì thôi, đời người có biết bao nhiêu thứ không thể sánh bằng người ta cơ chứ.
Cảm giác gì chứ, không quan trọng! Nghe hiểu được thì nghe, nghe không hiểu thì cứ tiếp tục nghe, tóm lại là cứ nghe thôi.
Hai người này đều không cần phải quá hiểu cái cảm giác mà Tần Hoài nói rốt cuộc là gì, chỉ có Tang Lương, `. . 3 .. ` 3 ./ .^ ⁄/ . người thực sự cần tìm kiếm cảm giác, là cực kỳ tò mò về thứ cảm giác từ miệng hắn nói ra.
Nhưng trớ trêu thay, hắn lại là người không hiểu Tần Hoài nhất.
Tang Lương biết khả năng diễn đạt ngôn ngữ của Tần Hoài khá kém, nhưng lại hoàn toàn mù tịt về việc hắn thực sự ăn nói vụng về đến mức độ nào. Hơn nữa hắn cũng chưa từng gặp Trịnh Đạt, nên chẳng hiểu gì về cái gọi là thần giao cách cảm giữa những kẻ vụng ăn vụng nói với nhau.
"Đợi tôi? Đợi tôi làm gì? Để nói cho bọn tôi biết cậu đã tìm được cảm giác gì à? Về mảng Câu Khiếm đúng không? Có phải Tào sư phụ của cậu đã dạy cho cậu kỹ xảo Câu Khiếm đặc biệt nào đó không? Chính là cái kiểu mà động tác tay vung vẩy cực kỳ lớn như cậu từng làm mẫu cho tôi xem ấy."
"Mấy ngày cậu đi vắng tôi vẫn luôn trăn trở về Câu Khiếm, cái phương pháp đó của cậu tôi có thể học được đại khái hình thức nhưng lại chẳng có tác dụng gì. Có lẽ là do tôi chưa nắm bắt được kỹ xảo, căn bản không hiểu được ý nghĩa của cái động tác khoa trương như vậy là để làm gì. Lúc Câu Khiếm tôi vẫn quen dùng phương pháp và động tác mà mình đã sử dụng suốt bao năm qua."
“Haiz, Tào sư phụ đã nói cậu học được thì có thể đạy lại cho tôi, nhỡ tôi mà không học được thì sao đây? Vừa có lỗi với cậu lại vừa có lỗi với Tào sư phụ. À đúng rồi, tôi có nên biếu Tào sư phụ chút quà cáp gì không nhỉ? Tào sư phụ thích gì? Dao phay được không? Nồi thì sao? Hay là thớt?”
Trước đây Tần Hoài sao lại không phát hiện ra Tang Lương nói nhiều mà còn nói dai như vậy cơ chứ, tuôn một tràng dài ngoằng khiến hắn chẳng tìm nổi một khe hở nào để chen mồm vào.
Với lại, tư duy tặng quà của mấy đầu bếp bếp món mặn các anh là kiểu gì vậy? Dao phay, nồi với thớt, sao không tặng luôn cái xẻng xào rau đi?
"Không phải là Câu Khiếm." Tần Hoài tung luôn một câu bóp chết khả năng Tang Lương tiếp tục lải nhải.
LVQ8371