"Đương nhiên là không thể so sánh với Hoàng Kí được, nhưng các quán ăn gần đây hương vị đều na ná nhau. Nếu không thì ngày nào tôi cũng chẳng ăn ở nhà ăn của mình làm gì, ít nhất an toàn thực phẩm cũng được đảm bảo, rau củ nhập về mỗi ngày được xử lý thế nào mọi người đều nhìn thấy cả, tiêu chí hàng đầu là sạch sẽ vệ
Trịnh Tư Nguyên chỉ có thể tiếp tục buồn bã nhìn món khâu nhục, thở dài cho bữa ăn công sở của mình.
Tần Hoài thấy vẻ mặt này của Trịnh Tư Nguyên, tự nhiên biết hắn đang sầu não chuyện gì, liền ngẩng đầu nhìn về phía Đàm Duy An, vờ như lơ đãng hỏi: "Lần trước tôi gặp Tang Lương ở thành phố A, cậu ta nói quan hệ giữa cậu và cậu ta khá tốt."
"Đó là đương nhiên." Đàm Duy An nói, "Hai chúng tôi bằng tuổi nhau, học cùng lớp thời tiểu học. Ban đầu Tang sư phụ cũng làm việc ở Hàng Châu, sau đó Tang sư phụ đổi việc sang tửu lâu khác, cậu ấy mới chuyển trường đến thành phố khác."
Tần Hoài bừng tỉnh, thì ra là bạn học.
Trước đó hắn đã cảm thấy Đàm Duy An và Tang Lương tuổi tác xấp xi nhau, không ngờ lại là bạn học luôn.
"Tay nghề nấu nướng của Tang Lương thế nào?" Tần Hoài hỏi.
Đàm Duy An rất nghiêm túc suy nghĩ một lát.
"Cái này phải xem là so với ai." Đối mặt với người anh em tốt, lời nhận xét của Đàm Duy An vẫn vô cùng khách quan, "Bếp món mặn của bọn họ không giống với bạch án chúng ta lắm, bạch án chúng ta lúc còn trẻ thì tay nghề rất gà mờ, hai tên biến... thái như cậu và Trịnh Tư Nguyên thì ngoại trừ."
"Nhưng bên phía bếp món mặn bọn họ, nếu thiên phú đặc biệt tốt, mười mấy tuổi đã có thành tích, hơn hai mươi tuổi tạo dựng được danh tiếng, có thể một mình đảm đương một phía cũng không ít. Tang Lương cách mức độ tự mình đảm đương một phía vẫn còn một chút khoảng cách, nhưng cũng coi như là người có thiên phú khá tốt trong thế hệ trẻ, nhất là đao công của cậu ấy, thực sự là số một số hai."
"Nhưng nếu cậu nói cậu ấy thực sự rất thiên tài thì cũng không hăn. Bắc Bình bên kia có một người còn thiên tài hơn, Chương Quang Hàng không biết cậu đã nghe nói qua chưa, Hạ Mục Bính lão gia tử thì cậu chắc hắn phải biết chứ, lão sư phụ xếp hạng thứ chín trên Danh Trù Lục ấy."
Tần Hoài gật đầu, tỏ vẻ đã từng nghe qua. Theo lời Đổng Sĩ giới thiệu, Hạ lão gia tử vô cùng thích mắng chửi người, là "thánh chửi" Bắc Bình nổi tiếng gần xa, bối phận lại cao, thực lực còn rất cứng, thuộc kiểu người người nghe danh đã sợ mất mật.
"Chương Quang Hàng chính là đồ đệ của Hạ lão sư phụ, đồ đệ duy nhất, đó thật sự là... còn Trịnh Tư Nguyên hơn cả cậu."
Người anh em, khả năng diễn đạt ngôn ngữ này của cậu cũng ra gì đấy.
