Trương Chử ngủ gật say sưa quá, lỏng tay một cái, chiếc điện thoại rơi thắng xuống sàn gỗ kêu cái cốp, đồng thời cả người ông cũng chúi nhủi về phía trước, đầu cộc ngay vào cánh cửa bếp.
"Ối chao!" Trương Chử rú lên đau đớn.
Tần Hoài vội vàng mở cửa ra xem sao.
Tào Quế Hương cũng choàng tỉnh.
Bản thân Tào Quế Hương cũng chẳng ngờ có ngày mình lại đứng xem người ta thái củ cải trong bếp rồi ngủ gật luôn, giây phút vừa mở mắt bà vẫn còn hơi ngái ngủ, nhưng nghe thấy động tĩnh bên ngoài là bật dậy phi ngay ra xem có chuyện gì.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Tào Quế Hương đã đoán ngay được sự tình, bà cạn lời nhìn Trương Chử.
Trên mặt bà viết rõ mấy chữ: Ông mà buồn ngủ thì về phòng mà ngủ, đừng có nằm ườn ở ngoài này thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều.
Trương Chử ôm đầu, nhìn vợ với ánh mắt ngập tràn sự hối lỗi.
Tần Hoài ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương trên trán Trương Chử. Cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là cộc đầu vào cửa bếp nên hơi sưng đỏ một chút, nếu xui thì chắc sẽ nổi một cục u nhỏ, nhìn chung không có vấn đề gì lớn.
"Tào sư phụ, lỗi tại con ạ. Bây giờ đã sắp 3 giờ sáng rồi, con cũng chẳng hiểu hôm nay mình bị làm sao mà lại cắm đầu thái củ cải đến tận giờ này." Tần Hoài nhanh nhảu lên tiếng xin lỗi trước: "Hại cô và ông Trương phải chờ con thái củ cải đến mức ngủ gật, nếu không ông Trương đã chẳng buồn ngủ rồi cộc đầu vào cửa như thế."
Trương Chử xua tay lia lịa: "Lỗi của ông, lỗi của ông."
"Không liên quan gì đến con đâu Tiểu Tần, cô và ông Trương tự nguyện đứng đợi mà. 3 giờ sáng rồi, mỏi tay lắm đúng không? Lát nữa đi tắm nhớ ngâm cổ tay vào nước nóng khoảng 5 phút nhé, kẻo mai tay lại nhức mỏi đấy."
"Khuy khoắt thế này rồi con mau đi tắm đi, cô với ông Trương không vội, người già ngủ ít mà. Ông Trương của con thường xuyên ngủ đến 3 giờ là tỉnh bơ không ngủ lại được, toàn ôm điện thoại bấm giữa đêm thôi, giờ này đang là lúc ông ấy tỉnh táo nhất đấy, đúng không ông Trương?"
"Đúng đúng đúng." Trương Chử vì bữa sáng, bữa trưa và cả bữa tối ngày mai nên gật đầu như giã tỏi.
Tần Hoài bỗng thấy hơi tội nghiệp cho ông Trương. Thôi được rồi, nếu ngày mai nấu canh gà còn thừa, hắn sẽ đặc biệt làm riêng cho ông một bát Mì Súp Gà để tẩm bổ vậy.
3 ˆ. Là ^ˆ h đ ~ ^ F ^* ^ ù . . ` K4 Quả thực đã quá muộn rồi, hắn cũng không lề mề nữa, vơ vội bộ đồ ngủ rồi chưi tọt vào phòng tắm.
Trương Chử ôm đầu, thắc mắc hỏi vợ: "Thằng bé Tiểu Tần ban nãy là tự nhiên ngộ ra chân lý đấy à? Hồi trước tôi học nghề mộc với sư phụ thỉnh thoảng cũng rơi vào trạng thái này, nhưng không khoa trương như thằng bé đâu. Chủ yếu là nghề mộc tốn sức lắm, làm liền tù tì 6 tiếng đồng hồ không nghỉ thì cơ thể chịu sao thấu."
"Nhưng cái kiểu này thường phải là đứa nào có chút tay nghề rồi mới hay gặp chứ nhỉ? Đao công của Tiểu Tần... đạt chuẩn rồi sao?"
