Tào Quế Hương thiện ý nhắc nhỏ: "Nhưng mà cách luyện này không mang tính tập trung cao, có thể 5 ngày cũng không luyện xong đâu nhé.”
Tần Hoài tự tin ngùn ngụt: "Sư phụ cứ yên tâm, con sẽ cố gắng hết sức, tranh thủ 5 ngày luyện cho xong. Nếu về muộn thêm vài ngày nữa, con bé Lạc Lạc nhà con lại khóc bù lu bù loa lên cho xem."
Điểm thi tháng trước của Tần Lạc đã có kết quả, thành tích cũng có chút tiến bộ. Trong kỳ nghỉ Tần Hoài từng hứa với Tần Lạc là chỉ cần con bé thi tốt hơn thì hắn sẽ làm đồ ăn ngon cho. Mấy ngày nay chắc con bé chỉ sống lay lắt dựa vào niềm tin về bữa ăn ngon này thôi.
Nếu Tần Hoài mà về muộn thêm vài ngày nữa, bầu trời của Tần Lạc chắc sập luôn mất.
Còn về phần làm món gì ngon, Tần Hoài cũng đã nghĩ kỹ rồi —— nhờ Tào Quế Hương băm nhân thịt giúp, hắn sẽ làm cho Tần Lạc một suất Tứ Hỉ Thang Đoàn phiên bản Plus.
Cứ như vậy, Tần Hoài vùi đầu xào củ mài suốt 5 ngày liền.
Tần Hoài cảm thấy mỗi lần đến nhà Tào Quế Hương tu nghiệp đều y hệt như vậy. Mới tới sẽ được ăn một bữa tiệc thịnh soạn để nếm chút ngon ngọt, sau đó mới bắt đầu luyện tập. Cường độ tập luyện ban đầu không cao, nhưng sang ngày thứ hai là lập tức bước vào chế độ huấn luyện ma quỷ. Mỗi ngày cứ mở mắt ra là luyện, luyện tập bất kể ngày đêm, hệt như được sống lại những tháng năm thanh xuân rực rỡ của thời lớp 12, chạy nước rút 100 ngày chuẩn bị thi đại học vậy.
Tất nhiên, trong quá trình luyện tập cũng không phải là không có thời gian nghỉ ngơi. Lúc Tào Quế Hương nấu cơm chính là lúc Tần Hoài được nghỉ.
Nghỉ ngơi, nhưng cũng không hẳn là nghỉ ngơi hoàn toàn, bởi vì Tần Hoài sẽ đứng chầu chực bên cạnh để xem Tào Quế Hương nấu ăn như thế nào.
Trong suốt thời gian huấn luyện ma quỷ, Tào Quế Hương không có nhiều thời gian rảnh rỗi để ngày nào cũng làm một mâm cỗ thịnh soạn. Về cơ bản, thực đơn đều là một món mặn chính đi kèm với ba món gia đình đơn giản.
Học nghề bếp là một công việc đòi hỏi thể lực cực lớn, bất kể là thái rau hay xào nấu đều vô cùng tốn sức. Đứng xào củ mài cả ngày, xét theo một góc độ nào đó thì cũng chắng khác gì đi phụ hồ bốc vác cả. Nên ngày nào cứ đến bữa ăn là Tần Hoài lại mở cờ trong bụng, thèm thuồng đến mức chỉ hận không thể quất liền một lúc tám bát cơm đầy.
Và cứ mỗi lúc như thế, Tào Quế Hương lại đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhìn, thỉnh thoảng bà còn gắp thêm đồ ăn cho hắn.
Năm ngày trôi qua chỉ trong chớp mắt.
Tần Hoài xào củ mài đến mức sắp không biết năm nay là năm nào rồi. Anh không nhớ hôm nay là ngày mấy, cũng chẳng nhớ hôm nay thứ mấy. Anh chỉ biết bây giờ là mấy giờ, thời gian này nên xào củ mài, hay nên xem nấu ăn, hoặc là nên ăn cơm.
