Đầu tháng Ba, một đợt rét nàng Bân bất ngờ ập đến, nhiệt độ giảm sâu chẳng kém gì tháng Một.
Công cuộc ôn thi cao học của Tô Khởi vừa mới đi vào quỹ đạo. Hôm đó, trên đường đến thư viện, cô ngẩng đầu nhìn lên tán cây, bầu trời xám xịt, chút sắc xanh hiếm hoi mới nhú lên tuần trước dường như lại thu mình trốn đi mất.
Dòng người qua lại trên đường cũng chỉ một màu đen, trắng, xám.
Gió lạnh buốt giá, cô rụt người vào trong chiếc khăn quàng cổ. Khi đến cửa thư viện, chợt thấy phía trước có một vệt màu sắc nổi bật.
Lương Thủy mặc một chiếc áo khoác màu xanh quân đội mỏng tang, bên trong chỉ có một chiếc áo phông.
Tô Khởi đang mặc áo phao dày cộm cũng phải rùng mình trong gió lạnh, cô hỏi: "Cậu không lạnh à?"
Lương Thủy tỏ vẻ khó hiểu.
Bộ trang phục đó rất hợp với cậu, cộng thêm vóc dáng cao ráo, đôi chân dài, trông cậu càng thêm phần cuốn hút.
Tô Thất Thất từ nhỏ đã là người yêu cái đẹp bằng mắt, cô không nhịn được mà ngắm nhìn cậu thêm vài lần rồi theo cậu bước vào thang máy. Ánh mắt cô quá mức trắng trợn, Lương Thủy nghiêng đầu, dễ dàng bắt gặp cô. Cậu cong môi cười đầy ẩn ý, nhấn nút thang máy: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
Bị bắt quả tang, Tô Khởi dời ánh mắt: "Đúng là chỉ biết giữ phong độ mà chẳng màng nhiệt độ."
Lúc đó, hai người đứng trước thang máy, nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa thang, mắt nhìn thẳng.
Lương Thủy: "Xì."
Tô Khởi: "Chẳng phải sao. Chỉ biết làm màu."
Lời còn chưa dứt, mu bàn tay cô bỗng nóng rực – cậu đã nắm lấy tay cô.
Cô quay đầu nhìn cậu, cậu lại nắm nhẹ lòng bàn tay cô một cái rồi mới buông ra, hỏi: "Tay tôi lạnh không?"
Bàn tay nam sinh khô ráo, mạnh mẽ, nóng hổi, như ngọn lửa thiêu đốt trái tim cô. Dù đã buông ra được một hai giây, dư âm vẫn còn vương vấn.
Tim cô đập thình thịch, vừa hay cửa thang máy mở ra. Cô giả vờ như không có chuyện gì, nhưng khi bước vào thang máy, người đứng đờ ra, nhìn nút bấm mà chẳng phản ứng gì.
Chợt thấy một bàn tay đẹp đẽ vươn ra nhấn tầng, bên tai vang lên một tiếng cười trầm thấp.
Tô Khởi thấy cậu đang cười nhạo mình, chất vấn: "Cậu cười cái gì?"
Lương Thủy nhướng mày: "Đến cười tôi cũng không được cười à?"
"Đồ lưu manh." Tô Khởi nói, "Chiếm tiện nghi của tôi."
Lương Thủy đưa tay về phía cô: "Được. Cho cậu sờ lại đấy."
Tô Khởi vung một cái tát thật mạnh vào tay cậu, tiếng "bốp" vang lên khiến lòng bàn tay cô cũng thấy đau.
Bị cô đánh như vậy, Lương Thủy lại cười không dứt, tâm trạng vô cùng tốt, cậu vươn tay nhấn nút đóng cửa.
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi: "Phiền chờ một chút."
Lương Thủy di ngón tay sang bên cạnh, nhấn nút mở cửa.
Một nữ sinh xinh đẹp, cao ráo chạy vào, mặt đỏ bừng: "Cảm ơn."
Lương Thủy không đáp, đóng cửa thang máy lại.
Điện thoại Tô Khởi rung lên, là tin nhắn của lớp trưởng. Trong thang máy rất yên tĩnh, cô trả lời xong ngẩng đầu lên, thấy Lương Thủy đang đút tay vào túi quần nhìn vào khoảng không. Cô gái kia lén ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt vừa lén lút lại vừa ngọt ngào.
Tô Khởi thấy cô ta hơi quen mắt, không biết đã gặp ở sân bóng rổ hay trên mạng xã hội.
