Tần Hoài lướt lên trên, nhìn lướt qua xem mọi người đang bàn luận chuyện gì, phát hiện ra là Trần Huệ Hồng đang giới thiệu cho Thạch Đại Đảm những món Điểm Tâm mà mình sở trường. Đợi sau khi Thạch Đại Đảm đến Vân Trung Thực Đường thử món, mỗi ngày có thể tập trưng ăn những món nào.
Ăn như thế nào để tối đa hóa lượng Điểm Tâm hấp thụ được, trước tiên ăn món gì rồi kết hợp với món gì là ngon nhất, vân vân và mây mây.
Một bản cẩm nang ăn Điểm Tâm vô cùng chu đáo, đến Tần Hoài cũng chẳng biết Trần Huệ Hồng lại âm thầm đúc kết ra những thứ này từ lúc nào.
Trần Huệ Hồng đăng bài giới thiệu, còn La Quân thì đăng bài né đạn. Ông ấy giúp Thạch Đại Đảm né hàng loạt quán ăn từng bị mình đánh giá 1 sao, bao gồm cả món trứng luộc nước trà không đập nứt vỏ của cửa hàng tiện lợi trước cửa Vân Trung Thực Đường, tiệm trà lạnh, quán cơm gà om vàng, tiệm sandwich, quán chay, tiệm hamburger, cửa hàng đồ ăn nhanh, nhà hàng Ý, nhà hàng Mexico...
Đọc xong Thạch Đại Đảm sợ ngây người, cảm thán môi trường ăn uống ở Sơn Thị lại khắc nghiệt đến thế, đường đường là một khu sầm uất mà chẳng có lấy một quán nào ăn được.
Đương nhiên, La Quân cũng giúp Thạch Đại Đảm né luôn một loạt những món Điểm Tâm do Tần Hoài làm mà ông ấy không thích ăn như Lư Đả Cổn, Vân Phiến Cao, Vân Đậu Quyển, Uyển Đậu Hoàng, Bát Trân Cao, nhân của Viên Mộng Thiêu Bính...
Đọc xong tin nhắn trong group chat, Tần Hoài mới phát hiện ra Trần Huệ Hồng lại còn nhắn tin riêng cho hắn.
Trần Huệ Hồng: Tiểu Tần, máy bay đến chưa? Chị đã đến sân bay rồi, hôm nay chị tới đón em.
Trần Huệ Hồng: Chuyến bay này của em chắc đã hạ cánh rồi chứ, chị nhớ nhầm thời gian à?
Trần Huệ Hồng: Ồ, chị nhớ nhầm thời gian rồi, 40 phút sau chị sẽ hỏi lại.
Trần Huệ Hồng: Máy bay đến chưa? Đến rồi thì nhắn lại cho chị nhé.
Trần Huệ Hồng: Tầm này chắc phải hạ cánh rồi chứ, bị delay à?
Trần Huệ Hồng: Đến chưa, đến chưa?
Tần Hoài vội vàng trả lời tin nhắn: Đến rồi ạ, em đang đợi lấy hành lý, ngại quá Hồng tỷ, vừa nãy em không thấy tin nhắn của chị.
Trần Huệ Hồng: Không sao, không phải chị giục em đâu, là La Quân giục đấy, ông ấy ở nhà sốt ruột muốn chết rồi.
Trần Huệ Hồng: Tĩnh Tĩnh đã sang nhà La Quân rồi, Trương Thục Mai cũng gọt sẵn hoa quả, chỉ chờ em về mở tiệc trà, kể tình hình của Lão Thạch thôi.
Tần Hoài: Đã rõ.
Tần Hoài dễ dàng tìm thấy Trần Huệ Hồng đang đứng đợi ở cửa ra sân bay suốt hơn 40 phút đồng hồ.
Trần Huệ Hồng đã chán đến mức lôi game Candy Crush ra bấm, lại còn chơi cực kỳ nhập tâm, Tần Hoài gọi liền hai tiếng mà chị ấy chẳng thèm nhúc nhích.
Trần Huệ Hồng đi một mình, thấy Tần Hoài kéo theo hai cái vali thì theo bản năng định xách phụ một cái, Tần Hoài bèn đẩy luôn cái vali trống rỗng nhẹ hều sang cho chị ấy.
