Cá Vàng Nhồi Súp yêu cầu phải dùng cá vàng nặng từ một ký hai trở lên, về lý thuyết thì cá càng to càng tốt. Nguyên liệu chính là cá vàng, nguyên liệu phụ gồm vây cá mập, giăm bông, hải sâm, bào ngư, tôm bóc vỏ, cồi sò điệp, tôm khô loại to. Đây là một phiên bản Cá Vàng Nhồi Súp "full topping". Nếu muốn làm bản bình đân hơn thì chỉ cần nhặt vài món trong số nguyên liệu phụ ra làm là xong. Nhưng để Tần Hoài được thưởng thức hương vị đinh cao nhất ngay trong lần đầu tiên, Tào Quế Hương đã chơi lớn dùng toàn vây cá mập Lữ Tống Hoàng.
Chỉ nhìn nguyên liệu thôi cũng đủ hiểu, điểm nhấn của món Cá Vàng Nhồi Súp chính là độ tươi ngọt, một vị ngọt tinh khiết, đậm đà hương vị biển cả.
Móc sạch nội tạng xong thì phải rút xương toàn bộ con cá.
Hồi Tần Hoài còn làm ở Hoàng Ký, các món lớn do Hoàng Thắng Lợi nấu về cơ bản đều phải rút xương. Bất kể là đầu cá mè hầm gỡ xương, thủ lợn nguyên cái om xì dầu hay vịt nhồi ba lớp, tất cả đều cực kỳ thử thách trình độ lột xương của người đầu bếp, nói toẹt ra thì chính là trình độ đao công.
Dạo đó Hoàng Thắng Lợi nấu ăn cũng chẳng thèm giấu giếm Tần Hoài, đương nhiên cũng chẳng có gì phải giấu, vì khi ấy Tần Hoài có xem cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Lúc bấy giờ đao công của Tần Hoài mới chỉ ở mức sơ cấp, là bởi vì mức đánh giá thấp nhất của hệ thống trò chơi là sơ cấp.
Hiện tại đao công của Tần Hoài đã thay da đổi thịt, sau một màn đốn ngộ xuất thần đã vinh quang thăng lên trung cấp. Vậy Tần Hoài có thể nhìn thấu được kỹ thuật lột xương của Tào Quế Hương không?
Đáp án là vẫn mù tịt.
Đối với thợ học việc Tiểu Tần - người vẫn đang mải miết chật vật để thái ra được một lát củ cải mỏng như cánh ve sầu thấu được ánh sáng - thì việc muốn nhìn thấu cách Tào Quế Hương rút xương nguyên một con cá vàng lớn quả thực là hơi quá sức.
Tào Quế Hương cũng chẳng thèm dùng mấy động tác hoa mỹ loè loẹt như lúc xuống bột năng. Tần Hoài chỉ thấy bà dùng một con dao nhỏ luồn từ miệng cá vào tận bụng, ngoáy qua ngoáy lại vài vòng, dựng đứng con cá lên bẻ cụp hai cái. Chỉ nghe thấy hai tiếng "rắc rắc" vang lên, thế là công đoạn rút xương đã hoàn tất.
Đơn giản đến mức mộc mạc, nhưng lại ảo điệu như làm ảo thuật vậy.
Thấy mặt Tần Hoài hiện rõ một rổ dấu chấm hỏi, Tào Quế Hương không nhịn được bèn cười giải thích: "Mấy kỹ thuật rút xương này xét theo một khía cạnh nào đó thì đã không còn thuộc phạm trù đao công nữa rồi, nó thiên về thủ thuật nhiều hơn."
"Rút xương cá, lột xương nguyên con gà, nguyên con vịt hay lột xương chim bồ câu đều có phương pháp và thủ thuật khác nhau, tất cả đều phải luyện tập. Nó đòi hỏi người đầu bếp phải cực kỳ tỉ mỉ, lúc nào cần nhẹ tay thì nương tay, lúc nào cần mạnh tay thì dứt khoát. Xuống dao phải quyết đoán, tuyệt đối không được lề mề hay do dự dù chỉ một chút."
"Tất nhiên với trình độ đao công hiện tại của con thì chắc chắn chưa luyện được mấy trò này đâu. Muốn luyện được chúng thì con phải có một nền tảng đao công vững chắc đã. Đao công hiện giờ của con giỏi lắm cũng chỉ mới chạm mức nhập môn, còn chưa đạt đến ngưỡng cửa yêu cầu đâu."
Đao công trung cấp mà mới chỉ là nhập môn, quả không hổ danh là kỹ năng nền tảng của nền tảng. Thôi hắn cứ ngoan ngoãn quay về thái củ cải cho lành.
Xử lý xong cá vàng, Tào Quế Hương bắt đầu tẩm ướp sơ qua. Tần Hoài thuận miệng hỏi một câu: "Sư phụ, con cá này ướp bao lâu vậy ạ?”
"Không lâu đâu, hai tiếng thôi." Tào Quế Hương đáp.
Tần Hoài: "? Hôm nay không phải nhà mình ăn cơm lúc 6 rưỡi tối ạ?"
Tần Hoài nhớ trước đó Tào Quế Hương từng chốt giờ ăn cơm là 6 giờ 30 tối. Ăn sớm hơn thì Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh chưa tan học về kịp, mà muộn hơn thì hai cái đứa đang tuổi ăn tuổi lớn này sẽ đói đến mức cào cấu gặm luôn cả cửa bếp mất.
"Đúng rồi, nhưng cá vàng để làm món Cá Vàng Nhồi Súp bắt buộc phải ướp hai tiếng, hai tiếng đã là ngắn lắm rồi đấy. Ướp xong còn phải treo lên hong khô 12 tiếng nữa cơ." Tào Quế Hương nói.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Tần Hoài, Tào Quế Hương lại không nhịn được mà bật cười: "Được rồi không trêu con nữa. Đây là phần Cá Vàng Nhồi Súp để mai ăn, còn con cá để ăn tối nay cô đã làm xong từ hôm qua rồi."
"Các món ăn của bếp món mặn là thế đấy, càng nổi tiếng, càng xa xỉ thì lại càng lằng nhằng. Nếu không thì cô cũng chẳng đến mức lười nấu như vậy. Bỏ ra mười mấy tiếng đồng hồ chỉ để hầm một món ăn, thà rằng tiện tay làm nồi thịt kho tàu, xào thêm hai đĩa rau muống ăn với cơm cho xong."
"Ngày nào cũng được ăn như thế thì đương nhiên là cô khoái rồi, nhưng bắt ngày nào cũng nấu như thế thì hồi đó cô nghỉ hưu làm cái quái gì. Chi bằng quay lại nhà hàng làm đầu bếp, cày thêm vài năm nữa khéo cái nhà hàng đó thành của cô luôn cũng nên."
Tần Hoài nhận ra rồi, Tào Quế Hương thực sự rất thích trêu trẻ con, và sư phụ kính yêu của hắn vẫn luôn coi hắn là trẻ con để trêu chọc.
"Nhưng sư phụ ơi sao con cứ có cảm giác, mỗi lần con ở nhà cô là lại được ăn ngon lắm cơ." Tần Hoài nhỏ giọng nói, "Toàn là món đắt tiền, lại còn có rất nhiều nguyên liệu ông Trương phải cất công đi tìm mối lấy hàng nữa chứ."
LVQ8371