Đến tầng cần đến, Tô Khởi bước ra khỏi thang máy, Lương Thủy đi theo sau, cô gái kia cũng bám gót. Trong thư viện không còn chỗ ngồi liền nhau, Lương Thủy ngồi ở bàn cạnh Tô Khởi, còn cô gái kia thì ngồi ở bàn cạnh Lương Thủy.
Tô Khởi liếc nhìn cô gái xinh đẹp kia vài lần rồi mới mở sách ra. Cô có chút mất tập trung, chợt cảm nhận được động tĩnh, vừa ngước mắt lên đã thấy cô gái kia chạy nhỏ đến bên cạnh Lương Thủy, nhét vào tay cậu một phong thư, rồi đỏ mặt quay về chỗ xách cặp sách chạy mất.
Lương Thủy cầm phong thư, quay đầu nhìn lại đầy khó hiểu, rồi lại quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Tô Khởi.
Tô Khởi giả vờ vô tình, cúi đầu đọc sách, đọc một hồi, cô không nhịn được mà vẽ bậy mấy đường lên giấy nháp.
Đột nhiên, một chiếc máy bay giấy nhỏ xíu bay đến trên cuốn sách của cô.
Cô nhìn sang, Lương Thủy đang đọc sách, ngước mắt liếc cô một cái. Các sinh viên xung quanh đều đang tự học, không ai bị chiếc máy bay giấy bay lén lút này làm phiền.
Trên máy bay chẳng có gì cả.
Tô Khởi tưởng bên trong có chữ, mở ra xem, vẫn không có gì.
Cô gấp lại, viết lên cánh máy bay hai chữ "Nhàm chán", hà hơi một cái rồi phóng về phía cậu. Có lẽ cô dùng lực quá mạnh, máy bay đâm trúng đầu cậu.
Cô tiếp tục đọc sách, vài giây sau, máy bay lại bay tới. Lần này, nó lướt trên mặt sách rồi đâm vào ngực cô, "bộp" một tiếng, va vào trái tim cô.
Trên cánh máy bay có thêm một dòng chữ: "Cậu tưởng tôi muốn nói gì với cậu à?"
Mặt cô đỏ bừng ngay lập tức – cậu đã thấy cô mở máy bay lúc nãy.
Cô không viết gì nữa, tức giận ném thẳng về phía cậu.
Mười mấy giây sau, máy bay lại bay tới: "Tô Thất Thất, đưa tôi về thời cấp ba đi. Tôi muốn quay lại đó."
Tim Tô Khởi như bị thứ gì đó mềm mại và ấm áp chạm vào, cô ngẩn người ra.
Ánh nắng chiếu lên cánh máy bay, cô thoáng chốc mơ màng nhìn về phía Lương Thủy, nhưng đúng lúc một tia nắng phản chiếu trên cửa sổ, chói mắt trắng xóa, bóng dáng cậu hòa tan trong luồng sáng vàng rực, không nhìn rõ nữa.
Ngày hôm đó trên đường đi tự học về, Tô Khởi không hỏi Lương Thủy về cô gái kia, cậu cũng không nhắc đến.
Cô quên rồi, cậu cũng quên rồi.
Bước vào ký túc xá, Tô Khởi lục chìa khóa trong túi, chạm phải chiếc máy bay giấy đó. Cô đứng trong cầu thang, nhìn rất lâu.
"Tô Thất Thất, đưa tôi về đi, tôi muốn quay lại đó."
Phần mềm yếu nhất trong lòng bị chạm trúng.
Là năm cuối cấp ba nhỉ, cậu ngồi bàn cuối, luôn dùng máy bay giấy để gọi cô. Lúc đó, ai mà ngờ được có một ngày cô sẽ chế tạo máy bay, còn cậu sẽ lái máy bay chứ?
Hay là, ngay từ lúc đó, định mệnh đã âm thầm viết sẵn rồi?
Đi đến cửa phòng ký túc, vừa định mở cửa thì nghe thấy Phương Phỉ nói:
"Này, mọi người nói xem, chẳng phải người ta bảo 'nữ theo đuổi nam cách một lớp màn' sao? Có người đàn ông nào sắt đá đến mức theo đuổi thế nào cũng không đổ không?"
"Cậu đang nói Lương Thủy à?" Vương Thần Thần hỏi.
Tô Khởi dừng lại ở cửa.
Phương Phỉ: "Chính là cậu ta. Người theo đuổi cậu ta không ít, còn có cả sư muội của mình nữa, từ học kỳ trước đến giờ. Cô bé đó xinh lắm, còn đẹp hơn cả Tô Khởi, dáng người cũng chuẩn, không biết sao cậu ta lại không ưng."
