"Tào sư phụ bảo cậu mở nhà ăn cộng đồng, có như cầu nhập hải sản thì cứ nói với tôi, bên tôi cũng có thể giao hàng đến thành phố Sơn. Giá cả phải chăng, chất lượng đảm bảo, đều là người nhà cả, nhất định sẽ để cho cậu giá thấp nhất, muốn hàng xịn thì cứ bảo tôi, mối quan hệ của tôi là rộng nhất đấy!"
Tần Hoài vẫn luôn tưởng chữ "lão" trong lão Thạch là chỉ tuổi tác, không ngờ lão Thạch chỉ đơn thuần là một cái biệt danh.
"Tôi gọi anh là lão Thạch, e là không hay lắm nhỉ?" Tần Hoài có chút do dự.
"Chẳng có gì là không hay cả, hồi mới ngoài 20 mọi người đã gọi tôi là lão Thạch rồi. Cậu đừng thấy tôi bây giờ mập mạp, hồi trẻ tôi trông non choẹt, 20 tuổi mà nhìn y như thằng nhóc mười lăm mười sáu. Hơn nữa tôi ra đời sớm, mười bốn mười lăm tuổi đã theo người trong làng đi làm ăn, lúc mở nhà hàng ở huyện Cầu tôi mới 18 thôi. Đi làm ăn bên ngoài ai cũng nghĩ tôi là vắt mũi chưa sạch dễ bắt nạt, cũng lười bàn chuyện với thằng nhãi ranh như tôi, thế nên tôi mới bảo mọi người gọi mình là lão Thạch, mặt trẻ thì phải gọi tên cho già dặn một chút." Thạch Đại Đảm cười hớn hở kể.
Tần Hoài gật đầu, vô cùng gượng gạo gọi một tiếng "lão Thạch", sau đó bắt đầu bê trái cây.
Phải chia ra bê từng đợt, nhiều đồ thế này ba người đi một chuyến căn bản không thể nào xách hết lên lầu được.
Lúc quay lại bê hai thùng trái cây đầu tiên lên lầu, Tào Quế Hương đã đang nấu món cuối cùng rồi. Nghe thấy động tĩnh, bà ló đầu ra nhìn thử, thấy trên tay Tần Hoài đang ôm hai thùng trái cây to đùng thì giật nảy mình.
"Đây là 'chút trái cây' mà lão Thạch nói đấy hả?!" Giọng Tào Quế Hương lạc cả đi.
"Vẫn còn ba thùng nữa ạ." Tần Hoài lặng lẽ nói xong, lại đi xuống bê tiếp.
Đợi bê xong toàn bộ đồ đạc lên, Tần Hoài cảm thấy mình có thể ăn hết cả một con bò.
Mặc dù buổi sáng chỉ thái củ mài chưa tới một tiếng đồng hồ, nhưng bản thân hắn cũng vất vả rồi, tự thưởng cho mình ăn thêm một bát cơm vậy.
Thực đơn bữa trưa gồm có: Tam Ti Ngư Sí, Cung Đình Vạn Phúc Nhục, Bào Ngư Trứng Bồ Câu, Cà Chua Xào Trứng, Rau Muống Xào Tỏi và Canh Vịt Hầm.
Tào Quế Hương ngoài miệng thì bảo tùy tiện làm đĩa thịt kho tàu, nguyên liệu của món Thanh Thang Liễu Diệp Yến Thái hôm nay không làm thì cất đi để ngày mai nấu Trứng Bồ Câu Om Tổ Yến. Kết quả lúc bắt tay vào làm thì thịt kho tàu lại biến thành Vạn Phúc Nhục, trứng bồ câu cũng chẳng giữ được đến ngày mai mà hôm nay đã kết hợp với bào ngư thành một món luôn rồi.
Thạch Đại Đảm phấn khích xoa xoa tay, đầu tiên múc cho mình một phần cơm trộn Tam Ti Ngư Sí, giống hệt cách ăn của Trương Chi Uẩn, sau đó lại gắp một miếng Vạn Phúc Nhục to đùng đặt lên trên, cắn một miếng thật to.
