Hoa hồng, thần Cupid, mũi tên xuyên tim, thiên thần nhỏ, i love u... Tô Khởi tiện tay lật xem những mẫu tranh thêu chữ thập trên kệ hàng.
Gần đây trong khối rất thịnh hành món này, cô đi cùng Lâm Thanh tới để chọn.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ lên lớp buổi chiều, trong cửa hàng quà tặng có không ít nữ sinh đang qua lại.
Tô Khởi cầm lên một mẫu hình hai đứa trẻ đang hôn nhau: "Cái này thế nào?"
Lâm Thanh lập tức xua tay, nói năng lắp bắp: "Ái chà, quá... quá... quá không được rồi."
Tô Khởi cười ha hả, lại tìm được một mẫu có chữ tiếng Anh "love u", các chữ cái được viền thêm lá cây xanh: "Cái này thì được chứ?"
Lâm Thanh cầm xem một lúc, vẫn thấy hơi táo bạo, liền nói: "Để lại đó đã, tớ tìm xem còn cái nào tốt hơn không."
Tô Khởi không quản cô nữa, xoay người đi xem kệ dán nhãn thần tượng. Gần đây cửa hàng mới nhập về một đợt nhãn dán Lưu Diệc Phi, có rất nhiều tạo hình trong "Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện" và "Thần Điêu Đại Hiệp", thật sự rất đẹp, trông chẳng khác nào tiên nữ.
Nhưng cô chỉ xem chứ không mua, cô phải để dành tiền mua sổ tay đẹp. Các loại sổ trong tiệm đều có thiết kế bắt mắt, khiến cô luôn không kìm lòng được mà móc hầu bao, kết quả là túi tiền trống rỗng. Thế nhưng viết thư cho Vương Y Y thì cần gì nhiều giấy đến thế cơ chứ, mua về còn chưa kịp dùng thì đợt sổ đẹp tiếp theo đã lên kệ rồi.
Tô Khởi lại chấm được hai cuốn, đang lúc đấu tranh giữa lý trí và tình cảm, Lâm Thanh gọi cô: "Thất Thất, tớ chọn xong rồi."
Cô ấy chọn một mẫu rất đơn giản, nền trắng hình trái tim đỏ, sau khi thêu xong có thể làm móc khóa.
Tô Khởi thấy mẫu này vừa thanh lịch vừa giản dị, rất hợp để bày tỏ tình cảm.
Nhưng Lâm Thanh vẫn cầm lấy mẫu mà Tô Khởi đã chọn lúc nãy.
"Cậu mua hai cái làm gì?"
"Cái này thêu xong tớ tặng cậu, cậu có thích không?"
"Không cần đâu." Tô Khởi ngăn cô ấy lại, "Tớ có móc khóa Đội Bóng Thiếu Niên và Khuyển Dạ Xoa rồi."
"Được rồi." Lâm Thanh nói, "Cậu không mua à? Cậu cũng có thể thêu để tỏ tình mà."
Tô Khởi suy nghĩ một giây rồi nói: "Tớ quyết định không thích cậu ấy nữa."
"A? Tại sao?"
Cô nhún vai, vẻ mặt vô tư: "Cậu ấy không thích tớ."
"Được rồi. Cậu đừng buồn nhé."
"Bây giờ tớ không buồn nữa." Tô Khởi đáp.
"Nhưng mà, thích hay không thích, là có thể quyết định được sao?"
"Không thể." Tô Khởi nghĩ ngợi thêm chút rồi nói, "Được rồi. Về lý trí thì tớ không thích nữa, nhưng về mặt tình cảm..." Cô nhún vai, thừa nhận, "Vẫn là thích. Nhưng tớ có thể khiến bản thân không nghĩ tới chuyện này nữa. Bây giờ tớ còn bao nhiêu việc khác phải làm, Galileo, Newton, Mendel, Mendeleev cũng đủ để tớ phải suy nghĩ rồi. Dù sao thì, sau này kiểu gì cũng sẽ dần dần buông bỏ được thôi."
Lâm Thanh cảm thán: "Tớ thật sự rất khâm phục cậu."
