Tứ Hi Thang Đoàn cấp A mà Tần Hoài ăn lại thấy nhạt nhẽo vô vị. Lúc ăn, trong lòng hắn vẫn đang rầu rï không hiểu sao hôm nay mình lại đậy muộn đến thế, thật sự quá thất lễ. Đồng thời, hắn cũng đang mải nhớ lại giấc mơ hoang đường và kỳ quái đêm qua, cùng với màn thái rau hoang đường và kỳ quái không kém vào ngày hôm trước.
Tần Hoài ăn sáng trong trạng thái cực kỳ mất hồn mất vía, đến mức Tào Quế Hương bước tới bên cạnh từ lúc nào hắn cũng chẳng hay.
"Lúc ăn thì đừng có ngẩn người ra nữa, Thang Đoàn làm từ gạo nếp, không tập trung là dễ bị nghẹn lắm đấy." Tào Quế Hương nhẹ nhàng nhắc nhở.
Tần Hoài vội vàng nhai nuốt Thang Đoàn trong miệng, sau đó áy náy nói: "Cháu xin lỗi Tào sư phụ, sau này cháu sẽ không thế nữa ạ."
"Lại xin lỗi, sáng nay câu đầu tiên con nói là xin lỗi, bây giờ lại nói xin lỗi. Tiểu Tần à, sao cô cứ có cảm giác lần này con quay lại đâm ra lại xa cách với cô chú thế nhỉ, có nhiều chuyện đáng để xin lỗi đến vậy sao?"
Tần Hoài vội vàng giải thích: "Cháu không có ý đó, cháu chỉ là..."
"Chỉ là cái gì? Cảm thấy há miệng mắc quai, nhận đồ của người ta thì ngại chứ gì? Con vừa ăn vừa gói mang về thế này, nên đứng trước mặt Tào sư phụ và ông Trương đây mới thấy áy náy đúng không?"
"Hay là con cảm thấy đao công của mình tiến bộ quá chậm, có lỗi với công sức ngày nào cô cũng dạy online cho con? Hoặc là cảm thấy dạo này tự nhiên cô lại nhiệt tình thái quá, không biết cô đang toan tính cái gì, hết đưa bí phương lại lôi con ra dạy kỹ thuật xuống bột năng, nhất thời không đoán được cô đang muốn làm gì?"
"Cháu..." Tần Hoài há miệng nhưng chẳng biết phải nói gì thêm. Tào Quế Hương đã tóm tắt quá đỗi chuẩn xác, hắn đành gật đầu: "Chắc là... đều có ạ."
"Cháu chỉ cảm thấy Tào sư phụ với cháu không máu mủ ruột rà, mà cô đối xử với cháu tốt quá, làm cháu không biết phải báo đáp thế nào..."
Nếu bảo Trịnh Đạt chủ động là vì Trịnh Đạt muốn nhận Tần Hoài làm đồ đệ, Hoàng Thắng Lợi nhiệt tình là do có mối quan hệ với Trịnh Đạt cộng thêm bản tính của Hoàng Thắng Lợi vốn đã vậy, thì sự chủ động và nhiệt tình của Tào Quế Hương quả thực có hơi thái quá.
Chủ động đến mức nếu mang vào tiểu thuyết hệ thống, người ta khó lòng mà không nghi ngờ xem có phải bà ấy cũng đang sở hữu một cái hệ thống, và hệ thống đó đang giao nhiệm vụ cày độ hảo cảm của Tần Hoài hay không.
"Thế nên con mới dậy rõ sớm, làm hẳn hai vali Điểm Tâm to đùng xách tới đây, thầu luôn bữa sáng nửa tháng cho nhà cô chú chứ gì." Tào Quế Hương nói đùa một câu rồi xua tay, "Đừng tự tạo gánh nặng tâm lý làm gì, lại càng không được có cái suy nghĩ vớ vẩn kiểu như Tào sư phụ đối xử với mình tốt thế, nếu mình không học được hay tiếp thu chậm thì sẽ có lỗi với Tào sư phụ."
Tần Hoài gật đầu, cúi xuống ăn Thang Đoàn.
"Tào sư phụ của con cũng chẳng phải người vô tư hoàn toàn đâu, thực ra cô khá là muốn nhận con làm đồ đệ đấy."
Tần Hoài suýt nữa thì bị Thang Đoàn làm cho nghẹn chết.
"Đừng kích động, cô cũng chỉ là khá muốn thôi." Tào Quế Hương nói, "Hôm đó con bảo với cô là con cảm thấy mình rất có thiên phú ở khoản xuống bột năng, xem con xuống bột năng xong, cô thừa nhận là cô thật sự rất xiêu lòng."
"Đêm qua con luyện đao công mà duy trì được trạng thái đó lâu như vậy, càng làm cô xiêu lòng hơn."
"Nhưng sáng nay lúc ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn con làm, cô đã cẩn thận suy nghĩ lại và nhận ra không cần thiết phải làm thế."
"Tứ Hỉ Thang Đoàn con làm ăn rất ngon. Con là một đầu bếp Điểm Tâm chuyên về bạch án thuần túy, còn cô là một đầu bếp chuyên về bếp món mặn thuần túy. Hơn nữa cô cảm thấy con và cô hơi giống nhau, cả hai chúng ta đều có thiên phú nhưng chí lại không nằm ở đó."
"Năm xưa cô làm đầu bếp chỉ đến hơn 30 tuổi, cảm thấy kiếm đủ tiền rồi, có thể dùng quãng thời gian còn lại để bầu bạn bên con cái nên đã nghỉ hưu về nhà. Cho dù ông chủ có đưa ra mức lương cao đến đâu, hứa hẹn mua nhà, cho cửa hàng, cho cổ phần, cô cũng không tiếp tục làm đầu bếp nữa."
"Cô thấy con có lẽ khá hơn cô một chút, ít nhất chắc cũng trụ được đến tầm 50 tuổi."
"Nếu cô nhận con làm đồ đệ, cô sẽ đặt kỳ vọng vào con. Cô sẽ mong mỏi con đạt được những thành tựu cao hơn trong ngành này, cô sẽ hy vọng con dồn toàn bộ thời gian và tâm huyết vào công việc đầu bếp. Cô có thể sẽ kỳ vọng con trở thành một đầu bếp hàng đầu, một đầu bếp thực thụ, bước lên đỉnh cao danh vọng trong nghề, tỏa sáng rực rỡ, giống hệt như những bậc cha mẹ mong con cái đỗ đầu toàn khối, vọng tử thành long vậy."
"Nhưng như thế thì không công bằng với con."
"Bởi vì chí hướng của con có thể không đặt ở đây, cô không thể chỉ vì chút lòng ái tài của bản thân mà áp đặt những thứ đó lên đôi vai con được."
"Giống như hồi đó, chỉ vì ông Trương mà cô nằng nặc đòi bỏ việc ở nhà hàng quốc doanh để về quê, thực ra sư phụ và các sư huynh của cô chắng ai hiểu nổi. Mọi người khuyên can cô rất lâu, họ cho rằng nếu cô ở lại Bắc Kinh, ở lại nhà hàng quốc doanh thì chắc chắn sẽ trở thành một nữ đầu bếp xuất sắc, thậm chí là nữ đầu bếp đinh nhất cả nước. Nhưng cô vẫn một mực đòi đi, cuối cùng họ đành tôn trọng sự lựa chọn của cô.”
LVQ8371