“Tôi nhớ cậu làm bánh bao xá xíu cũng tạm ổn, bí quá thì cậu làm bánh bao xá xíu đi.”
"Sẵn tiện luyện tập ủ bột luôn."
Ở một diễn biến khác, Đàm Duy An và Tang Lương đã bắt đầu tám chuyện.
Tang Lương vừa buôn mấy chuyện phiếm bình thường nhắn trên WeChat với Đàm Duy An, vừa đứng từ xa nhìn Tần Hoài thái sợi củ cải. Thấy Tần Hoài vừa nói chuyện điện thoại vừa thái củ cải cực kỳ vững vàng, đao công lại tiến bộ hơn hẳn so với lần trước gặp ở thành phố A, hắn không khỏi cảm thán:
"Vãi chưởng, bây giờ một ngày Tần Hoài luyện đao công mấy tiếng vậy? Cậu ấy muốn chuyển nghề à? Tiến bộ rõ rệt thế này cơ mà. Tôi nhớ lần trước xem cậu ấy thái sợi củ cải vẫn còn hơi xiêu vẹo, bây giờ nhìn đã ra dáng học đồ lắm rồi đấy."
Đàm Duy An đã quá quen với chuyện này rồi: Nếu như năm ngoái cậu mà ăn Tứ Hi Thang Đoàn của cậu ấy thì bây giờ còn sốc hơn nữa... Ô, tôi quên mất cậu đã ăn thử ở thành phố A rồi."
Nghe Đàm Duy An nhắc tới Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tang Lương bất giác chép miệng một cái, trên mặt ngập tràn hồi ức tươi đẹp về món Tứ Hỉ Thang Đoàn được ăn trong bữa tiệc sinh nhật hôm đó.
"Cái món Tứ Hỉ Thang Đoàn đó thì khỏi phải bàn, tôi nói thật với cậu, trước kia tôi vốn chẳng thích ăn mấy thứ như thang đoàn đâu. Nhưng cái viên thang đoàn đó, ôi mẹ ơi, vãi chưởng, đúng là hết nước chấm, quá đỉnh!"
"Trưa hôm đó rõ ràng sư phụ tôi đã ăn no rồi, thế mà vẫn ráng nhét thêm hai viên nữa vào bụng, cậu nói xem có đỉnh không? Lần đầu tiên tôi thấy sư phụ tôi ăn no căng bụng đến mức đó đấy."
Cậu học khóa nịnh nọt này ở đâu ra đấy?
Tứ Hi Thang Đoàn hiện tại của Tần Hoài đúng là rất ngon, nhưng cũng đâu đến mức khoa trương như vậy. Không phải chứ người anh em, vì tâng bốc mà cậu lôi cả danh tiếng của sư phụ mình ra để đánh đổi luôn à?
Tang sư phụ có biết chuyện này không?
Đàm Duy An nhìn vẻ mặt không giống đang giả vờ của Tang Lương, chợt cảm thấy mình không còn nhận ra người anh em tốt quen biết bao năm này nữa, trình độ tâng bốc của cậu cao đến mức khiến tôi thấy xa lạ quá.
"Khi nào chúng ta mới bắt đầu làm Giải Hoàng Tương đây?" Tang Lương hỏi.
"Bây giờ luôn đi." Trịnh Tư Nguyên nãy giờ vẫn im lặng nghe lén bên cạnh đột nhiên lên tiếng, "Tôi nêm nếm, cậu xuống bột năng."
"Chốt." Tang Lương đã nôn nóng lắm rồi, "Không phải tôi chém gió đâu, tôi đây không chỉ có đao công xuất chúng, mà trình độ xuống bột năng cũng rất ra gì đấy. Yêu cầu xuống bột năng cho Giải Hoàng Tương này hôm qua Đàm Duy An đã nói với tôi qua WeChat rồi, đúng là hơi khó thật, nhưng cứ yên tâm, giao cho tôi thì tuyệt đối không thành vấn đề."
Trịnh Tư Nguyên không có phản ứng gì, chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Vậy bắt đầu thôi."
Cùng lúc đó, Tào Quế Hương đang nói chuyện phiếm với Tần Hoài qua điện thoại bỗng cười nói: "Tiểu Tần, xuống bột năng không thuận lợi nên phải mời ngoại viện tới giúp à."
Tần Hoài không ngờ tai Tào Quế Hương lại thính như vậy, qua màn hình điện thoại mà vẫn nghe thấy tiếng Tang Lương chém gió bên cạnh.
Tuy rằng vừa nãy giọng điệu chém gió của Tang Lương đúng là hơi to thật.
Tần Hoài cười cười, động tác trên tay vẫn không ngừng: "Hôm qua chúng con đã thử phương pháp xuống bột năng cho Giải Hoàng Tương mà sư phụ chỉ, quả thực rất hiệu quả. Sau khi nếm thử, con cũng thấy Giải Hoàng Tương như vậy hợp để làm bánh bao hơn. Nhưng yêu cầu xuống bột năng mà sư phụ nói khó quá, đám đầu bếp bạch án chúng con đều không làm được. Vừa hay có một người bạn làm bếp món mặn rất cừ sẵn lòng đến giúp, nên con đã mời cậu ấy tới."
Tào Quế Hương tỏ ra hứng thú, hỏi: "Người bạn này của con nấu món hệ nào vậy?"
"Ẩm thực Hoài Dương ạ."
Tào Quế Hương nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vậy thì cậu ta e là phải luyện nhiều đấy."
"Đầu bếp món Hoài Dương mà muốn làm được kiểu xuống bột năng như cô nói, e là hơi trái tay đấy. Nếu là đầu bếp món Lỗ thì có lẽ còn am hiểu chút đỉnh, Tiểu Tần à, con không thạo xuống bột năng nên không hiểu được mánh khóe và độ khó trong đó đâu."
"Bước xuống bột năng này cũng giống như công thức Lương Phan Hải Tham cô đưa cho con vậy. Nhìn thì tưởng không khó, nhưng lúc bắt tay vào làm mới thấy thành phẩm ra lò chẳng ra sao. Kỹ thuật chỉ cần lệch một ly, thành phẩm cuối cùng sẽ kém đi rất nhiều."
Tần Hoài cười khổ: "Vậy Tào sư phụ, cô làm thế này chẳng phải là cố ý làm khó bọn con sao? Con cũng đâu có người bạn nào giỏi món Lỗ."
Tào Quế Hương cười tủm tỉm đáp: "Ai bảo không có? Cô cũng biết chút đỉnh về món Lỗ đấy. Con không thấy dạo này đao công của mình tiến bộ rất nhanh sao? Cô nghĩ chắc không lâu nữa đâu, cùng lắm là hai tuần, con nên về Cầu Huyền để cô kiểm tra thành quả học tập đi."
"Đến lúc đó con cứ đưa ra yêu cầu, cô ra tay xuống bột năng cho không phải là xong sao?"
"Nhưng cô nói trước nha, Song Giải Bao làm xong thì cô phải là người đầu tiên được ăn đấy. Cô thật sự chưa từng ăn loại bánh bao nào làm từ gạch cua và hải sâm cả. Biết sớm bên Cô Tô có bánh bao kiểu này, hồi trẻ cô đã đi Cô Tô chơi rồi.”
Trương Chử đứng cạnh lầm bầm bóc mẽ: "Hai ông bà già này hồi trẻ nghèo đến mức vé tàu về Bắc Bình còn chẳng mua nổi, gửi bức thư cũng phải tìm Bí thư mượn tem, thế mà còn đòi đi Cô Tô chơi."
LVQ8371