Nói xong, Thạch Đại Đảm liền nhanh nhẹn nhảy cẵng lên, thể hiện một cách hoàn hảo định nghĩa về một người béo linh hoạt, hắn cười hề hề nói với Tần Hoài: "Tiểu Tần, cậu thu đọn hành lý xong rồi đúng không? Xong xuôi rồi thì tôi đưa cậu ra sân bay trước nhé, tôi chợt nhớ ra hôm nay trên đường có thể hơi tắc, chúng ta phải xuất phát sớm một chút.”
"Tào sư phụ, tôi đưa Tiểu Tần ra sân bay trước đây, lát nữa quay lại lấy mấy món Điểm Tâm bà nói sau nhé!"
Tào Quế Hương ra vẻ ghét bỏ xua xua tay: "Đi mau đi mau, sau này nếu Tiểu Tần tìm cậu mua hải sản, cậu phải để cho thằng bé nguồn hàng tốt nhất đấy. Mấy món Điểm Tâm này đều do Tiểu Tần làm cả, hôm nay coi như tôi làm người chắp mối cho hai người, lần sau mà có Điểm Tâm là tôi không chia phần nữa đâu."
"Nhất định rồi, nhất định rồi."
Để chứng minh sự thành tâm của mình, Thạch Đại Đảm trực tiếp xách giúp Tần Hoài chiếc vali hành lý, và hắn đã chọn chuẩn xác ngay cái vali rỗng không.
Lúc xách vali lên, Thạch Đại Đảm còn hơi ngạc nhiên, hỏi: "Cái vali này của cậu nhẹ hều à, sao lại xách tận hai cái đến đây thế?”
"Lúc trước vali dùng để đựng Điểm Tâm, bây giờ trống không rồi." Tần Hoài giải thích.
Hai người ra khỏi cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại, vẻ mặt chất phác của Thạch Đại Đảm liền chuyển sang nụ cười tủm tỉm dò hỏi: "Vừa nãy trên bàn cơm chưa có cơ hội nói chuyện, người anh em, cậu bảo cậu không phải Tinh Quái là sao, tại sao cậu không phải Tinh Quái mà lại có trong group chat?"
Tần Hoài vô cùng thành thạo tường thuật lại tình hình cơ bản mà mình đã giải thích không biết bao nhiêu lần cho Thạch Đại Đảm nghe, đến lúc hắn kể xong thì lão Thạch cũng đã đi nhầm đường tận hai lần.
"Anh thật sự có 30 năm kinh nghiệm lái xe sao?” Tần Hoài vô cùng nghỉ hoặc hỏi.
"Hàng thật giá thật nhé, 30 năm ôm vô lăng này mới chỉ là tính ở kiếp này thôi, cộng cả kiếp trước nữa thì tôi bét ra cũng phải có 40 năm kinh nghiệm." Thạch Đại Đảm nói, sau đó hắn lại đi nhầm đường, đành cười ngượng ngùng, "Ây dà, thảo nào người ta cứ bảo lái xe không nên tán gẫu, tài xế lão luyện mà mải buôn chuyện cũng dễ bị phân tâm đi nhầm đường."
"Thời gian vẫn còn sớm, hôm nay căn bản là không thể tắc đường được đâu, chúng ta tìm chỗ nào đó từ từ thong thả nói chuyện. Cậu đợi chút, để tôi tìm xem quanh đây có bãi đỗ xe nào không."
Nói xong, Thạch Đại Đảm bắt đầu gõ tìm bãi đỗ xe trên hệ thống định vị. Cách đó chưa đầy 30 mét có ngay một bãi, hắn cứ thế chạy theo hướng dẫn, Tần Hoài thấy tình hình cơ bản cũng đã kể xong rồi, dứt khoát mở bảng game lên xem phần thư mục có cập nhật thêm gì không.
Thấy Tần Hoài chỉ tay vào khoảng không, Thạch Đại Đảm vô cùng tò mò liếc nhìn không khí một cái, hỏi: "Đây chính là cái hệ thống mà cậu vừa kể đấy hả? Thật sự có thể tùy ý bấm bấm được luôn này."