"A? Tại sao?"
"Tớ thì không làm được. Trong đầu tớ cứ nghĩ mãi thôi."
"Chủ yếu là ngày nào cũng phải đối mặt với cậu ấy, ảnh hưởng quá."
"Cũng phải."
Lâm Thanh đi thanh toán, Tô Khởi chạy tới trước hai cuốn sổ tiếp tục xoắn xuýt. Hai nữ sinh bên cạnh đang thì thầm với nhau:
"Oa, vừa nãy chính là Lâm Thanh đó, thật sự rất xinh đẹp luôn."
"Xinh đẹp thì có ích gì, nghe nói tư tưởng rất bẩn thỉu. Có người nhìn thấy tranh cô ta vẽ trong phòng họa, quần áo phụ nữ chỉ mặc một nửa, rất hạ lưu."
"Tớ cũng nghe nói cô ta không đứng đắn, từng đi thuê phòng với người ta rồi đấy."
"Còn nói bậy bạ nữa thì tớ xé nát miệng các cậu đấy." Tô Khởi đột ngột lên tiếng.
Hai nữ sinh kia kinh ngạc nhìn sang, thấy vẻ mặt Tô Khởi rất dữ dằn, tưởng cô là dân chị đại nên không dám ho he gì nữa.
Tô Khởi cầm cuốn sổ lên định đi, vẫn chưa hả giận, bồi thêm câu: "Đồ xấu xí chuyên đi nói xấu người khác!"
Cấp ba thật phiền phức. Cô nghĩ. Lúc nào cũng có những nhóm nhỏ tụ tập để nói xấu người khác.
Trước cổng trường Nhất Trung, còn một khoảng thời gian nữa mới tới giờ vào lớp. Học sinh đi lại thành từng tốp, hoặc nán lại ở các cửa tiệm bên ngoài, hoặc đang đi bộ vào trong trường.
Dọc theo bức tường bên ngoài trường là một hàng cây phong, dưới gốc cây là nơi để xe đạp của học sinh.
Lương Thủy ngồi trên xe, một chân chống đất, chân kia đặt lên bàn đạp, vô thức dùng chìa khóa gõ gõ vào tay lái xe. Cộp, cộp, cộp.
Cậu không biết đang nghĩ gì, ánh mắt vô định, chỉ chăm chăm gõ chìa khóa vào tấm sắt.
Lộ Tử Hạo gãi đầu: "Thủy giã, hay là tớ mua cái mõ cho cậu nhé?"
"..." Lương Thủy hoàn hồn, không gõ nữa, nhét chìa khóa vào túi.
Cậu thể hiện ra vẻ quá yên tĩnh, thậm chí không đáp trả lại, Lộ Tử Hạo nhận ra manh mối: "Cậu có tâm sự à?"
Lý Phong Nhiên đang ngồi trên xe xem phổ đàn, ngẩng đầu lên.
Lương Thủy hơi điều chỉnh tư thế ngồi, mở miệng: "Tớ hỏi các cậu..."
Hai người bạn nhìn cậu.
"..." Lương Thủy nói, "Không có gì."
Lý Phong Nhiên cúi đầu tiếp tục xem phổ, Lộ Tử Hạo vô cùng hoảng sợ: "Cậu không phải Thủy giã mà tớ quen." Cậu ta túm lấy vai Lương Thủy lắc lắc: "Cậu rốt cuộc là ai?"
Lương Thủy gạt cậu ta ra, thở dài, gãi gãi đầu, cắn răng hỏi: "Thế nào mới gọi là thích một người?"
Lý Phong Nhiên ngẩng đầu lên.
Lộ Tử Hạo kêu lên: "Cậu thích ai rồi?"
"Không có!" Lương Thủy phản xạ có điều kiện đáp, "Tớ chỉ là..." Ánh mắt cậu né tránh, lại lôi chìa khóa ra gõ vào tay lái xe, "Tò mò thôi. Tiện miệng hỏi ấy mà."
