La Quân rất hài lòng với màn ngắt lời của Tần Hoài, sắc mặt ông hơi giãn ra, gật gù đáp: "Chắc là vậy, Đương Khang không phải Ngoa Thú, không giỏi nói dối đến mức đó đâu. Hơn nữa với tính cách và cái đầu của Đương Khang, hắn cũng khinh thường việc nói đối và căn bản là không biết nói đổi, đường đường là một Thụy Thú đi đến đâu cũng được chào đón, đâu cần phải bám víu vào những lời dối trá để sinh tồn."
Cho dù Cung Lương không có mặt ở đây, thậm chí còn chưa thức tỉnh, La Quân vẫn không quên dẫm đạp Cung Lương một phát.
Tần Hoài bắt đầu suy tính xem có nên kiếm cớ dọn luôn bát Canh Bánh Gạo phiên bản Malatang trước mặt La Quân đi không, bày một bát đồ ăn như thế ngay trước mũi, hắn chỉ sợ lát nữa La Quân mải chém gió liếm môi một cái lại tự độc chết chính mình mất.
"Vậy tính cách của Đương Khang bình thường là như thế nào ạ?" Tần Hoài hỏi.
Tần Hoài đã sớm nhận ra, tuy mỗi Tinh Quái đều là một cá thể độc lập, mang tính cách và sở thích riêng biệt, nhưng đại đa số trường hợp tính cách của bọn họ đều có chút liên hệ với bản thể. Ví dụ như Lão Điểu thì tính tình nóng nảy, Tiểu Điểu thì đáng yêu dễ thương, Thảo Mộc Tinh Quái thì hơi kỳ quái một chút, Tam Túc Kim Thiềm thì đam mê nằm ườn và cuồng tiền (An Du Du thuộc dạng đột biến), Giải Trĩ thì công bằng chính nghĩa, còn Ngoa Thú thì toàn nói lời quỷ sứ.
Chi cần thông qua chủng loài của những Tỉnh Quái này, là đại khái có thể đoán được tính cách tiêu chuẩn của bọn họ rồi.
"Chính là như cậu nghĩ đấy." La Quân nói: "Đương Khang là Thụy Thú của các loại Thụy Thú, độ kiếp một là cực kỳ đơn giản, hai là vô cùng khó khăn. Tính cách không tranh không giành, đầu óc cũng chẳng được nhạy bén cho lắm, ngoài cái nết thích ăn lương thực chính ra thì chẳng có sở thích gì đặc biệt."
"Giống y như Thạch Đại Đảm kể, loài này có buff bị động ở mảng chăn nuôi và trồng trọt. Hắn vừa xuất hiện là mùa màng bội thu, ngay cả cỏ dại ở nơi hắn sống cũng mọc um tùm hơn những chỗ khác, theo lý mà nói thì bọn hắn sinh ra là để làm ruộng, nhưng Đương Khang đa phần đều lười biếng, đến cả việc lết xác ra ngoài giao dịch cũng lười."
"Đứa nào chăm chỉ hơn chút thì nuôi mấy con vật mà hàng xóm thích, rồi định kỳ mang đi giao dịch với hàng xóm. Mấy loài Tinh Quái như Tỳ Hưu hay Ngoa Thú cực kỳ thích làm hàng xóm với Đương Khang, thi thoảng cũng có Tam Túc Kim Thiềm khoái ở cạnh Đương Khang, dù sao thì buôn bán với Đương Khang đảm bảo chỉ có lãi chứ không có lỗ."
Nghe qua thì cuộc sống của Thụy Thú đúng là vô âu vô lo, chẳng bói ra nổi một chút phiền não nào.
"Vậy tại sao Đương Khang độ kiếp lại một là rất khó, hai là rất đế? Trường hợp của Thạch tiên sinh là tính vào khó hay dễ ạ?" Tần Hoài lại hỏi.