Vương Thần Thần: "Điều kiện như cậu ta chắc yêu cầu cao lắm."
Phương Phỉ: "Sư muội mình điều kiện cũng tốt, nhà lại có tiền."
Tiết Tiểu Trúc: "Nhìn cách cậu ta hào phóng với Tô Khởi trước kia, nhà cậu ta chắc cũng không thiếu tiền đâu."
Phương Phỉ: "Rốt cuộc tại sao họ chia tay nhỉ?"
Hai người kia lắc đầu.
Trong khoảng lặng không ai lên tiếng, Tô Khởi giả vờ như không biết gì mở cửa bước vào, nói: "Sao cảm thấy sắp giảm nhiệt độ nữa rồi, trên đường về lạnh chết đi được."
Tiết Tiểu Trúc: "Dự báo thời tiết nói qua tuần này là ấm lên rồi."
Phương Phỉ nói: "Tô Khởi, hỏi cậu chuyện này chút."
Tô Khởi rót nước vào cốc: "Ừ?"
"Cậu và Lương Thủy giờ là quan hệ gì thế?"
Tô Khởi không buồn ngước mắt: "Làm gì?"
"Giúp mình một tay đi, sư muội mình thích cậu ta lắm, cậu giới thiệu cho hai người ăn bữa cơm được không? Làm cầu nối đi mà."
Tiết Tiểu Trúc chen vào: "Không được đâu. Làm gì có ai đi giới thiệu bạn gái cho người yêu cũ."
Phương Phỉ: "Có sao đâu, chẳng phải là bạn bè à? Tô Khởi?"
Tô Khởi đang uống nước, uống được nửa cốc mới đặt xuống, nói: "Không được."
Phương Phỉ không ngờ cô từ chối thẳng thừng như vậy: "Tại sao?"
Tô Khởi: "Không tại sao cả."
Phương Phỉ cười: "Cậu sẽ không phải là còn thích cậu ta đấy chứ?"
Tô Khởi nhìn cô ta một lúc, rồi đột nhiên nói rõ ràng: "Đúng. Tôi thích cậu ấy, chưa bao giờ hết thích cả. Sao nào? Cậu có ý kiến gì à?"
Ký túc xá im phăng phắc.
Tô Khởi và các bạn cùng phòng luôn có mối quan hệ rất tốt, chưa bao giờ xảy ra mâu thuẫn, đây là lần đầu tiên cô thể hiện thái độ sắc bén như vậy.
Phương Phỉ không nói gì nữa.
Tô Khởi cầm khăn mặt và chậu đi rửa, khi quay về thì đã đến giờ tắt đèn.
Cô leo lên giường, không ngủ được, cứ nghĩ đến chiếc máy bay giấy của Lương Thủy.
Cô mất ngủ, hơn ba giờ sáng mới chợp mắt. Ngày hôm sau tinh thần không tốt, cố gắng đến chiều học tiết lớn, cô buồn ngủ rũ rượi, cho đến giờ nghỉ giải lao, Lương Thủy gửi tin nhắn tới: "Chiều đến cổ vũ cho tôi nhé?"
Cô thấy tỉnh táo hơn chút ít.
Giải bóng rổ tân sinh viên do các trường đại học tổ chức, học kỳ trước đã đấu xong vòng bảng, đến học kỳ này thì tiến hành vòng loại trực tiếp. Đội tuyển trường không cố định, Lương Thủy cũng là người mới gia nhập học kỳ này.
Mấy ngày trước Tô Khởi còn hơi lo lắng. Bóng rổ là môn thể thao cực kỳ cần sự bùng nổ, trong mắt cô nó không mấy thân thiện với gân gót chân.
Nhưng Lương Thủy nói, họ chỉ là trình độ nghiệp dư, cường độ không cao. Hơn nữa gân gót chân cậu đã hồi phục từ lâu, không có vấn đề gì. Chỉ là khả năng không còn như trước nữa thôi.
Tô Khởi hỏi: "Mấy giờ?"
Lương Thủy: "Năm giờ rưỡi."
Tô Khởi tan học về ký túc xá cất cặp, giặt quần áo, thu dọn xong xuôi định xuất phát thì Tiết Tiểu Trúc và Vương Thần Thần vừa đi ăn về. Mấy người cùng đến sân bóng, phát hiện đã đến muộn.