Câu hỏi này khiến cả hai im lặng một lát. Lộ Tử Hạo giang tay, tỏ ý không giải quyết nổi.
Gió thu thổi qua cây ngô đồng và cây phong xào xạc, ba thiếu niên ngồi trên xe đạp nhìn nhau không nói.
Lý Phong Nhiên bỗng nói: "Vừa nhìn thấy cô ấy đã thấy vui, lúc không gặp lại luôn muốn gặp, chắc đó chính là thích đấy."
Lương Thủy không đồng ý, nhíu mày: "Nhưng bạn tốt với nhau cũng sẽ như vậy mà."
"Không giống." Lý Phong Nhiên nói, "Bạn tốt chỉ thấy vui khi gặp mặt, chứ không phải lúc không gặp lại cứ luôn muốn gặp."
Lộ Tử Hạo tán thành: "Ví dụ như tớ với cậu, Thủy giã, nếu tớ không gặp cậu một hai ngày thì tớ sẽ không nhớ cậu đâu."
Lương Thủy nghiêng đầu suy ngẫm một lúc, lại dịch chuyển tư thế ngồi, vẻ mặt rất bối rối tiếp tục tìm lời giải: "Thế cái 'nhớ' mà cậu nói, là kiểu nhớ nào?"
"Chính là khi người khác không nhắc đến, xung quanh toàn là người lạ, không có bất kỳ ai nhắc tới, cậu vẫn sẽ đột nhiên nhớ tới cô ấy. Nếu là thích, lúc muốn gặp mà không gặp được sẽ thấy đau lòng." Lý Phong Nhiên nói, "Cô ấy vui, cậu cũng vui theo; cô ấy buồn, cậu cũng thấy xót xa. Thích, là sẽ đau."
Lương Thủy sững người, không nói gì nữa, cau mày không biết đang nghĩ gì. Trước mắt cậu bỗng hiện ra tình cảnh trên sân thể dục hôm đó, cảm giác lúc ấy đến giờ vẫn còn rất rõ ràng.
Thích, là sẽ đau.
Vậy nên lúc cậu giúp Lâm Thanh hay giúp những người bạn khác, đó chỉ là quan tâm, chứ không hề thấy đau.
Lý Phong Nhiên nhìn cậu một lúc, cúi đầu tiếp tục xem phổ đàn, nhưng nhất thời quên mất mình đang xem đến đâu. Dường như bản nhạc đã rối loạn, không nối tiếp được nữa.
Cả ba lại rơi vào im lặng.
Đúng lúc này, mấy học sinh đi ngang qua, cười hì hì gọi một tiếng: "Lộ Tiểu Hào!"
Lộ Tử Hạo lướt nhìn bọn họ, vẻ mặt lúng túng và nhục nhã.
Mấy người kia vẫn đang cười, vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Lương Thủy liền thu nụ cười lại rồi chạy mất.
Lương Thủy khó chịu hỏi: "Bọn chúng đặt biệt danh cho cậu à?"
Lộ Tử Hạo khổ sở nói: "Đâu chỉ có vậy, bọn chúng còn..."
"Còn gì nữa?"
Lộ Tử Hạo cào cào vào yên xe một lúc lâu: "Nói tớ thích con trai. Làm cho Trịnh Vân Phàm cũng xa lánh tớ." Trịnh Vân Phàm là người sống dưới con dốc, là bạn cùng bàn thường xuyên đi xe bus cùng cậu ta.
Cậu ta buồn bã nói: "Nếu tớ cao hơn một chút, khỏe mạnh hơn một chút thì tốt rồi. Bây giờ tớ gầy như Thất Thất vậy. Tớ rất ghét khuôn mặt búng ra sữa của mình, trông thanh tú như con gái vậy."
"Cái này thì liên quan gì đến cậu?" Lương Thủy nhíu mày, "Nhiều người lùn, béo, ngốc, ngoại hình không đẹp, lẽ nào đáng bị đặt biệt danh, bị cười nhạo sao?"
Lộ Tử Hạo không lên tiếng.
Lý Phong Nhiên thì nhẹ nhàng hỏi: "Thế cậu thích con trai hay con gái?"
