Tần Hoài bây giờ vẫn chưa nghĩ ra cách nào để dọn cái bát trước mặt La Quân đi mà không gây chú ý, nhỡ đâu lát nữa ông ấy mắng hăng quá lại lôi cả hắn ra chửi thì khổ.
"Nhưng Đương Khang đã độ kiếp thành công rồi, thế chẳng phải là không có quà tặng mà lại chiếm không của cậu một ô Thư mục sao?" La Quân thậm chí còn có nhã hứng quan tâm đến hệ thống game của Tần Hoài.
"Trước mắt xem ra là vậy, nhưng cũng không hẳn là chiếm không, độ kiếp thành công chung quy vẫn là chuyện tốt. Thạch tiên sinh người cũng rất tuyệt, nhiệt tình, chân chất, có khi sau này nguồn cung ứng hải sản của Vân Trung Thực Đường thực sự phải cậy nhờ anh ấy rồi." Tần Hoài nói.
Hải sản do trang trại của Đương Khang sản xuất thì chất lượng miễn bàn.
"Dù sao thì hiện tại trong mục Thư mục của Thạch tiên sinh đang hiển thị ký ức là 0/0, không có ký ức thì tự nhiên cũng chẳng có công thức nấu ăn, phần quà tặng cũng trống trơn. Cháu đoán là không có quà tặng đâu, dẫu sao cháu cũng đâu có giúp anh ấy thức tỉnh. Theo quy trình bình thường của hệ thống, đáng lẽ cháu phải giúp Tinh Quái thức tỉnh thì mới nhận được quà từ bọn họ, đằng này cháu chẳng giúp được gì, có nhận quà thì cũng thấy hổ thẹn lắm."
"Hon nữa hiện tại cháu cũng chưa kích hoạt được bất kỳ Nhiệm Vụ Phụ Tuyến nào liên quan đến anh ấy, chắc là không có nhiệm vụ đâu." Tần Hoài nói.
"Ding, chúc mừng bạn đã phát hiện một Nhiệm Vụ Phụ Tuyến mới, vui lòng kiểm tra trong bảng game."
Hệ thống game bị làm sao thế này? Cứ thích đối đầu với người chơi mới chịu được à?
Làm tốt lắm! Có thể cho thêm hai cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến nữa được không?
Tần Hoài đặt dao phay xuống, mở bảng game lên, kiểm tra Nhiệm Vụ Phụ Tuyến mới nhận được.
[Nhiệm Vụ Phụ Tuyến] :
2. 【Tâm Nguyện của Đương Khang】: Mang thân phận Đương Khang, cuộc đời Thạch Đại Đảm thực ra chẳng có phiền não gì. Nếu cứ khăng khăng phải tìm ra một nỗi muộn phiền, thì đại khái là người bạn thân Hứa Nặc ở kiếp trước rốt cuộc vì sao mà chết, hung thủ đã phải đền tội hay chưa. Những năm qua, hắn thực sự luôn muốn tìm ra chân tướng, nhưng lại sợ trong quá trình điều tra sẽ ảnh hưởng đến tâm cảnh, dẫn đến việc bản thân vất vả lắm mới độ kiếp thành công lại thành ra xôi hỏng bỏng không. Bắt nguồn từ sự nhu nhược nên hắn cứ chần chừ mãi chẳng có hành động gì. Xin người chơi hãy giúp Thạch Đại Đảm tìm ra sự thật, hoàn thành Tâm Nguyện của Đương Khang.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Quà tặng của Đương Khang], [Một công thức nấu ăn ngẫu nhiên do Đương Khang tặng]
Hệ thống game à, mày đúng là cầu được ước thấy, Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của mày ban bố bằng giọng nói đấy à? Không nhắc đến là không chịu nhả nhiệm vụ ra luôn.
Ba người La Quân đều im lặng, bọn họ nhìn động tác chỉ tay vào khoảng không của Tần Hoài là biết ngay hắn chắc chắn vừa kích hoạt được Nhiệm Vụ Phụ Tuyến, đang bận xem chi tiết nhiệm vụ rồi.