"Hồng tỷ, lát nữa em phải tạt về nhà cất đồ trước đã. Trong vali của em có ít nhân thịt băm nhuyễn được hút chân không, em sợ để lâu nó hỏng mất." Tần Hoài nói.
"Nhân thịt hả? Đặc sản của Việt Tỉnh các em là nhân thịt á? Nhân thịt gì cơ?" Trần Huệ Hồng ngơ ngác hỏi.
"Lần trước Lạc Lạc thi điểm khá cao, em đã hứa sẽ nấu đồ ăn ngon cho con bé, nên có nhờ Tào sư phụ làm giúp ít nhân thịt để về gói Tứ Hỉ Thang Đoàn. Vốn định hôm nay về đến nhà là bắt tay vào làm luôn, nhưng đằng nào cũng phải qua nhà ông La mở tiệc trà, nên thôi để sáng mai gói vậy." Tần Hoài giải thích.
Trần Huệ Hồng chợt hiểu ra, rút điện thoại bấm gọi cho La Quân, tranh thủ lúc đầu dây bên kia chưa nhấc máy liền nói với Tần Hoài: "Cần gì để đến ngày mai, lát nữa sang thẳng nhà La Quân mà gói."
"Chắc nhà ông La không có..."
"A lô... Đón được rồi đón được rồi, ông giục cái gì mà giục, máy bay có hạ cánh sớm được đâu, ngon thì ông tự bay ra mà đón Tiểu Tần đi."
"Nói chuyện chính này, Tiểu Tần mang nhân thịt về định làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, nhà ông có nguyên liệu nấu Tứ Hỉ Thang Đoàn không? Bột nếp ấy... kiểu kiểu mấy thứ râu ria đó."
"Vân Trung Thực Đường có đấy ạ." Tần Hoài nhỏ giọng nhắc nhở: "Mấy ngày nay Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An cũng bán Tứ Hỉ Thang Đoàn, trước khi đi em có làm sẵn một mẻ lớn nhân đậu đỏ với nhân mè đường, chắc là vẫn chưa dùng hết đâu."
Trần Huệ Hồng gật đầu: "Tiểu Tần bẩu Vân Trung Thực Đường có nguyên liệu đấy, Trương Thục Mai nếu không có gì thay đổi chắc giờ đang lượn lờ trong trung tâm thương mại. Ông nhắn bà ấy một câu, nếu đang ở gần đó thì tiện đường qua Vân Trung Thực Đường lấy nguyên liệu luôn đi, tụi mình mở tiệc trà thì mở chứ đừng làm chậm trễ bữa Điểm Tâm của Lạc Lạc."
"Lạc Lạc con bé cũng tội nghiệp, hai hôm trước tôi đụng mặt nó ở nhà ăn, nó kêu giờ chỉ nuốt trôi được ba bát cơm thôi, sức ăn tụt hẳn luôn."
Trần Huệ Hồng cúp máy: "Đi thôi, xe chị đậu ngay đằng trước, mình phi thăng sang nhà La Quân luôn. Lát lên xe em kể chị nghe trước xem lão Thạch rốt cuộc là sao."
Nhìn là biết, Trần Huệ Hồng đã hóng chuyện của Đương Khang đến mức không thể chờ thêm được giây phút nào nữa rồi.
Lên xe, Tần Hoài tóm tắt sơ lược dăm ba câu cho Trần Huệ Hồng nghe. Chị ấy nghe say sưa ngon lành, nghe xong còn không quên cảm thán:
"Mấy cái thể loại Thụy Thú như bọn họ đúng là khác bọt thật, mất hết phép thuật rồi mà vẫn còn buff của Thụy Thú, từ đó đọc là buff đúng không? Chẳng bù cho chị, ngoài cái mạng dai chết đói không nổi ra thì chẳng có tài cán gì."
Tần Hoài: ... Hồng tỷ chị khiêm tốn quá rồi, giữa trưa nắng chang chang lôi cây kim tiền ra tưới nước, tưới bao nhiêu lâu mà cây vẫn sống nhăn răng không chết, đó cũng là buff bị động của chị đấy.
LVQ8371