Có thể nói, Thạch Đại Đảm chắc chắn là Tinh Quái lười đọc sách nhất mà Tần Hoài từng gặp. Đám Tỉnh Quái khác chưa bàn tới, ngay cả một người mới tốt nghiệp cấp hai như An Du Du cững là một con mọt tiểu thuyết chính hiệu, đặc biệt đam mê thể loại sảng văn thần hào.
Đến giờ nghỉ trưa cô nàng toàn tranh thủ từng giây từng phút để cày truyện, Tần Hoài đã bắt gặp không biết bao nhiêu lần rồi.
"Vậy bây giờ anh đang ở kiếp thứ mấy rồi?" Tần Hoài hỏi.
Thạch Đại Đảm giơ hai ngón tay lên, cười hắc hắc: "Kiếp thứ hai."
"Chính tôi cũng chẳng ngờ kiếp đầu độ kiếp xịt mà kiếp thứ hai lại thành công đấy, tôi còn đinh ninh đời này coi như toang rồi, phen này độ kiếp thất bại ở nhân gian là vĩnh viễn không quay về được nữa cơ."
"Cái lúc mới đầu thai vào kiếp này tôi mới thấy suy sụp thực sự, nhà nghèo thì cũng chắng sao, hồi đó nhà ai mà chả nghèo, vấn đề cốt lõi là không có lương thực chính để mà bỏ bụng ấy."
"Tôi nào dám mơ mộng bữa nào cũng có cơm trắng gạo thơm, cho cái bánh bột ngô hấp, bát cháo loãng hay tí mì ngô cũng được mà. Thật ra điều kiện nhà tôi trong làng cũng thuộc dạng khá giả rồi, nếu không bố mẹ đã chẳng tính chuyện cho tôi học lên cấp hai. Nhưng cái thời đó dân chài lưới đào đâu ra mấy thứ xa xỉ ấy, cơm trắng thì phải đợi đến tận Tết mới được ăn."
"Bột ngô thì cũng có, khuấy thành cháo ăn ngày một bữa, thời gian còn lại thì có gì tọng nấy. Tôm tép cá vụn, nghêu sò ốc hến các kiểu cứ thế vứt tuột vào nồi nước lã luộc lên, may mà hải sản nó sẵn tí vị mặn mòi, chứ không chắc tôi chán sống luôn cho rồi."
Gương mặt Thạch Đại Đảm tràn ngập vẻ u sầu mang đậm phong cách Đương Khang.
Tần Hoài: ... Thử đặt mình vào thiết lập của Đương Khang mà xem, bắt một Thụy Thú đại diện cho mùa màng bội thu không được ăn lương thực chính thì đúng là đày đọa hắn quá rồi.
"Vậy kiếp này anh độ kiếp thành công từ bao giờ thế?” Tần Hoài tò mò hỏi.
"Đúng cái ngày đóng cửa nhà hàng." Thạch Đại Đảm đáp: "Nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng độ kiếp thành công rồi thì cũng chẳng sợ mất mặt nữa. Nguyên nhân kiếp đầu tôi tạch là vì tôi thấy bản thân mình ngu quá."
Thạch Đại Đảm thở dài thườn thượt: "Hồi mới xuống trần gian, tôi tốn hơn một năm trời chỉ để học mặt chữ với học luật lệ. Tôi cứ mãi không tiêu hóa nổi mấy cái quy tắc ngoằn ngoèo lắt léo của con người, nhưng tôi thấy mình học cũng tạm được, ít ra những thứ cơ bản con người biết làm thì tôi cũng làm được."
"Thêm nữa số tôi cũng đỏ, vớ được một Tinh Quái nhiệt tình giúp đỡ. Tinh Quái đó giới thiệu công việc cho tôi, chính là nghề lái xe, kiếp đầu tôi làm tài xế xe tải."
"Rồi sau đó thì sao?" Tần Hoài hỏi.