Lộ Tử Hạo lộ vẻ hoang mang: "Tớ không biết. Rất nhiều người yêu sớm, thầm mến, nhưng tớ chẳng thích ai cả. Tớ sợ bị người ta cười, nên trong lớp tớ không nói chuyện với con gái, tớ thấy chơi với con trai thoải mái hơn."
Lương Thủy nói: "Cậu thích con trai, con gái, hay không nam không nữ, cũng chẳng liên quan gì đến bất kỳ ai khác cả!"
Lộ Tử Hạo định nói gì đó thì thấy Tô Khởi và Lâm Thanh đang đứng bên cạnh, nhìn cậu chằm chằm. Không biết hai cô nàng đã tới từ lúc nào.
"Lộ Tạo, có người bắt nạt cậu à?" Tô Khởi bước lên bậc thềm, tức giận hỏi, "Cậu nói cho tớ biết là ai!"
Lộ Tử Hạo vội nói: "Cũng không phải bắt nạt, chỉ là nói mấy lời nhảm nhí, rất phiền. Bọn họ nghĩ là đùa thôi, nhưng chẳng buồn cười chút nào."
Tô Khởi nhíu mày, định nói gì đó thì Lương Thủy đột ngột cắt ngang, chuyển chủ đề, hỏi Lâm Thanh: "Hai cậu mua cái gì mà lề mề lâu thế."
Tô Khởi sững sờ, thấy Lộ Tử Hạo vẻ mặt thả lỏng hơn, lập tức hiểu ra ý đồ của Lương Thủy.
Lâm Thanh nói: "Thêu chữ thập. Lộ Tạo cậu có cần không, tớ thêu một cái tặng cậu. Cậu có thể nói là con gái tặng cậu."
Lộ Tử Hạo nói: "Được chứ."
Lương Thủy nhìn Tô Khởi, cố trấn tĩnh sự chột dạ: "Cậu cũng thêu cho tớ một cái đi."
Tô Khởi quay mặt đi: "Tớ không mua."
Lương Thủy nói: "Vậy tớ mua rồi cậu thêu cho tớ một cái, tớ đang thiếu một cái móc khóa."
Tô Khởi vẫn câu đó: "Không."
Lương Thủy thắc mắc: "Tại sao?"
Tô Khởi vặn lại: "Tại sao cái gì? Tại sao tớ phải thêu cho cậu?"
Lương Thủy bị hỏi nghẹn họng.
Đúng vậy, tại sao chứ? Từ nhỏ đến lớn, họ luôn đưa ra yêu cầu với nhau, không hề kiêng dè, đối phương dù có càu nhàu vài câu rồi cũng sẽ làm. Nhưng lần này khác, cậu cảm nhận được Tô Khởi thực sự không muốn làm.
Vẫn là vì chuyện của Trương Dư Quả sao? Cậu cứ ngỡ đã giải thích rõ ràng với cô rồi, cô cũng hết giận rồi chứ.
Cậu bèn áp dụng chiêu thức thường dùng nhất: "Tớ mời cậu uống Coca, thế này được chưa?"
Nhưng Tô Khởi không hề lay chuyển: "Cậu để Thanh Thanh làm đi, tớ không biết." Nói xong liền đi về phía cổng trường.
Lương Thủy dõi theo bóng lưng cô, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Lộ Tử Hạo vỗ vai cậu: "Thôi bỏ đi, nếu cậu muốn thì tớ thêu cho một cái."
Lương Thủy: "..."
Tiết đầu tiên buổi chiều là tiết Ngữ văn, không biết là ai thiết kế thời khóa biểu nữa.
Mùa thu buồn ngủ, buổi chiều học Ngữ văn, chẳng phải là cố tình khiến người ta buồn ngủ sao.
Tô Khởi chống cái đầu nặng trĩu, liếc nhìn Lưu Duy Duy bên cạnh. Cô ấy ngồi rất ngay ngắn, tinh thần phấn chấn nhìn lên bục giảng và bảng đen, tay giấu dưới bàn thêu chữ thập.