Còn về cảm giác thì sao... Các bậc thầy "phái cảm giác" đều cho rằng cảm giác đã không còn quan trọng nữa. Khi lượng luyện tập lớn đến một mức độ nhất định, con người ta chẳng còn cảm nhận được gì cả.
Đến ngày thứ năm xào củ mài, Đổng Sĩ chia sẻ cho Tần Hoài tin nhắn về Vương Tuấn. Hắn thất hồn lạc phách, giờ nghỉ trưa không lén lút chuồn ra ngoài hẹn hò với bạn gái nữa, tin tức nghỉ bị chia tay bi thảm thế mà Tần Hoài cũng không xem ngay.
Xem xong hắn cũng chỉ reply một chữ "Bi", lộ rõ sự qua loa.
Mệt quá, người đều mệt rã rời rồi, mệt đến mức chẳng còn sức mà hóng bát quái.
Vừa nghĩ tới đầu bếp mặn phải xây dựng nền móng như vậy trong mấy năm trời, Tần Hoài liền sinh lòng kính nể từ tận đáy lòng đối với họ. Đây đâu phải cuộc sống của con người, so với cảnh này thì việc mỗi ngày dậy lúc 2 giờ sáng làm bữa sáng cũng chẳng là gì.
Đương nhiên, Tần Hoài cũng chẳng làm được việc dậy nấu bữa sáng lúc 2 giờ mỗi ngày — anh thật sự không dậy nổi.
"Hôm nay luyện đến đây thôi, ngày mai chúng ta nghỉ nửa ngày. Lão Thạch muốn tới nhà ăn cơm, Tiểu Tần con cũng tiện thể gặp mặt ông ấy. Hải sản bên chỗ ông ấy giá cả khá công đạo, nếu con có hứng thú mua đồ thì cô có thể giới thiệu giúp.”
Tối ngày thứ năm xào củ mài, 11 giờ 20 phút, Tào Quế Hương cho dừng buổi huấn luyện hôm nay của Tần Hoài.
Liên tục xào củ mài 5 ngày khiến Tần Hoài có chút choáng váng đầu hoa mắt, anh không nhớ ngay ra Lão Thạch là ai, chỉ ngơ ngác hỏi một câu:
"Hả? Ngày mai không luyện tập ạ?"
Tào Quế Hương bị câu hỏi của Tần Hoài chọc cười: "Xem ra con còn rất muốn luyện tập nhỉ? Sao hả? Tìm được cảm giác rồi à? Hay là hôm nay xào thêm 20 củ nữa, xào xong hãy nghỉ?"
Tần Hoài lắc lắc cánh tay đã vô cùng mỏi nhừ, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Anh thật sự rất muốn xào thêm một lúc nữa. Dù đã hai ba ngày không mở bảng game ra xem, nhưng trực giác mách bảo anh rằng hỏa hầu sắp thăng cấp rồi.
Độ thuần thục hỏa hầu của anh chưa bao giờ tăng nhanh như mấy ngày nay.
Trước kia ở Hoàng Ký, Tần Hoài xào rau xanh cả buổi chiều chưa chắc độ thuần thục hỏa hầu đã tăng được bao nhiêu. Nhưng trong 5 ngày này, Tần Hoài cảm thấy hỏa hầu của mình tiến bộ mỗi ngày. Rõ ràng anh luyện đao công và câu khiếm, nhưng thứ tiến bộ rõ rệt nhất lại là hỏa hầu.
Chuyện này thật sự rất vô lý, Tần Hoài cũng không biết vì sao, lần nào cũng vậy.
Khi muốn cày độ thuần thục hỏa hầu thì lại đi làm nhân, muốn cày độ thuần thục làm nhân thì lại đi luyện đao công, muốn cày độ thuần thục đao công thì hỏa hầu lại tăng.
Tần Hoài cũng không biết rốt cuộc là do anh hay do hệ thống game.
Theo logic này, đợi khi muốn cày độ thuần thục chỉ pháp thì không được luyện chỉ pháp, mà phải đi phát diện.
LVQ8371