"Nếu như số mệnh đã định La tiên sinh sắp phải ra đi, đi sản của ông ấy lại do Tần Hoài kế thừa, hơn nữa xét theo mọi khía cạnh thì La tiên sinh hoàn toàn tứ cố vô thân, tang lễ của ông ấy e là sẽ đìu hiu lắm, chắc chỉ có chúng ta và vài người hàng xóm quen biết trong khu chưng cư này đến dự thôi."
"Nhưng nhỡ tang lễ vắng vẻ quá, liệu La tiên sinh có phật ý không nhỉ? Hay là ngay từ bây giờ chúng ta bắt đầu liên hệ trước với nhà tang lễ và các dịch vụ mai táng để lo liệu dần đi, ví dụ như chọn sẵn một tấm di ảnh mà ông ấy ưng ý nhất chẳng hạn."
"Còn phải chốt sẵn một chỗ ở nghĩa trang mà ông ấy thích nữa, xem thử ông ấy có gu chọn bia mộ kiểu nào không."
"Tang lễ ở dưới quê thỉnh thoảng tổ chức xôm tụ lắm, nào là thuê phường kèn trống thổi kèn xô-na, rồi đốt pháo inh ỏi đủ kiểu, liệu chúng ta có nên sắm sửa trọn gói mấy thứ đó cho La tiên sinh luôn không?"
"Mặc dù nhiều người cứ bảo làm đám tang cho rình rang cũng chẳng giải quyết được gì, dù sao người chết rồi thì có biết gì đâu, thà rằng lúc còn sống cứ sống cho thoải mái sung sướng là được. Nhưng La tiên sinh lại là một trường hợp ngoại lệ, đợi sau khi ông ấy đầu thai làm lại cuộc đời, kiểu gì ông ấy chả lật lại hồ sơ xem tang lễ của mình có được tổ chức chu đáo hay không."
"Nhỡ đâu đến kiếp thứ hai La tiên sinh lại chê ỏng chê eo tang lễ ở kiếp này của mình, rồi đổ ụp tội lỗi lên đầu chúng ta thì tính sao?”
"Đợi đến lúc ông ấy có cơ hội tiếp xúc với chúng ta để thăm dò về tang lễ của chính mình thì chắc chắn vật đổi sao dời đã bao nhiêu năm rồi, đến lúc đó làm sao mà bù đắp tổ chức lại một cái tang lễ khác cho ông ấy được nữa."
Tần Hoài: ??? Ban nãy cô xoắn xuýt ỉ ôi, đa sầu đa cảm rơi nước mắt các kiểu, hóa ra là vì cái vụ này ấy hả?
Tần Hoài nhận ra quả nhiên hắn vẫn mù tịt về thế giới quan của Tinh Quái, Khuất Tĩnh dẫu cho đã cực kỳ giống con người rồi, nhưng cô ấy cũng chẳng phải con người bình thường.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những lời Khuất Tĩnh vừa phán nghe cũng lọt tai phết.
Với cái nết của La Quân, nếu tang lễ mà lo liệu không đến nơi đến chốn, ông ấy thật sự sẽ ghim thù trong bụng rồi nổi trận lôi đình cho mà xem.
Tần Hoài hít ngược một ngụm khí lạnh: "Nghe có lý phết đấy chứ."
Trần Huệ Hồng vừa nhai vừa trầm tư suy nghĩ, để nhanh chóng nuốt trôi cục Thang Đoàn trong miệng, bà ấy còn húp vội một ngụm nước: "Hình như đúng là vậy thật, vụ tang lễ này phải lên kế hoạch cho đàng hoàng, bia mộ các thứ cũng phải chốt đơn từ sớm. Cứ cho là sang năm La Quân mới ngoẻo đi chăng nữa, thì bây giờ rục rịch chuẩn bị cũng đâu có sớm sủa gì."
"Cơ mà chị làm gì có kinh nghiệm tổ chức tang lễ cho ai bao giờ đâu. Hay thế này đi, ngày mai chị gọi điện thoại hỏi mẹ chị xem sao, mẹ chị đi ăn cỗ đám tang nhiều lắm, trong làng có đám nào là mẹ chị đi ăn không sót một bữa."
Tần Hoài gật gù đồng tình: "Vậy ngày mai em cũng phải kiếm cớ hỏi dò bà nội em một tiếng mới được, mấy năm nay bà nội em cũng đi cày cỗ ở quê ác liệt lắm."
Khuất Tĩnh mở to hai mắt rụt rè thăm dò: "Thế em... đi hỏi mẹ viện trưởng nhé?”
"Em không biết bình thường mẹ có hay đi ăn cỗ không nữa."
Sau khi bưng bát về nhà, Tần Hoài lại lên WeChat buôn dưa lê với Thạch Đại Đảm một chốc.
Tần Hoài còn cố tình dò hỏi xem Thạch Đại Đảm có ưng ý với tang lễ ở kiếp đầu tiên của anh ấy không. Câu hỏi khiến Thạch Đại Đảm ngơ ngác với một rổ dấu chấm hỏi trên đầu, nhưng đồng thời lại thấy cõi lòng ấm áp lạ thường, bởi anh ấy chợt nhận ra hóa ra mình chẳng phải là Tinh Quái duy nhất có vấn đề về đầu óc.
Thấy đồng loại ai nấy đều chập mạch giống mình, Thạch Đại Đảm liền yên tâm kê cao gối ngủ.
Mặc dù chăng hiểu mô tê gì, nhưng Thạch Đại Đảm vẫn tỏ thái độ tôn trọng tuyệt đối, đồng thời còn hăng hái tham gia hiến kế từ xa.
Theo như lời Thạch Đại Đảm kể, hắn hoàn toàn mù tịt về tang lễ ở kiếp trước của mình, hắn vốn dĩ chưa từng mảy may có ý định đi tìm hiểu mấy cái thứ này, thậm chí hắn còn chẳng buồn dò la xem thiên hạ đánh giá về mình ở kiếp trước ra sao.
Thạch Đại Đảm cho đến tận bây giờ vẫn luôn đinh ninh rằng khả năng cao là hắn đã phải gánh cái danh nhơ sợ tội tự sát mà chết, thế nên hắn chẳng có gan đi dò hỏi, cực kỳ khiếp sợ phải đối mặt với những chuyện năm xưa, đúng là đem bản tính nhu nhược hèn nhát bộc lộ ra một cách chân thực nhất.
Nhưng Thạch Đại Đảm thử đặt mình vào hoàn cảnh đó, cảm thấy nếu như chết một cách bình thường, thì khéo hắn cũng sẽ khá là để tâm xem tang lễ của mình được tổ chức ra trò hay không.
Hắn cũng tiện mồm ném ra vài cái ý tưởng và tuyệt chiêu sặc mùi địa ngục.
Ví dụ như sau khi La Quân tỏi, năm nào mọi người cũng kéo nhau đi tảo mộ cho La Quân, dọn dẹp xong thì làm nháy ảnh check-in kỷ niệm. Đợi đến lúc La Quân tìm về, thì cứ vác mớ ảnh ọt với video đó ra để chứng minh cho ông ấy thấy mấy năm qua mọi người đã chăm sóc mồ mả của ông ấy chu đáo đến mức nào.
Nếu được, thậm chí còn có thể rủ luôn La Quân đi tảo mộ cùng. Dù sao cái trò tự mình đi dọn mộ cho chính mình này, cũng chỉ có Tinh Quái mới có phước phần được trải nghiệm, cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ là tiếc đứt ruột.
LVQ8371