"Đúng vậy." Tần Hoài bấm mở thư mục, phát hiện quả nhiên đã mở khóa được một mục mới, hắn liền lướt xuống dưới.
Hiện tại mục thư mục đã hiển thị (9/12).
Họ tên: Thạch Đại Đảm
Chủng loài: Đương Khang
Trạng thái: Độ kiếp thành công
Ký ức: 0/0
Lại là Đương Khang!
Tần Hoài hơi kinh ngạc nhìn Thạch Đại Đảm, rồi nhận ra thiết lập này cũng khá khớp với hình tượng Đương Khang trong tưởng tượng của hắn.
Trong "Sơn Hải Kinh - Đông Thứ Tứ Kinh" có ghi chép: Ở núi Khâm Sơn có một loài thú, hình dáng giống con heo nhưng có ngà, tên gọi là Đương Khang, tiếng kêu chính là tên của nó, mỗi khi nó xuất hiện thì thiên hạ sẽ được mùa màng bội thu.
Giải thích theo cách phổ thông dễ hiểu nhất thì Đương Khang chính là heo, ngoại hình khá giống lợn rừng.
Tất nhiên, đã là lợn trong Sơn Hải Kinh thì Đương Khang cũng phải mang một đẳng cấp khác bọt, nó là Thụy Thú danh phó kỳ thực hệt như cá Văn Dao. Tương truyền loài thú này chỉ xuất hiện vào mùa gặt, chỉ cần nó cất tiếng kêu là mùa màng sẽ bội thu.
Đặt vào thời đại nông nghiệp thì đây quả thực là Thụy Thú của các loại Thụy Thú, hoàn toàn đủ tư cách ngồi chung mâm với Kỳ Lân và Tỳ Hưu.
Thạch Đại Đảm đang lùi xe vào bãi.
Thấy Tần Hoài cứ nhìn chằm chằm vào mình, Thạch Đại Đảm bèn hỏi: "Sao thế?"
"Anh thế mà lại là Đương Khang." Tần Hoài nói thẳng luôn.
Thạch Đại Đảm bật cười, vững vàng đỗ xe vào đúng chuồng: "Thực ra ban nãy tôi vẫn chưa tin lắm vụ cậu có hệ thống đâu, cái thứ này tôi nghe còn chưa từng nghe qua. Nhưng giờ thì tôi tin rồi, cái hệ thống đó của cậu thế mà lại soi ra được cả chủng loài của tôi cơ đấy."
"Tinh Quái chúng tôi trừ khi là đồng loại hoặc cùng một tộc, bằng không lúc chạm mặt dẫu biết đối phương là Tinh Quái thì cũng chẳng thể nào nhìn thấu được bản thể của nhau đâu."
"Anh không hay đọc tiểu thuyết à?"
Thạch Đại Đảm lắc đầu quầy quậy: "Không xem, tôi cứ nhìn thấy chữ là nhức hết cả đầu. Hồi mới xuống trần gian vì phải học chữ mà suýt nữa tôi phát điên luôn ấy chứ. Tôi chúa ghét đọc sách, kiếp này tôi cũng chẳng học hành gì nhiều, mới có cái bằng tốt nghiệp tiểu học thôi."
"Hồi đó thầy giáo trường tiểu học trong làng thấy thành tích của tôi tốt, còn mò đến tận nhà khuyên bố mẹ cho tôi lên cấp hai, bố mẹ tôi cũng định gom góp tiền cho đi học đấy. Nhưng tôi học làm sao được, sống chết cũng không chịu học."
"Tôi điểm cao đâu phải do tôi giỏi chữ nghĩa gì, là vì ký ức kiếp trước vẫn chưa quên sạch đấy chứ. Giờ mà bắt tôi làm lại từ đầu, với cái tật cứ thấy chữ là dị ứng này thì học hành nỗi gì, sách nó quen mặt tôi khéo tôi còn chẳng nhận ra mặt chữ ấy."
LVQ8371