Một miếng thịt một miếng cơm trộn vây cá, ăn uống say sưa ngon lành, trên mặt ngập tràn biểu cảm hạnh phúc.
"Quế Hương à, bà nói xem nếu bà tiếp tục làm đầu bếp ở nhà hàng thì tốt biết mấy. Chăng cần tôi mở nhà hàng, giao luôn nhà hàng đó cho bà, tôi chỉ làm cổ đông thôi." Thạch Đại Đảm ăn xong miếng đầu tiên liền dùng giọng điệu vô cùng hoài niệm cảm thán: "Hồi còn ở huyện Cầu, hai ta hợp tác ăn ý biết bao. Nhà hàng của chúng ta còn được lên cả báo, nếu mà mở cho tới tận bây giờ thì ít nhiều cũng phải là một thương hiệu lâu đời rồi, khéo lại còn mở được cả chuỗi hệ thống ấy chứ."
Tào Quế Hương cũng đang ăn cơm trộn, nhưng là cơm trộn cà chua xào trứng. Nghe Thạch Đại Đảm nói vậy, bà không khỏi buồn cười lắc đầu: "Đàm Gia Thái mà đòi mở chuỗi, nếu thật sự làm được thì hai ta cũng coi như là vô tiền khoáng hậu rồi."
"Thế bà tự mở một cái Tư Phòng Thái Quán cũng được mà, bây giờ Tư Phòng Thái Quán hái ra tiền lắm. Cái nhà hàng Phân Viên ở Bắc Bình bà nghe nói bao giờ chưa? Giá món ăn bên đó còn khoa trương hơn chúng ta hồi trước nhiều. Năm xưa chúng ta định mức giá đó tôi đã thấy điên rồ lắm rồi, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ có khách thấy giá xong ném thẳng menu vào mặt mình. Kết quả lần trước tôi đến Phân Viên ăn thử một bữa, mới phát hiện ra hồi xưa chúng ta vẫn còn bảo thủ chán."
"Nhưng mà cái Tư Phòng Thái Quán đó trang trí đẹp lắm, mở hẳn trong tứ hợp viện, tay nghề đầu bếp cũng miễn chê. Hình như nằm trong top 10 bảng xếp hạng gì đó, lợi hại phết, nhưng tôi thấy vẫn không bằng bà. Nếu bà mà đi thi cái bảng xếp hạng đó thì thứ hạng chắc chắn cao hơn người ta."
"Tôi đã nghỉ hưu bao nhiêu năm nay rồi, còn gì mà so với sánh nữa." Tào Quế Hương gắp cho Tần Hoài một miếng Vạn Phúc Nhục: "Tiểu Tần, con muốn ăn gì thì cứ gắp nhiều vào bát nhé. Lão Thạch ăn cơm nhanh lắm, khéo con vừa cúi đầu chớp mắt một cái là thức ăn trên bàn đã sạch bách rồi đấy."
Thạch Đại Đảm cười hắc hắc, để lộ một nụ cười chất phác mang đậm phong cách của một kẻ phàm ăn.
Tần Hoài vội vàng tăng tốc độ và cơm.
"Đúng rồi lão Thạch, mấy năm trước tôi và lão Trương toàn ở dưới quê với huyện Cầu chứ chẳng mấy khi ra ngoài, hồi đó ông còn đi làm ăn bôn ba khắp nơi, ông đã từng ăn Song Giải Bao bao giờ chưa, hình như là Điểm Tâm bên vùng Cô Tô ấy." Tào Quế Hương hỏi.
Tần Hoài vừa định mở miệng nói với độ tuổi của Thạch Đại Đảm thì khả năng cao là chưa từng ăn Song Giải Bao ở nhà hàng quốc doanh Cô Tô đâu. Bất kể là nhìn tướng mạo hay dựa vào màn tự giới thiệu vừa rồi của Thạch Đại Đảm, hắn đều có thể đoán ra Thạch Đại Đảm phải trẻ hơn Trương Chử và Tào Quế Hương chí ít là 15 tuổi.
LVQ8371