"Sau đó tôi lái xe đâm chết người." Thạch Đại Đảm lại thở dài, "Cậu bảo cậu có thể thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để thu thập ký ức, rồi từ ký ức lấy được công thức nấu ăn, dùng mấy món đó để giúp Tinh Quái thức tỉnh đúng không.”
"Cậu lại bảo dạo này đang nghiên cứu món Song Giải Bao, vậy tôi đoán chắc cậu biết Tỉnh sư phụ ở Cô Tô nhỉ."
"Kiếp đầu tiên tôi làm tài xế xe tải cho nhà máy dệt ở Cô Tô, người bị tôi tông chết, khéo cậu cũng biết là ai đấy."
Tần Hoài trưng ra vẻ mặt hoang mang tột độ.
"Tôi tông chết con trai út của Hứa xưởng trưởng, Hứa Nặc."
Vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi vãi nồi!
Tần Hoài hoảng hốt kêu lên: "Cái gì, con trai út của Hứa xưởng trưởng là bị tông xe chết á, mà lại còn do đích thân anh cầm lái tông trúng nữa?!"
Hồi trước Đổng Sĩ nghe ngóng được cả mớ lý do chết lãng xẹt đủ kiểu trên đời, nhưng tuyệt nhiên đâu có cái nào là do tai nạn giao thông đâu cơ chứ.
Ra là chết vì tai nạn ngoài ý muốn.
Thạch Đại Đảm lại não nề thở dài: "Thực ra đó không phải là tai nạn đâu, là có kẻ muốn Hứa Nặc phải chết. Chỉ trách tôi quá ngu muội, vô tình trở thành công cụ hại chết cậu ấy."
"Vì thế nên tôi mới độ kiếp thất bại đấy, hồi đó tôi với Hứa Nặc chơi khá thân, tôi có nằm mơ cũng không ngờ mình lại chính là kẻ hại chết bạn thân."
"Tôi thấy mình đúng là ngu hết phần thiên hạ, học chữ đã dốt, nhìn người lại càng mù mờ. Đằng nào cũng độ kiếp xịt rồi, thà lấy cái chết ra tạ tội cho xong, thế nên tôi quyết định reset làm lại cuộc đời luôn."
Tần Hoài có thể từ những lời nói đơn giản của Thạch Đại Đảm nghe ra một lượng thông tin khổng lồ, thậm chí hắn còn đánh hơi thấy cả một vụ án mạng.
Nhưng đồng thời hắn cũng nhận ra Thạch Đại Đảm thật ra không muốn kể chi tiết, điều này cũng dễ hiểu, Thạch Đại Đảm chính vì chuyện này mới độ kiếp thất bại. Tuy hiện tại gã đã Độ Kiếp thành công, nhưng khó đảm bảo sẽ không thất bại lần nữa, những chủ đề kiêng kỵ thế này tốt nhất là không nên nhắc đến.
Tần Hoài vô cùng khéo léo hỏi: "Chuyện năm đó... anh có thể kể sơ qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?"
Thạch Đại Đảm ngẫm nghĩ: "Thật ra tôi cũng không rõ cụ thể năm đó đã xảy ra chuyện gì, dù sao hồi đó tôi cũng quá ngốc. Tôi chỉ biết là Hứa Nặc đắc tội với người ta, kiểu thâm thù đại hận ấy, đối phương muốn lấy mạng cậu ấy."
"Nhưng ngay từ đầu tôi thực sự không biết chuyện này. Lúc đó tôi chỉ nghe đồn Hứa Nặc lo chuyện bao đồng, chọc phải người không nên chọc, xưởng trưởng Hứa bảo cậu ta cứ ở lỳ trong nhà đừng ra ngoài. Nhưng Hứa Nặc không hiểu sao vẫn lén chạy ra ngoài. Hồi đó tôi là tài xế xe tải của xưởng dệt bông, thứ ba hàng tuần đều phải đi giao hàng."
LVQ8371