Tào Quế Hương lắc đầu: "Còn khuya mới đạt, nhưng lần này gọi thằng bé về đây là quyết định quá chuẩn."
"Có điều chắc nó phải nán lại thêm hai ngày nữa, học xong đao công giai đoạn tiếp theo rồi hẵng về."
"Mai ông mua thêm ít củ cải nữa nhé. À không, đừng mua củ cải nữa. Mưa củ mài đi, sẵn tiện cho nó luyện kỹ thuật xuống bột năng luôn.”
"OK bà." Trương Chử gật đầu.
Ở diễn biến khác, Tần Hoài ôm bộ đồ ngủ bước vào phòng tắm mà trong đầu vẫn mải miết dư vị cảm giác thái củ cải ban nãy. Một sự tập trung cao độ chưa từng có, một hiệu suất kinh hồn bạt vía chưa từng có, một cảm giác thăng hoa chưa từng có.
Trạng thái quên mình đó, sau khi tự mình trải nghiệm rồi ngẫm nghĩ lại, quả thực là tuyệt cú mèo.
Hắn đóng cửa phòng tắm lại.
Đã chưi vào tận nhà vệ sinh rồi, mở bảng điều khiển trò chơi lên check thử xem sao, hắn linh cảm đao công của “ ~ ~ v h mình chắc mẩm đã thăng cấp rồi.
Nhào bột (Cấp Cao): Kỹ thuật nhào bột của bạn đã đánh bại 96% đầu bếp Điểm Tâm trên toàn quốc. (41009/100000)
Trộn nhân (Cấp Đại sư): Kỹ thuật trộn nhân của bạn đã đánh bại 98% đầu bếp Điểm Tâm xuất sắc trên toàn quốc. (59637/1000000)
Chỉ pháp (Cấp Trung): Cuối cùng bạn cũng bắt đầu biết tạo hình cho Điểm Tâm rồi. (9337/10000)
Du án (Cấp Trung): Quẩy bạn chiên ra ăn cũng ra gì phết đấy. (2171/10000)
Đao công (Cấp Trung): Vẫn cần cố gắng thêm. (99/10000)
Canh lửa (Cấp Trung): Vẫn cần cố gắng thêm. (9511/10000)
Nói dối (Cấp Đại sư): Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ chắc chắn là đang nói bạn rồi! (496137/1000000)
Quả nhiên, đao công, đã thăng cấp rồi.
Đêm hôm đó, Tần Hoài đã lâu không gặp lại tình cảnh này, thế mà hắn lại nằm mơ thấy mình cong mông thái củ cải cả đêm.
Hắn mơ thấy Trái Đất bị một đám thỏ ngoài hành tinh xâm lăng, toàn bộ loài người đều bị lùa đi thái củ cải. Lũ thỏ này yêu sách đã man, hoặc là bắt thái ra những lát củ cải mỏng tang như cánh ve sầu soi rõ cả ánh sáng, hoặc là bắt thái số lượng lớn, sợi nào sợi nấy phải to nhỏ đều tăm tắp.
Thái không đạt chuẩn là bị lôi ra ngoài xơi tái ngay. Nhằm bảo toàn mạng nhỏ, hắn trong mơ đành cắm mặt thái củ cải không kể ngày đêm. Khổ nỗi tay nghề có hạn, chẳng thái nổi lát củ cải mỏng như cánh ve sầu, nên hắn đành chọn cách lấy số lượng bù chất lượng, nai lưng ra bào củ cải sợi.
Thái đến mức hắn hận không thể cắn nát cả răng, vô cùng GATO với mấy tay thợ thái củ cải trình độ cao siêu thái được những lát củ cải đạt chuẩn. Nhưng ngặt nỗi hắn có luyện tập cỡ nào đi chăng nữa thì vẫn không thể thái ra lát củ cải đạt yêu cầu, càng cố gắng càng thấy xót xa, càng nỗ lực càng thấy bất lực.
Thái đến phút cuối, hắn đứng trước đống củ cải sợi cao như núi, ngửa mặt lên trời gào thét đầy căm phẫn:
LVQ8371