Chưa đầy năm phút trước giờ khai cuộc, bên sân đã chật kín sinh viên. Tô Khởi và các bạn không chen vào được, khó khăn lắm mới tìm được một chỗ ít người gần cột bóng rổ, cũng chỉ có thể đứng ở hàng thứ hai.
Mấy nam sinh cao lớn chắn phía trước, cô kiễng chân nhìn vào trong, hai đội bóng rổ của hai trường đang bàn bạc chiến thuật dưới cột bóng rổ ở phần sân của mình.
Cô nhìn thấy Lương Thủy ngay lập tức.
Cậu mặc chiếc áo đấu màu xanh nước biển thẫm, hiếm hoi đeo lại chiếc băng đô màu đen, để lộ vầng trán đầy đặn, sáng sủa cùng đôi mày mắt thanh tú.
Ánh hoàng hôn chiếu vào, gương mặt với những đường nét góc cạnh đó tràn đầy hơi thở thiếu niên. Cô thoáng chốc tưởng mình đã quay về thời cấp ba. Nhất thời không thể rời mắt.
Cậu đang cùng đồng đội vạch ra chiến thuật, cơ bắp trên cánh tay và bắp chân thon gọn mà uyển chuyển, đứng giữa đám cầu thủ, vô cùng nổi bật.
Trận đấu sắp bắt đầu, họ bàn bạc xong rồi quay lại bên sân, người cởi áo khoác, người uống nước.
Lương Thủy đi đến dưới cột bóng rổ, lấy điện thoại từ trong chiếc áo khoác đang treo ra lướt xem, vừa quay đầu lại đã thấy Tô Khởi đang nhảy nhót sau đám đông.
Cậu nhíu mày, đi tới chất vấn: "Sao giờ cậu mới đến?"
Cậu vừa lên tiếng, mấy nam sinh chắn ở hàng đầu tự động nhường đường, Tô Khởi và các bạn chen được vào trong.
"Chẳng phải cậu nói năm giờ rưỡi sao? Tôi đi giặt quần áo mà." Tô Khởi nói, rồi lại nhìn chằm chằm vào trán và đôi mày mắt của cậu. Lương Thủy bị cô nhìn đến mức không tự nhiên, nói: "Nhìn cái gì mà nhìn?"
Tô Khởi bĩu môi: "Giả nai."
Lương Thủy đương nhiên biết cô đang nói gì, mặt hơi đỏ lên, quay mặt đi, vẫn là câu đó: "Tóc dài rồi, không có thời gian cắt."
Cái gì cơ chứ, Tô Khởi mím môi cười, thầm nghĩ, đúng là đồ kiêu ngạo.
Lương Thủy liếc cô một cái, muốn nổi cáu nhưng lại thôi.
Xung quanh người chen chúc, ồn ào náo nhiệt.
Hai người nhìn nhau, cậu dường như muốn nói gì đó, vừa định mở miệng thì tiếng còi vang lên, trọng tài gọi tập hợp.
Tô Khởi bỗng trở nên nghiêm túc, vội vàng dặn dò: "Cậu chú ý chút đấy, đừng làm bị thương chân!"
"Lắm lời." Lương Thủy cười một tiếng, đưa điện thoại của mình cho cô, "Cầm giúp tôi."
Tô Khởi tự nhiên nhận lấy điện thoại của cậu, cậu xoay người chạy về phía vạch giữa sân, mấy người xung quanh nhìn về phía cô. Cô mới nhận ra hành động cầm điện thoại giúp cậu có chút tế nhị, chiếc máy đó nhất thời trở nên nóng bỏng tay.
Thật là, áo khoác của cậu chẳng phải treo ở đó sao. Cô lẩm bẩm trong lòng, nhưng cũng không nhét lại vào áo khoác cậu mà bỏ vào túi quần mình.
Năm cầu thủ của hai bên đứng vào vị trí ở giữa sân. Trọng tài ngậm còi, nâng quả bóng rổ. Lương Thủy và cầu thủ đối phương hơi cúi người chuẩn bị nhảy lên, sẵn sàng chờ lệnh.
Khán giả xung quanh im lặng.
Một tiếng còi vang lên, trọng tài tung bóng lên không trung, cầu thủ tấn công hai bên đồng loạt nhảy lên. Lương Thủy bật cao, giành lấy thế chủ động, vung tay đập mạnh, quả bóng bay về phía đồng đội của mình.
Sinh viên trường reo hò ầm ĩ.
