Đi chót đội ngũ, ôm gà trong câm nín, dây trói gà còn bị đứt, thành ra một tay phải bợ thùng giấy đựng gà và trứng, tay kia thì đè chặt con gà, cháu trai bí thư thôn cũ: ...
Thế là không ai thèm quan tâm đến tôi sao? Có ai lên tiếng đòi công bằng cho tôi không vậy?
Tào Quế Hương dẫn Tần Hoài đi phía trước, vừa đi vừa cười nói: "Vốn dĩ hôm nay cô định nấu cho con mấy món ngon, ai dè ông Trương của con làm ăn chán quá, xoài Lữ Tống đã đặt lại giao trễ mất một ngày so với hẹn. Vừa hay cô chưa nấu nước dùng trước mặt con bao giờ, nên tối nay chúng ta ăn uống đơn giản thôi, cô làm mấy món gia đình cho con rồi đấy: hải sâm sốt hành, khâu nhục, vịt bó củi và củ mài xào lạt."
"Củ mài thì cô chưa xào, lát nữa con vào bếp phụ cô một tay. Hôm nọ con xuống bột năng cho món củ mài xào có chút vấn đề, con cứ nhìn cô xuống bột năng một lần, xem có nhận ra lỗi sai hôm đó của mình nằm ở đâu không nhé."
Tần Hoài mới nghe tên món ăn thôi mà nước miếng đã ứa ra, hắn vô cùng may mắn vì lúc trên máy bay không ăn suất ăn hàng không, chỉ uống hai ly Coca đá, liền gật đầu cái rụp: "Dạ vâng thưa Tào sư phụ, vậy tối nay chúng ta bắt đầu luôn..."
"Tối nay thử sức chút thôi. Chủ yếu là tối nay cô phải nấu nước dùng, con ngồi máy bay cả ngày chắc chắn cũng mệt rồi, sức đâu mà luyện kỹ thuật xuống bột năng nữa. Luyện tập lúc trạng thái không tốt cũng bằng thừa, tối nay con cứ luyện đao công sương sương thôi, hôm nay con luyện đao công chưa?”
"Sáng nay con luyện được hai mươi phút rồi ạ."
"Thế thì vẫn phải luyện thêm, tối nay lúc cô đun nước dùng, con cứ đứng cạnh cô thái củ cải nhé, củ cải ông Trương đã mua sẵn cho con rồi đấy."
Tào Quế Hương dẫn Tần Hoài lên tầng ba, bước vào nhà, Trương Chử và cháu trai bí thư thôn cũ nối gót theo sau. Đến lúc cháu trai bí thư thôn cũ bước vào, một con gà mái già đã giãy đứt dây trói bay vọt ra khỏi thùng, bà liền nhanh tay lẹ mắt chộp gọn con gà giữa không trung, tiện thể phô diễn chút tài lẻ khiến cháu trai bí thư thôn cũ kinh ngạc đến mức há hốc mồm nửa ngày trời.
Giờ này nhiệt độ ở Việt Tỉnh đã khá cao, Tần Hoài sợ phôi Điểm Tâm để lâu trong vali sẽ bị hỏng, hắn chẳng nói chẳng rằng kéo thẳng vali vào bếp, mở tủ lạnh ra rồi nhét Điểm Tâm vào.
Hắn còn không quên nhét cho cháu trai bí thư thôn cũ hai túi.
Cháu trai bí thư thôn cũ: !
Các anh em ơi, đúng là niềm vui từ trên trời rơi xuống mà, lần sau có chuyện tốt đi giao gà thả rông thế này xin cứ gọi anh ta nhé!
Vì lần này Tần Hoài làm hơi nhiều Điểm Tâm, tủ lạnh nhà Tào Quế Hương nhét không xuể, nên số Điểm Tâm trong vali còn lại đành phải gửi nhờ sang tủ lạnh nhà hàng xóm.
Nhìn cái dáng vẻ gõ cửa mượn tủ lạnh rành rọt của Trương Chử, Tần Hoài thừa biết bình thường ông ấy cũng mượn tủ lạnh nhà hàng xóm không ít lần.
Khâu nhục, vịt bó củi và hải sâm sốt hành đều đã nấu xong. Nhìn tình trạng của các món ăn, chắc hăn Tào Quế Hương đã canh me thời gian chuẩn xác, bà vừa nấu xong là xuống ngay dưới sảnh đợi Tần Hoài, nên mới tình cờ gặp được hắn ở đó.
Giờ chỉ còn mỗi món củ mài xào lạt.
"Tiểu Tần, vào bếp phụ cô một tay đi." Tào Quế Hương vui vẻ cất lời, đưa cho Tần Hoài một chiếc tạp dề màu nâu.
Tần Hoài thuần thục đeo tạp dề, bước vào bếp thái củ mài.
Củ mài đã được gọt vỏ sẵn, chỉ chờ thái lát nữa thôi.
Tần Hoài bước vào bếp, cầm dao phay lên, theo bản năng liếc nhìn xem tư thế cầm dao của mình đã chuẩn chưa. Đây là phản ứng đầu tiên của hắn mỗi khi cầm đao trong căn bếp nhà Tào Quế Hương, là ký ức cơ bắp hình thành từ đợt bị uốn nắn tư thế cầm dao trước đó.
Tào Quế Hương liếc thấy động tác nhỏ của Tần Hoài, bà chỉ cười cười mà không nói gì.
Tần Hoài bắt đầu thái củ mài. So với bài vỡ lòng là thái sợi củ cải, thái củ mài rõ ràng khó hơn một chút, nhưng vì củ mài chỉ cần thái lát nên độ khó cũng bù trừ cho nhau, thế nên hắn cảm thấy vẫn khá ổn.
Tần Hoài không hề do dự, xuống dao rất dứt khoát, chẳng mấy chốc trong bếp đã vang lên tiếng thái rau đều đặn.
Tào Quế Hương mỉm cười đứng xem Tần Hoài thái xong đĩa củ mài, đợi hắn làm xong xuôi bà mới lên tiếng: "Hơi dày rồi, nếu con thái mỏng thêm chút nữa thì ngon."
Tần Hoài nở một nụ cười chuẩn mực của học việc, trút củ mài đã thái lát ra đĩa rồi đưa cho Tào Quế Hương.
Tào Quế Hương bắc chảo đun nóng dầu.
Trút củ mài vào.
Xèo một tiếng, đảo đều.
Động tác xào nấu tưởng chừng như rất tùy ý.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Tần Hoài xào tùy ý là lóng ngóng thật, còn Tào Quế Hương trông có vẻ tùy ý là do bà chăng cần đồn hết tâm trí vào việc xào củ mài. Thậm chí trong lúc đảo chảo, bà còn thừa thời gian để chỉnh lửa và pha nhanh một bát nước tỉnh bột.
"Thực ra canh lửa không khó như con tưởng tượng đâu." Tào Quế Hương giải thích, "Mục đích của việc canh lửa là để món ăn chín đều. Bản thân động tác xóc chảo chẳng có một tiêu chuẩn cố định nào cả, chỉ cần con làm cho thức ăn nhận nhiệt đều đặn, đạt được hiệu quả như ý muốn, thì dù con có múa xẻng lên tận trời xanh cũng coi như kỹ năng canh lửa của con đã đạt chuẩn."
"Tất nhiên là không được hất tung đồ ăn ra ngoài chảo."
"Cho nên lúc xào nấu đừng tự tạo áp lực tâm lý cho mình, đừng mải băn khoăn xem động tác của mình đã chuẩn chưa, thứ con cần quan tâm là món ăn này đã chuẩn vị chưa kìa."
LVQ8371