Thời học sinh thật kỳ diệu, làm gì cũng có tinh thần, duy chỉ có nghe giảng là khiến người ta buồn ngủ.
Trong tay Lưu Duy Duy cầm một cây kim nhỏ, dẫn dắt sợi chỉ màu sắc xuyên qua tấm vải, qua lại vài lần là đã hiện ra hoa văn.
Tô Khởi đột nhiên nhớ tới Lương Thủy. Không biết vì sao, về mặt lý trí cô muốn hòa nhã rộng lượng, nhưng về cảm xúc thì không làm được.
Nghĩ đến đây, cô lại thấy Lương Thủy đáng thương, vô cớ bị cô trút giận. Rõ ràng cậu ấy chẳng biết gì cả.
Trở lại trạng thái trước kia, đâu phải trong chốc lát là có thể đạt được.
Ai, chỉ có thể từ từ thôi.
Cô thở dài một hơi thật sâu, ủ rũ nằm bò ra bàn, quay đầu nhìn ra cửa sổ, trên bầu trời xanh dường như có cánh diều đang bay.
Cô thực sự muốn biến thành một cánh diều, bay lên bầu trời thật cao, vứt bỏ hết thảy phiền não xuống mặt đất.
Nhưng cô chỉ nhìn khoảng mười giây rồi thu hồi tâm trí, chăm chú nghe giảng.
Diều bay cao đến mấy, dây vẫn bị kéo trên mặt đất mà, đúng không?
Giáo viên Ngữ văn đang giảng bài "Cố đô chi thu": "Đây là mùa thu ở Bắc Kinh. Bây giờ, mùa thu ở Vân Tây của chúng ta cũng đã đến rồi, không biết các em có chú ý quan sát không?"
Trong lớp học yên tĩnh lặng tờ.
Giáo viên nhìn những học sinh dưới bục, dường như có thể nhìn thấy suy nghĩ của mỗi người biến thành một luồng khí lơ lửng trên đầu, tất cả mọi người đều đờ đẫn, buồn ngủ, lơ đãng.
Giáo viên đặt sách giáo khoa lên bục giảng, mỉm cười: "Hay là, thầy cho các em ngủ hai phút trước nhé?"
Đến lúc này, cả lớp tỉnh táo được một nửa.
Học sinh ở hàng ghế cuối kêu lên: "Hai phút ngắn quá ạ!"
"Các em buổi trưa không ngủ trưa à? Hả, đều ở đây ngủ gật," giáo viên tiếc nuối, "Cố đô chi thu, một bài văn đẹp biết bao, bài văn hay là tài sản đấy các em học sinh ạ, từng người một không biết trân trọng, không chịu thưởng thức cho tử tế. Các em học tốt Ngữ văn, sau này trong cuộc sống gặp được những trải nghiệm tương tự, mới có cảm ngộ sâu sắc hơn."
Lại có học sinh kêu lên: "Thầy ơi, chúng em muốn ra ngoài ngắm mùa thu ở Vân Tây. Trong sách viết, phải ra ngoài trải nghiệm mới cảm nhận được ạ!"
Lý lẽ cùn học đòi áp dụng ngay này khiến cả lớp cười ồ lên.
Giáo viên vậy mà không giận, lật giáo án suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thế này, tiết học hôm nay tất cả các em theo thầy học bài cho tử tế, nghe giảng cho đàng hoàng. Sáng ngày kia có hai tiết liền, thầy dẫn các em đi tìm mùa thu, thả diều."
Lời vừa dứt, cả lớp đều tỉnh cả người, kêu to: "Được ạ!"
"Thầy có điều kiện đấy!" Giáo viên giơ tay ra hiệu yên lặng, nhưng mọi người nhất thời không thể yên tĩnh ngay, giáo viên tăng âm lượng, "Sau khi quay về, tất cả viết cho thầy một bài văn 'Mùa thu Vân Tây'!"
"Được ạ!"
Trưa hôm sau, Tô Khởi tìm Trình Anh Anh lấy hai mươi tệ. Cô vừa dắt xe đạp ra cửa thì thấy Lương Thủy nhà bên cạnh cũng một tay dắt xe đạp đi ra.