Đồng đội nhanh chóng tiếp ứng, sau hai ba đường chuyền, quả bóng bay trở lại tay Lương Thủy, cầu thủ số 18 của đối phương phòng ngự cậu, dang rộng hai tay ngăn cản.
Lương Thủy đập bóng, thay đổi bước chân, lúc tiến lúc lùi, sau vài lần qua lại đã tìm được khoảng trống, đột nhiên xoay lưng cầm bóng, vượt qua số 18, nhảy lên hai bước.
Một cầu thủ phòng ngự khác lao tới chặn đường, nhưng sức bùng nổ của Lương Thủy quá mạnh, cậu bất ngờ bật nhảy, thực hiện một cú úp rổ ngoạn mục.
Cột bóng rổ rung lên ầm ầm!
"Vãi!"
Sinh viên rất hiếm khi thấy cảnh úp rổ trên sân, như thể châm ngòi nổ, họ gào thét điên cuồng.
Tiết Tiểu Trúc túm lấy tay Tô Khởi lắc liên hồi: "Á á á khí thế, khí thế kìa á á á!"
Tô Khởi bị lắc đến chóng cả mặt, chỉ thấy bóng bay sang phần sân bên kia, đến lượt đối phương tấn công.
Lương Thủy vừa lùi bước vừa ra hiệu cho đồng đội.
Họ phòng ngự rất chặt, đối phương không chuyền bóng vào được, bóng rơi vào tay số 18. Số 18 dẫn bóng, muốn phá vỡ sự phòng ngự của Lương Thủy, nhưng cậu ta không cao bằng Lương Thủy, phản ứng cũng không nhanh bằng. Mỗi khi cậu ta có động tác, Lương Thủy đều đoán được ngay, di chuyển trái phải chặn đường đi.
Cứ như vậy vài lần, thời gian tấn công chỉ còn 5 giây.
Số 18 không còn cách nào, chỉ có thể nhảy lên ném mạnh, bóng vừa rời tay, Lương Thủy đã bật nhảy, đập bóng xuống, quả bóng nảy lên trên mặt đất, rơi chính xác vào tay Lương Thủy. Thế trận đảo chiều, cậu đột ngột dẫn bóng lao về phía phần sân đối phương, trong chốc lát biến thành cuộc đua tốc độ, cầu thủ đối phương quay người đuổi theo quyết liệt nhưng Lương Thủy như một cơn gió, bỏ xa tất cả, lao đến dưới cột rổ, nhảy lên lại là một cú úp rổ!
Cột bóng rổ rung lắc ầm ầm, chàng trai trẻ với đôi chân dài treo mình trên vành rổ một lúc mới thong dong rơi xuống.
Trên sân bóng người đông như kiến, náo nhiệt tưng bừng.
Trong góc sân, đội cổ vũ của trường đối phương im lặng tập thể.
Tô Khởi nhảy cẫng lên, máu nóng sôi trào.
Giải bóng rổ đại học chỉ chia hai hiệp, hiệp một kết thúc, đội trường cô dẫn trước 17 điểm.
Tiếng còi giữa hiệp vang lên, tiếng gào thét của sinh viên xem trận đấu bay thẳng lên chín tầng mây.
Lương Thủy và đồng đội rời sân đi uống nước, tụ tập lại bàn bạc chiến thuật và đối sách.
Tóc đen của cậu ướt đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng, trên cổ, trên cánh tay đều đọng những giọt mồ hôi. Tô Khởi nhìn chằm chằm vào cậu, tay vô thức rút khăn giấy trong túi ra nắm chặt trong lòng bàn tay.
Lương Thủy trao đổi xong với đồng đội, uống cạn nửa chai nước, cậu ngửa đầu, yết hầu chuyển động, mái tóc đen khẽ rung rinh.
Cậu uống xong vặn nắp chai, chợt đi về phía Tô Khởi bên sân, rút khăn giấy trong tay cô lau mồ hôi trên mặt và trán.
Đám sinh viên xung quanh đều nhìn lại, ánh mắt dò xét quan hệ của hai người.
Tô Khởi bỗng chốc tim đập loạn nhịp.
Cậu vừa mới nói chuyện với đồng đội, thậm chí còn chẳng nhìn cô lấy một cái, sao lại thấy được hành động lấy khăn giấy nhỏ xíu của cô chứ?
Lương Thủy lau cổ, cả khuôn mặt đều đỏ ửng, liếc cô: "Đã cổ vũ cho tôi chưa?"
Tô Khởi nói: "Tôi hét đến khản cả cổ rồi đây này."