Tần Hoài xem xong chỉ tiết nhiệm vụ, chưa vội đọc lên ngay mà dè đặt mở miệng hỏi không khí: "Tôi cảm thấy Đương Khang còn một Nhiệm Vụ Phụ Tuyến nữa.”
"Hay là một Nhiệm Vụ Chính Tuyến đi?"
"Bí quá thì Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của Vương Căn Sinh cũng được."
"Ít ra cũng phải cho nhiệm vụ của Cung Lương chứ, Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của ông ấy lâu lắm rồi chưa cập nhật mà."
"Thật sự không được thì ném bừa cái nào ra đây cũng nhận tuốt, Phụ Tuyến hay Chính Tuyến gì cũng ok, nhiệm vụ ẩn cũng chơi luôn, game bình thường kiểu gì chả có nhiệm vụ ẩn."
Ba người: ...
Khuất Tĩnh đứng hình mất năm giây, ngập ngừng quay sang hỏi Trần Huệ Hồng: "Hồng tỷ, hệ thống của Tần Hoài có chăm sóc khách hàng từ bao giờ thế, cậu ấy đang thương lượng với tổng đài đấy à?"
Trần Huệ Hồng: "... Mấy cái thể loại truyện hệ thống này, đám Tinh Quái trong Sơn Hải Kinh chúng ta cứ bớt lo chuyện bao đồng đi."
Đòi hỏi nhiệm vụ không thành, Tần Hoài đành an phận đọc lại Nhiệm Vụ Phụ Tuyến mới kích hoạt cho mọi người nghe một lượt, Trần Huệ Hồng nghe xong liên tục gật gù, tỏ vẻ điều này cực kỳ khớp với tính cách của Đương Khang.
Tò mò nhưng lại nhát cáy, đã thế còn lười chảy thây.
"Nhưng mà, thực ra cháu vẫn còn một vấn đề nữa." Thảo luận xong Nhiệm Vụ Phụ Tuyến, Tần Hoài cũng đã sơ chế xong xuôi nguyên liệu, hết cớ câu giờ, hắn đành bật máy hút mùi lên chuẩn bị nấu đường.
Trước khi bật bếp, Tần Hoài còn không quên lượn ra ngoài dọn luôn ba bát Canh Bánh Gạo trên bàn đi, chẳng nói chẳng rằng, ai hỏi thì bảo là do hắn chăm chỉ thích dọn dẹp thôi.
Bát Canh Bánh Gạo của La Quân và Trần Huệ Hồng đều chưa vơi đi giọt nào, ngược lại bát của Khuất Tĩnh thì đã bị chén sạch sành sanh. Tiểu Điểu đúng là thật thà chất phác, rõ ràng chỉ cần nếm thử một miếng cho biết vị là được, thế mà cô nàng lại cố tình tọng hết cả bát vào bụng.
Tần Hoài bắt tay vào nấu đường.
"Mọi người cứ bảo độ kiếp của Thụy Thú một là cực kỳ đơn giản, hai là vô cùng khó khăn. Trường hợp của Đương Khang cháu thấy độ khó cũng bình thường mà đã bị xếp vào dạng khó rồi, còn cá Văn Dao rõ ràng cháu thấy khá khoai thì mọi người lại bảo là bình thường, chẳng lẽ mỗi loại Thụy Thú lại có tiêu chuẩn độ khó khác nhau sao?"
Vấn đề này của Tần Hoài vừa tung ra đã đâm trúng ngay điểm mù kiến thức của Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng.
Hai người chỉ đành đồng loạt quay sang nhìn La Quân, ông ấy là Hung Thú duy nhất trong đám Tinh Quái ở đây, tương đối có tiếng nói.
La Quân không trả lời thẳng mà vặn ngược lại Tần Hoài: "Cậu thấy thế nào là dễ, thế nào là khó?"
"Khuất Tĩnh độ kiếp thoạt nhìn thì rất khó, nhưng mấu chốt phá giải vẫn luôn nằm ngay bên cạnh cô ấy."
LVQ8371