Động tác vẫn mang đậm thương hiệu Tần Hoài, liếc mắt là biết ngay tay nghề xào nấu của hắn chắng ra sao, nhưng kết quả cho ra lại hoàn toàn khác biệt.
Sau khi hỏa hầu thăng lên cấp Cao, Tần Hoài đã có thể nhìn thấu một cách rõ ràng khi nào thức ăn trong chảo cần đảo, phần nào cần đảo, và liệu có cần thực hiện thêm thao tác nào khác ngoài việc đảo loạn xì ngầu hay không.
Thậm chí có đôi khi tay hắn còn phản xạ nhanh hơn cả não, ngay lúc hắn nhận ra cần phải đảo một chỗ nào đó, thì chiếc xẻng trong tay hắn đã vung lên trước rồi.
Tất nhiên, cái cảm giác này chỉ giới hạn ở món củ mài xào. Có lẽ do dạo gần đây xào củ mài quá nhiều, nên Tần Hoài đã xào thành phản xạ có điều kiện luôn rồi.
Đến công đoạn Câu Khiếm.
Nước tỉnh bột đã được pha sẵn từ trước, pha chuẩn theo công thức.
Tần Hoài bưng bát lên, chẳng có động tác màu mè hoa lá cành nào, cũng chẳng phải cái kiểu xoay cánh tay vẽ một vòng tròn to tướng mà dạo gần đây Tang Lương đang khổ luyện, chỉ đơn thuần là một thao tác Câu Khiếm vô cùng bình thường.
Nhưng Câu Khiếm lại rất mượt.
Là một cú Câu Khiếm đạt chuẩn.
Nắm bắt thời cơ rất chuẩn, động tác và liều lượng cũng rất vừa vặn, nước tinh bột pha chế lại càng không có gì để chê.
Mấu chốt nhất là, hỏa hầu của Tần Hoài đã thăng cấp, với trình độ hỏa hầu hiện tại của hắn thì xào một đĩa củ mài là chuyện nhỏ. Hỏa hầu tốt kết hợp với Câu Khiếm đạt chuẩn, gộp lại chính là một pha Câu Khiếm xuất sắc.
Đàm Duy An đã đứng hình nhìn đến ngây ngốc.
So với việc Tần Hoài đã nắm vững cách Câu Khiếm bình thường, không mắc phải lỗi lặt vặt nào, thì Đàm Duy An càng sốc nặng hơn trước việc tại sao hắn lại học được mọi thứ.
Này người anh em, chẳng phải cậu đi học Câu Khiếm sao? Cậu đăng ký lớp phụ đạo toàn năng hồi nào vậy!
Hơn nữa nhiều môn như vậy, có vài ngày ngắn ngủi mà cậu nhồi nhét hết vào đầu được à? Cậu học kiểu gì mà đỉnh thế?
Chăng phải cậu là ngôi sao mới nổi của giới Bạch An chúng ta sao? Sao tôi lại có cảm giác cậu sắp nhảy việc sang bếp món mặn bên cạnh đến nơi rồi, cậu có để cho người ta sống nữa không hả?
Có để cho người khác sống hay không không quan trọng, nhưng cậu có định để cho tôi sống không vậy?
Cho dù tôi đã chọn cách nằm ườn ra buông xuôi rồi, thì cậu cũng không thể cày cuốc đến mức vắt kiệt sức lực thế này chứ.
Về phần Trịnh Tư Nguyên thì lại chìm vào trầm tư.
Từ vẻ mặt trầm tư của hắn có thể thấy được, hắn không hiểu, nhưng hắn thực sự bị chấn động mạnh.
Hắn chắng nói chăng rằng, nhưng trên mặt lại viết rõ rành rành dòng chữ: xào thêm đĩa nữa đi, mau, xào thêm đĩa nữal
Lần này tôi phải nhìn cho thật rõ trình độ và động tác của cậu.
Còn phản ứng của Tang Lương bên kia thì lại vô cùng đơn giản thô bạo.
"Vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa!"
"Đây là Tần Hoài á? Tần Hoài không có người anh em sinh đôi nào đấy chứ? Không phải Tần Hoài, không phải, cái này của cậu... Vãi lúa!"
"Tần Hoài... Tần ca... Tần sư phụi”
"Dạy tôi với, xin cậu dạy tôi với! Đây chính là cái mà cậu bảo là tìm được cảm giác đấy à? Cậu tìm được cảm giác nào vậy? Cái cảm giác gì mà có thể thăng cấp cùng lúc nhiều thứ đến thế?"
"Yêu cầu của tôi không cao đâu, tôi chỉ muốn tìm chút cảm giác liên quan đến mảng nêm nếm gia vị thôi. Sư phụ tôi cứ bảo tôi mãi không tìm được cảm giác, cái cảm giác mà ông ấy nói chắc chắn là cái kiểu cảm giác này của cậu, nhưng rốt cuộc nó là cảm giác gì vậy?"
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút.
"Nếu muốn thăng cấp mảng nêm nếm gia vị, thì lời khuyên của tôi dành cho cậu là."
"Khổ luyện đao công và hỏa hầu."
Tang Lương: ...?
Đĩa củ mài xào thứ nhất vừa ra lò, Tần Hoài liền bắt tay vào xào luôn đĩa thứ hai.
Thực ra để phô diễn trình độ thì xào một đĩa là đủ rồi, chủ yếu là do Tần Hoài quen tay. 10 củ mài này mà không xào cho xong là hắn ngứa ngáy khó chịu khắp người, nhất định phải làm một mạch cho xong.
Ba người Trịnh Tư Nguyên đứng bên cạnh tập trung cao độ vây xem, ai nấy đều khoanh tay trước ngực, chân mày hơi nhíu, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào từng nhất cử nhất động của Tần Hoài, ba người đứng một hàng trông hệt như copy paste vậy.
Chăng mấy chốc, đĩa củ mài xào thứ hai cũng đã ra lò.
Giống y hệt đĩa đầu tiên, là một đĩa củ mài xào cực kỳ đạt chuẩn. Đao công chuẩn chỉ, hỏa hầu vừa vặn, thậm chí có thể khen là khá ổn, Câu Khiếm xuất sắc, kết hợp lại với nhau, đĩa củ mài xào này cho dù bưng ra phục vụ ở mấy quán ăn bình thường cũng dư sức nhận được cơn mưa lời khen từ thực khách.
Đừng có coi thường lời khen này, phải biết rằng, với cái trình độ bếp núc trước kia của Tần Hoài, hắn mà đi xào rau ở mấy quán ăn bình thường thì kiểu gì cũng bị khách hàng mắng vốn cho sấp mặt.
Mỗi lần Tần Hoài và Tần Lạc biển thủ quỹ ăn uống, quyết định tự xào nấu ở nhà đều là một ván cược sinh tử.
Tang Lương bưng đĩa củ mài xào đầu tiên vừa nhai nhóp nhép vừa xem Tần Hoài xào, càng nhìn càng cảm thấy hắn giờ đây đã ra dáng một đầu bếp nhà ăn khu phố chuẩn mực rồi.
Dù sao thì Tang Lương cũng cảm thấy ngày Tần Hoài vượt mặt hai vị đầu bếp bếp món mặn của Vân Trưng Thực Đường đã không còn xa nữa, trình độ của hai vị đầu bếp bếp món mặn ở nhà ăn quả thực rất đổi bình thường. Xào dăm ba món cơm nhà thì còn tạm được, chứ động đến mấy món lớn là lòi ra vô số khuyết điểm, nhất là món Khâu Nhục Mai Cai.
LVQ8371