"Thế à? Sao tôi không nghe thấy nhỉ?" Lương Thủy quay người một bước, lấy một chai nước từ trong thùng giấy, vặn lỏng nắp đưa cho cô.
Tô Khởi mím môi nhận lấy, nhấp một ngụm.
Tiết Tiểu Trúc hóng hớt: "Mình xin chai nước được không?"
Lương Thủy lấy thêm một chai, ném cho cô ấy.
Đồng đội đi qua, nói với cậu câu gì đó, cậu quay đầu đáp lại.
Tô Khởi uống nước, nhìn bóng lưng cậu, đợi cậu quay đầu lại, hỏi: "Số áo của cậu là ngẫu nhiên, hay cố ý chọn thế?"
Lương Thủy: "Chọn đấy."
Tô Khởi: "Sao lại chọn số 2?"
Lương Thủy nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu thẳm dần: "Cậu nói xem?"
Tô Khởi phản ứng mất một giây, sinh nhật?
Còn đang nghĩ, sắc mặt Lương Thủy đã thay đổi đầy chán ghét: "Cậu đúng là đồ heo."
Tô Khởi lập tức muốn vả cho cậu một cái, nhưng cậu nhanh chóng lùi lại một bước, cười rồi xoay người chạy mất.
Hiệp hai bắt đầu.
Đội trường cô tiếp tục duy trì trạng thái của hiệp một, đặc biệt là Lương Thủy, trong tiếng reo hò cổ vũ của bạn học, cậu càng đánh càng hăng.
Đến giữa hiệp, đối phương đuổi kịp 6 điểm, số 18 cũng đã tung hết sức, đâm sầm vào, ngay khi khí thế sắp bùng lên, Lương Thủy phòng ngự cậu ta đã bật nhảy cao, chặn đứng cú ném đó.
Cú này khiến tiếng hò reo rung trời, khí thế vừa mới dâng lên của đối phương giảm mạnh một mảng lớn.
Lương Thủy phối hợp nhanh với đồng đội, lập tức tấn công. Cầu thủ số 18 chật vật đuổi theo, chặn không cho Lương Thủy vượt qua.
Lương Thủy kiên nhẫn đập bóng, tiến lên, lùi lại, ánh mắt chàng trai trẻ như con sói đang chờ thời cơ. Đột nhiên, cậu nhìn thấy cơ hội, tay trái vỗ nhẹ, quả bóng luồn qua giữa hai chân cầu thủ số 18, xỏ háng. Lương Thủy lách qua, tay phải ôm lấy bóng, ba bước lên rổ.
Dễ dàng ghi điểm.
Toàn sân lại một lần nữa bùng nổ.
Ngay cả Vương Thần Thần vốn không thích thể thao cũng bị lây nhiễm: "Vãi, đẹp trai quá đi mất!"
Tiết Tiểu Trúc nói: "Có gợi cảm hơn mấy anh Hàn Quốc của cậu không?"
Vương Thần Thần chép miệng: "Gợi cảm thì có ích gì, đâu phải của mình."
Tô Khởi khóa chặt ánh mắt vào Lương Thủy, không rời một giây, nhìn cậu bước nhanh, di chuyển, chạy, dẫn bóng, ném rổ, phòng ngự, mỗi động tác đều tràn đầy sự phóng khoáng, đầy hơi thở thanh xuân.
Chỉ là dần dần, cô nhận ra có điều gì đó không ổn.
Số 18 của đối phương không chặn được Lương Thủy, lại luôn bị cậu chặn đường, động tác bắt đầu thô bạo hơn, vài lần trực tiếp va chạm.
Lương Thủy chỉ tập trung vào trận đấu, không muốn tính toán với cậu ta. Nhưng sinh viên trường cô chiếm đa số, đều bắt đầu bất mãn.
Có nam sinh hét lên: "Đừng chơi bẩn thế chứ!"
"Trọng tài mù à?"
Sự hỗn loạn dưới sân chưa kịp lắng xuống, trên sân, số 18 khi tấn công lại va vào Lương Thủy, đưa bóng vào lưới.
Xung quanh lập tức ồ lên.
Lương Thủy trông cực kỳ bình tĩnh, như thể không có chuyện gì, còn vươn tay kéo đồng đội đang bốc hỏa định ra lý lẽ. Không biết cậu nói gì mà đồng đội không tranh cãi nữa.
Mười giây sau, đội trường cô tấn công, Lương Thủy lại một lần nữa thực hiện cú xỏ háng làm nhục số 18. Sinh viên xem trận đấu vốn đang kìm nén, thấy vậy càng gào thét như xả giận.