Hai người nhìn nhau, không khí có chút lúng túng.
Cô thấy hơi lạ vì sao cậu lại ra ngoài sớm thế, nhưng cô không hỏi.
Ngược lại Lương Thủy hỏi một câu: "Đi làm gì thế?"
Tô Khởi leo lên xe đạp, đạp một cái: "Mua diều."
Lương Thủy cũng leo lên xe, đuổi theo cô cùng đi.
Tô Khởi đạp xe lên đê, ngoảnh đầu lại thấy Lương Thủy một tay giữ tay lái, sóng đôi cùng cô.
Ban đầu cô đạp không nhanh, cậu cũng không nhanh, cứ chậm rãi theo sau cô; sau đó cô tăng tốc, cậu cũng tăng tốc theo, như cái bóng bám sát bên cạnh.
Cô kỳ lạ nhìn cậu một cái, cậu thần sắc bình thản, đôi mắt hơi nheo lại dưới ánh mặt trời. Gió thu thổi bay tóc mái, để lộ vầng trán sáng sủa đầy đặn, đường cong từ lông mày đến sống mũi dường như được vẽ bằng mực tàu. Rất thanh xuân, rất non nớt, lại có một chút trưởng thành chớm nở.
Tô Khởi thu hồi ánh mắt, tiếp tục tiến về phía trước.
"Cậu vẫn còn giận à?" Lương Thủy đột ngột hỏi.
Tô Khởi đáp ngay: "Không có, giận gì chứ?"
Ánh mắt cô rất thản nhiên.
Lương Thủy nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Chính vào khoảnh khắc đó, nhìn vào đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng của Tô Khởi, Lương Thủy phát hiện có thứ gì đó đã thay đổi, có lẽ là vì họ đã lớn lên.
Vì lớn lên, nên bắt đầu biết nói dối rồi.
Cậu bỗng rất hoài niệm Tô Khởi hồi nhỏ, lúc đó nếu cậu chọc giận cô, cô hoặc là gào khóc ầm ĩ, hoặc là vung nắm đấm, phẫn nộ tố cáo, tuôn ra như đậu rang để bày tỏ bất mãn.
Không giống như bây giờ, rất bình thản nói không sao.
Lương Thủy có chút bất lực, lơ đễnh đạp xe theo tốc độ của cô, suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng nói: "Tớ vẫn thấy cậu là lạ."
Tô Khởi đảo mắt: "Cậu mới là lạ ấy."
Đạp đến đoạn đường xuống dốc, Lương Thủy không đạp bàn đạp nữa, siết nhẹ phanh, nói: "Bây giờ cậu có bí mật rồi, tớ không biết."
"Hả?" Tô Khởi đắc ý cười vang, "Tớ đã bảo rồi mà, sớm muộn gì cũng có ngày tớ có bí mật mà cậu không biết!"
Vẻ mặt sảng khoái hào phóng này của cô, dường như đã quay trở lại ngày xưa rồi.
Lương Thủy bị cô lây nhiễm, cười nhẹ một cái, cảm thấy dễ chịu hơn, nói: "Đó là cái gì?"
"Cậu nghĩ tớ sẽ nói cho cậu biết sao?" Tô Khởi nhướng mày cao vút, dường như cảm thấy trêu chọc cậu rất vui.
Lương Thủy khinh bỉ: "Xem ra phải để tớ tự mình đào ra rồi."
Nụ cười của Tô Khởi thu lại một chút, nói: "Cậu không đào ra được đâu, vì bí mật này sắp biến mất rồi."
Cô vừa nói vừa thả phanh, lao xuống dốc như một cơn gió.
Lương Thủy nhìn cô một cái, cũng lao theo.
Gió thổi qua hàng cây ngô đồng vàng úa hai bên đường, ánh nắng nhạt nhòa, lá rụng xào xạc.
Tô Khởi đón gió, đạp xe một lúc sảng khoái, phát hiện Lương Thủy lại đuổi kịp rồi. Lúc này, cô nghi hoặc nhìn cậu: "Cậu cứ đi theo tớ làm gì?"