"Khó chứ." La Quân buột miệng đáp: "Tính cách của Đương Khang là thích hợp để độ kiếp nhất, giống hệt như Thảo Mộc Tinh Quái vậy. Dạo trước tôi có bàn luận với Trần Huệ Hồng, lý do tại sao rất nhiều Thảo Mộc Tinh Quái bị người ta châm một mồi lửa thiêu rụi xong lại mơ mơ hồ hồ độ kiếp thành công, chính là vì bọn họ căn bản không hề độ kiếp."
"Bọn họ chưa bao giờ thực sự hòa nhập vào nhân gian, cũng chưa từng có ý định học cách làm người, thế nên bọn họ độ kiếp cực kỳ dễ dàng. Cái kiểu này nghe thì có vẻ ranh ma trục lợi đấy, nhưng không phải Tinh Quái nào cũng làm được đâu."
"Đến nhân gian độ kiếp thì đầu tiên phải nhập thế, có thể hoàn toàn không hòa nhập, không lưu luyến, không đặt tình cảm vào đó ngay lúc nhập thế thì bản thân nó cũng là một loại bản lĩnh. Trần Huệ Hồng thuộc dạng không có cái bản lĩnh này, tự cho là mình không hòa nhập, nhưng thực tế độ kiếp thất bại bao lâu rồi cũng chẳng hay biết, đúng là chúa hồ đồ." Nói xong, La Quân còn hừ lạnh một tiếng với Trần Huệ Hồng, "Cũng chỉ tốt hơn tôi một tí tẹo, có tư cách gì mà nói tôi?"
Tần Hoài: ... Hay là hắn cứ dọn luôn cái bát Canh Bánh Gạo phiên bản Malatang trước mặt La Quân đi cho rồi.
"Đám Thảo Mộc Tinh Quái vì mảng phổ cập giáo dục làm quá tệ, nên bẩm sinh đã có ưu thế về mặt này. Còn Đương Khang thì là do bản tính, nên cũng có sẵn ưu thế đó."
"Dưới tình huống bình thường, cho dù Thạch Đại Đảm có hòa nhập vào nhân gian tìm việc làm, thì hắn cũng có thể làm được việc hoàn toàn không nhập thế. Bởi vì Đương Khang thực sự không thích suy nghĩ, lại chẳng thông minh cho lắm, việc học cách làm người đối với bọn họ mà nói là quá phiền phức, đại đa số Đương Khang đều không muốn học làm người. Chỉ trách hắn đen đủi, lúc xuống trần lại vớ ngay thời điểm phổ cập giáo dục văn hóa, học được dăm ba chữ, tố chất của những người tiếp xúc cũng nâng cao, không còn cảnh giết người phóng hỏa, cướp của hiếp dâm nhan nhản nữa."
"Nếu hắn độ kiếp sớm hơn mấy trăm năm, à không, chẳng cần đến mấy trăm năm đâu. Nếu hắn độ kiếp cùng năm với tôi, thì ngay ngày đầu tiên xuống trần gian cứ ra đứng ở mấy con đường hơi hẻo lánh một chút, là kiểu gì cũng thấy không dưới hai kẻ xui xẻo bị sơn tặc cướp của giết nhầm. Nhìn riết rồi quen, thì làm sao có thể vì dăm ba cái chuyện này mà độ kiếp thất bại được."
Nghe qua thì Thạch Đại Đảm giống như đang chịu thiệt thòi vì có văn hóa vậy.
Tần Hoài tiếp tục thái hạt khô, tuy rằng đã thái được kha khá rồi, nhưng cứ thái thêm chút nữa vậy. Nếu không sơ chế nguyên liệu thì phải bắt tay vào nấu đường làm nhân, tiếng ồn mà lớn thì La Quân lại phải gân cổ lên nói chuyện, mà nói to thì kiểu gì ông ấy cũng dễ bốc hỏa.
LVQ8371