Lần này, cả đội đối phương không giữ được cảm xúc nữa.
Lương Thủy vừa xỏ háng xong, dẫn bóng định ném rổ, một cầu thủ phòng ngự khác lao tới chặn đường, liều mạng bật nhảy, hai người va vào nhau trên không trung, cùng rơi xuống đất.
Quả bóng đập xuống đất nảy lên, cầu thủ số 18 lập tức lao tới vồ lấy, chân giẫm lên mắt cá chân của Lương Thủy mà đi qua!
Khán giả toàn sân không kịp phản ứng, chân của số 18 thậm chí còn chưa hạ xuống, chỉ thấy một cô gái lao vào sân ôm lấy đầu gối và bắp chân của Lương Thủy.
Số 18 đã bật nhảy, không dừng lại được, chân lướt qua lưng Tô Khởi, loạng choạng nhảy qua đầu cô.
Giày quẹt qua tóc Tô Khởi, đuôi tóc xõa tung.
Sân bóng vì sự cố bất ngờ này mà im lặng như tờ.
Tô Khởi hai tay nắm chặt mắt cá chân trái của Lương Thủy, cả người run rẩy, hét vào mặt số 18: "Người ta đã ngã xuống đất rồi, cậu còn giẫm về phía này làm gì hả!"
Quả bóng rổ nảy trên mặt sân xi măng, người kia ngẩn người, chưa kịp phản ứng.
Lương Thủy kéo Tô Khởi một cái: "Thất Thất."
Cô hất tay cậu ra, giận đến mức mặt đỏ bừng, đôi mắt dữ dằn, nhìn chằm chằm số 18 chất vấn: "Tôi hỏi cậu, cậu giẫm lên chân cậu ấy làm gì? Cậu có chút đạo đức thể thao nào không? Thua không nổi thì đừng có đánh!"
Đối phương bị mắng đến đỏ mặt tía tai, cũng nổi cáu: "Ai cố ý giẫm cậu ta? Đánh bóng va chạm là chuyện thường, không phải người làm bằng thủy tinh đâu, còn cần con gái bảo vệ à, đừng có ra sân đánh bóng nữa!"
"Vết sẹo trên gân gót chân cậu ấy cậu mù không thấy à? Còn dám giẫm, cậu chính là cố ý!" Tô Khởi mắt đỏ hoe, đột nhiên đứng dậy như một con sói nhỏ lao về phía cậu ta. Lương Thủy lập tức bò dậy, ôm lấy eo cô: "Thất Thất, tôi không sao, chân tôi không sao!"
Tô Khởi không nhìn cậu, chỉ thở dốc, nhìn chằm chằm người kia, như thể có thể lao lên đánh nhau với hắn. Số 18 còn định phản bác, đồng đội hắn lao lên ngăn cản. Tiết Tiểu Trúc tức giận hét lên: "Mình cũng nhìn thấy, cậu chính là nhắm vào mắt cá chân mà giẫm, không có đạo đức thể thao, hèn hạ!"
Sinh viên trường cô bùng nổ, phẫn nộ chỉ trỏ.
Trọng tài dừng trận đấu, đi tới xem xét tình hình.
Lương Thủy nói không sao, kéo Tô Khởi ra khỏi sân, đưa đến sau cột bóng rổ.
Tô Khởi cúi mắt, má đỏ bừng, nắm đấm siết chặt, người đang run rẩy. Mắt cô đỏ hoe, chứa đầy làn sương nước mỏng manh, quay đầu nhìn sang một bên, run rẩy, kìm nén.
Lương Thủy cảm thấy nhói đau trong lòng, trải nghiệm đó không chỉ là bóng ma trong lòng cậu, mà còn là của cô.
Đồng đội tới hỏi: "Lương Thủy, còn lên được không?"
Lương Thủy lắc đầu: "Thay người đi."
Cậu khoác áo phao lên, nắm lấy tay cô, đưa cô rời đi, các sinh viên xem trận đấu lần lượt nhường đường, tò mò mà im lặng nhìn theo.
Cậu kéo cô đi qua sân điền kinh, ngồi xuống khán đài.
Cậu ngồi bên cạnh cô, vỗ nhẹ vào lưng cô, an ủi.
Trên sân bóng rổ không xa, trận đấu vẫn tiếp tục, tiếng cổ vũ vang lên liên hồi.
Góc trời này lại rất yên tĩnh.