Lương Thủy buồn cười: "Tớ cũng đi mua diều mà."
"A?"
"Giáo viên Ngữ văn đổi tiết với giáo viên Toán, ngày kia sáng cùng lớp các cậu đi thả diều."
Hai lớp bọn họ chung một giáo viên Ngữ văn.
Tô Khởi không vui, cũng không buồn, thản nhiên chấp nhận sự thật.
Trong cửa hàng quà tặng của trường Hòa Thành có bán diều, hai người đỗ xe, trước sau bước vào tiệm.
Trên một bức tường treo đầy diều, đủ loại tạo hình, đủ loại chất liệu. Lương Thủy vốn dĩ không để tâm vào diều, lướt nhìn qua loa, tùy tiện chọn một con Tôn Ngộ Không, vừa nhẹ vừa mỏng, chủ tiệm nói mười lăm tệ một con. Lương Thủy đưa tiền, chỉ mười mấy giây đã hoàn thành giao dịch.
Tô Khởi tò mò sờ thử, con diều đó là một lớp nhựa mỏng dính, phía trên vẽ Mỹ Hầu Vương, lồng trong khung tre, phía dưới treo một cái đuôi dài màu vàng, cô nói: "Diều của cậu mỏng quá, gió thổi cái là rách ngay."
Lương Thủy nói: "Cậu biết cái gì, diều càng nhẹ càng mỏng thì càng bay cao."
Tô Khởi mới không tin cậu, cô muốn chọn cái đẹp.
Cô vươn cổ nhìn nửa ngày, nhìn thấy Thủy Thủ Mặt Trăng. Con diều đó đẹp vô cùng, mái tóc vàng dài và đôi chân thon dài của Thủy Thủ Mặt Trăng bay phấp phới theo gió, khung cũng chắc chắn, cầm trong tay nặng trịch.
Tô Khởi vừa nhìn đã ưng ngay.
Chủ tiệm nói ba mươi tệ.
Tô Khởi chỉ mang theo hai mươi tệ, bèn ghé sát quầy, nhỏ giọng mặc cả với chủ tiệm: "Chú ơi, rẻ hơn chút đi ạ. Hai mươi tệ được không chú? Cháu chỉ mang theo chừng này tiền thôi."
Chủ tiệm lắc đầu: "Cô bé, con diều cháu chọn là loại có giá nhập cao nhất đấy. Cháu nhìn xem trên tường viết gì kìa." Ông chỉ vào dòng chữ "Miễn trả giá" trên tường, nói, "Đồ trong tiệm chúng ta đều niêm yết giá rõ ràng, không bớt một xu nào cả."
Tô Khởi cầm con diều đó, có chút không nỡ; một mặt xoắn xuýt không biết có nên về nhà xin mẹ thêm tiền không, mặt khác lại cảm thấy, chỉ thả có một lần thôi, ba mươi tệ quá không đáng.
Cô vẫn không chịu bỏ cuộc, nhe răng cười với chủ tiệm: "Được không chú, bán rẻ cho cháu đi, sau này cháu mua văn phòng phẩm đều tới chỗ chú mua nhé?"
"Cô bé à, cháu làm khó chú quá..."
Chủ tiệm ngẩng đầu nhìn cô, chợt thấy Lương Thủy ở phía sau cô đang làm một cử chỉ với mình.
Chủ tiệm hiểu ra, nói: "Được rồi. Thấy cháu đáng yêu, đây cũng là con cuối cùng rồi, bán rẻ cho cháu vậy."
"Cảm ơn chú ạ!" Tô Khởi phấn khích nhảy cẫng lên, vội vàng trả hai mươi tệ, "Lần sau cháu mua sổ tay cũng tới đây mua ạ!"
Cô ôm con diều chạy ra cửa một cách vui vẻ.
Lương Thủy đi phía sau, một tay xách Tôn Ngộ Không, một tay đưa cho chủ tiệm mười tệ, rồi đi theo cô ra ngoài.