"Tang Lương tự nhiên là không có cửa so với loại thần nhân như Chương Quang Hàng rồi, so với Tôn Kế Khải ở Phúc Kiến hẳn là cũng kém một chút, không phải là thực lực kém, mà chủ yếu là do Tôn Kế Khải nhỏ tuổi hơn cậu ấy, nhưng mà điều này cũng khó nói lắm."
"Cái tên họ Tôn kia không biết là đầu óc bị lừa đá hay sao, đang yên đang lành lại đòi ra nước ngoài du học, lại còn học trường kinh doanh gì đó. Làm cái nghề này của chúng ta, lấy đâu ra chuyện đi du học chứ, bằng cấp có cao đến mấy mà nấu ăn dở tệ thì cũng vứt, thế chắng phải là lãng phí thời gian sao."
"Để tôi ngẫm lại xem còn có ai mạnh hơn cậu ấy nữa không..."
Mắt thấy Đàm Duy An sắp sửa tuôn ra một tràng tên những người thế hệ trẻ mạnh hơn Tang Lương giống như đọc thực đơn, Tần Hoài vội vàng ngăn hắn lại: "Vậy trình độ xuống bột năng của cậu ấy thế nào?"
"Chắc là cũng tạm ổn, tôi cũng không rõ lắm, nhưng khẳng định là giỏi hơn chúng ta, cậu ấy làm bếp món mặn mà." Đàm Duy An đáp, nói xong liền nhận ra Tần Hoài muốn làm gì, không thể tin nổi trợn tròn hai mắt, "Cậu không phải là muốn..."
"Vừa rồi tôi còn đang suy nghĩ xem có thể mời Tang Lương tới đây giao lưu một thời gian hay không." Tần Hoài vô cùng thẳng thắn nói.
Đàm Duy An kinh ngạc đến mức cơm trong miệng sắp rơi cả ra ngoài, vội vàng nhai mấy miếng nuốt xuống, vụn rau dính trên răng cũng không kịp liếm sạch, ngỡ ngàng nói: "Nhưng cậu ấy là đầu bếp bếp món mặn mài”
"Đầu bếp bếp món mặn hàng real luôn đó, cậu ấy học món Hoài Dương!"
"Cậu ấy đến chỗ chúng ta thì giao lưu cái gì chứ?"
Đàm Duy An vốn tưởng rằng chuyện học đồ Tri Vị Cư ra ngoài giao lưu đã đủ ảo ma rồi, không ngờ còn có chuyện ảo ma hơn.
Đầu bếp bếp món mặn đến nhà ăn bạch án giao lưu, đây đã không phải là đi ngược lẽ thường nữa rồi, đây hoàn toàn là đi ngược lại quyết định của tổ tông.
Cho dù muốn bếp món mặn và bạch án thân thiết như người một nhà thì cũng không phải thân thiết theo kiểu này chứ.
"Gia vị chứ sao." Tần Hoài nói với vẻ rất hiển nhiên, "Lúc ở thành phố A cậu ấy từng nói với tôi, cậu ấy cảm thấy nhân bánh tôi làm vô cùng xuất sắc."
"Điều đó chứng tỏ cậu ấy chắc chắn có hứng thú với việc giao lưu gia vị cùng tôi, hơn nữa vừa rồi tôi và Trịnh Tư Nguyên nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Song Giải Bao mang nhân bánh của bếp món mặn, là Điểm Tâm của bạch án, xét theo một ý nghĩa nào đó thì nó cũng giống như Quả Nhi vậy, Quả Nhi thì cậu là người rõ nhất rồi, Quả Nhi là món Điểm Tâm do tôi và Hoàng sư phụ cùng nhau làm ra."
"Tôi đã có thể cùng Hoàng sư phụ hợp tác chế tác Điểm Tâm, vậy tại sao ba chúng ta cộng thêm Tang Lương lại không thể cùng nhau nghiên cứu Điểm Tâm được chứ?"
Giọng điệu quá đỗi hiển nhiên và những lời nói chân thành của Tần Hoài khiến Đàm Duy An nhất thời không nói nên lời.
LVQ8371