Trời đã tối, sân bóng đèn sáng trưng. Gió lạnh nhanh chóng thổi tan hơi nóng trên người cậu, cũng thổi tan cơn giận trên má cô. Cả hai đều bình tĩnh lại.
Cậu kéo khóa áo lên, đột nhiên nói: "Sau này tôi không đánh bóng rổ nữa."
Tô Khởi bĩu môi đầy tủi thân, khóe miệng xệ xuống, mắt lại ươn ướt, nhưng cô không khóc.
"Đánh chơi thì được, thi đấu thì thôi." Cô nói, "Cậu đánh bóng rổ cũng khá đẹp trai đấy."
Lương Thủy không nhịn được cười, chính cô cũng dở khóc dở cười, chạm vào đôi mắt ươn ướt, giận dỗi nói: "Vừa nãy hắn chính là cố ý giẫm cậu."
"Nhưng không giẫm trúng." Lương Thủy quay đầu nhìn cô, nói, "May mà có cậu."
Tô Khởi đón lấy ánh mắt trong veo, ươn ướt của cậu, tim ngưng trệ một nhịp. Có lẽ vì chiếc băng đô, cả khuôn mặt cậu đầy đặn và góc cạnh rõ ràng, cô đột nhiên vươn tay giật phăng món đồ phạm quy này xuống.
Mái tóc đen ướt đẫm của cậu xõa xuống, che khuất đôi mày, không hiểu sao lại càng có vẻ trầm tư.
Cô vội vàng dời ánh mắt, tốt nhất là không nên nhìn.
Lương Thủy nhìn chiếc băng đô trong tay cô: "Cậu định giặt cho tôi à?"
"Giặt cái đầu cậu ấy!" Tô Khởi nhớ ra mình vẫn đang giận, nói, "Ai giặt người đó là heo!" Cô dậm chân, hận không thể giẫm cho số 18 một cái mới hả dạ, người lại cúi đầu xuống, như một con thỏ vừa mới đỏ mắt định cắn người nhưng lại cụp tai xuống.
Một loạt hành động lẩm bẩm tự nói, nhưng lại không trả đồ cho cậu, ngón tay cô quấn lấy băng đô, xoắn xuýt.
Sân bóng rổ truyền đến một đợt sóng âm thanh khổng lồ, trận đấu kết thúc. Trường cô thắng.
Tô Khởi hỏi: "Cậu không đánh nữa, còn người thay cậu à?"
Lương Thủy: "Đầy người."
Ra khỏi sân bóng, dọc theo con đường mờ ảo ánh đèn đi ngược về.
Cái bóng dài của hai người mặc áo phao kéo dài trên mặt đất. Tô Khởi đi theo cái bóng, tâm trí không vướng bận gì.
Cậu bước đi bên cạnh cô, đột nhiên nói: "Cuối tháng này tôi phải đi Chu Hải rồi."
Cô có chút trở tay không kịp: "Đi mấy tháng?"
Cậu nhìn cô một cái: "Hai tháng."
Cậu phải đi Chu Hải huấn luyện, còn có trượt băng tốc độ, đột nhiên dường như có rất nhiều hy vọng. Giống như mùa xuân sắp đến.
Cậu nói: "Đại học thật tốt."
Tô Khởi ngẩng đầu nhìn tán cây: "Đúng vậy."
"Cậu ôn tập cho tốt." Cậu chậm rãi bước đi, dặn dò, "Đừng yêu đương, nghe thấy chưa?"
Cô cũng chậm rãi lê bước, liếc cậu một cái.
Cậu vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi sợ cậu ảnh hưởng đến việc học."
"Xì, lại chẳng phải là cấp ba nữa."
"Dù sao thì..." Cậu bước chân chậm hơn, theo cô đi qua góc đường, dừng lại trước ký túc xá của cô, nói, "Đừng thích người khác."
Cậu dừng lại dưới đèn đường, ngược sáng, ánh mắt rất tối, rất trầm, như có dòng nước sâu chảy dưới bề mặt bình lặng. Cô ngước mắt nhìn cậu, có lẽ vì gió lạnh, có lẽ vì điều gì khác, hơi thở cô khựng lại, chờ đợi, chờ đợi làn sóng đó trào ra.
Nhưng không, cậu chỉ rất kiềm chế hít một hơi, nói: "Vào đi."
Tô Khởi không lên tiếng, xoay người lặng lẽ bước lên bậc thang.
Tôi đã bảo cậu là đồ ngốc rồi mà.
Đồ ngốc à, ngoài cậu ra, tôi chưa bao giờ thích người khác