Tiếng dao băng cứa trên mặt băng tạo nên âm thanh chói tai, cùng với tiếng vỗ tay nhịp nhàng "bộp", "bộp" của huấn luyện viên và tiếng quát tháo: "Chú ý nhịp điệu! Nhịp điệu đâu!"
Tô Khởi chống cằm lên hàng rào chắn, nhìn Lương Thủy đang lướt đi trên mặt băng với tốc độ cao. Đôi mắt thiếu niên phản chiếu ánh sáng trắng từ mặt băng, sáng rực, bình tĩnh mà kiên định.
Cậu chạy hết vòng này đến vòng khác, ánh mắt luôn tập trung vào đường đua, hoàn toàn không để ý đến hướng của Tô Khởi. Tô Khởi nhìn về phía cửa sổ kính đằng xa, ngoài trời mưa như trút nước, cây cối nghiêng ngả.
Mùa hè này thật khiến người ta bí bách làm sao.
Lương Thủy đã trở về từ Thượng Hải được nửa tháng, trông cậu không có gì khác biệt so với trước kia, nhưng dường như lại có chỗ nào đó đã thay đổi.
Cậu bất chợt lướt qua trước mặt cô, khuôn mặt thiếu niên dưới ánh phản chiếu của mặt băng càng thêm trắng trẻo, lạnh lùng.
Tô Khởi cảm thấy hơi lạnh, cô xoa xoa cánh tay rồi bước lên khán đài, ngồi xuống cạnh Lộ Tử Hạo và Lâm Thanh.
Lâm Thanh nhìn đồng hồ rồi nói: "Thất Thất, tớ đợi thêm mười phút nữa rồi phải đi học vẽ đây."
Lộ Tử Hạo cũng nói: "Tớ cũng phải đi học thuộc tiếng Anh rồi."
Tô Khởi gật đầu: "Được thôi."
"Thủy Tử giao cho cậu nhé."
"Ừ ừ."
Chẳng bao lâu sau, hai người họ rời đi. Tô Khởi lại chống cằm lên hàng rào nhìn Lương Thủy tập luyện. Cô chợt nghĩ, liệu trong lòng cậu có chút lo lắng nào không: "Liệu mình đã đạt đến giới hạn rồi sao? Liệu có phải dù cố gắng đến đâu cũng không thể tốt hơn được nữa?"
Chắc hẳn trong lòng cậu từng có cảm giác đó.
Mang theo nỗi hoảng sợ mơ hồ không muốn thừa nhận này để tiếp tục chịu đựng ngày qua ngày, chịu đựng những bài tập thể lực đau đớn, dài đằng đẵng cùng đường đua chạy mãi không dứt, cảm giác đó sẽ như thế nào?
Tim cô bỗng nhói lên từng hồi.
Đang suy nghĩ miên man thì thấy Lương Thủy đã kết thúc bài tập từ lúc nào. Cậu nhìn về phía cô, sải bước chạy như bay về phía cô.
Trường thể dục và trường cấp ba nằm sát nhau, từ khi lên cấp ba, Tô Khởi thường xuyên đến xem cậu tập luyện. Cứ ngỡ cậu đã quen và sẽ phớt lờ cô, nhưng lần nào cậu cũng đến chào cô, lần nào cũng vậy.
Tô Khởi đang chống tay lên hàng rào, cứ ngỡ cậu sẽ giảm tốc độ nên không né tránh; còn Lương Thủy lại tưởng cô sẽ né nên không giảm tốc, cậu lao thẳng đến trước mặt cô, suýt chút nữa là chạm vào mặt cô.
Trên người thiếu niên mang theo hơi lạnh của băng giá, phả vào chóp mũi Tô Khởi. Cô mở to mắt, ngẩn người.
Cậu cũng khựng lại, chống tay lên hàng rào, giữ khoảng cách với cô rồi hỏi: "Họ đi rồi à?"
Tô Khởi giải thích: "Thanh Thanh phải đi vẽ tranh, Lộ Tử..."
Cậu ngắt lời: "Thất Thất, tớ có chuyện muốn nói với cậu. Chỉ nói với mình cậu thôi. Đợi tớ thu dọn xong đã."
Tô Khởi hơi ngạc nhiên, nhìn vào đôi mắt đen láy của cậu rồi gật đầu: "Được thôi."
Lương Thủy trượt sang phía bên kia, đẩy hàng rào, tháo giày trượt băng rồi biến mất vào hành lang phòng thay đồ.
Hai người bước ra khỏi nhà thi đấu, cơn mưa lớn đã tạnh, không khí tỏa ra mùi thơm của đất ẩm. Những cái cây vốn ảm đạm mấy ngày trước giờ đã được gột rửa, xanh tươi trở lại.
Lương Thủy dẫn Tô Khởi đến tiệm trà sữa, mua cho cô một cốc.
Tô Khởi nhất thời có chút ngẩn ngơ, nhớ về hồi tiểu học. Khi đó Lương Thủy vẫn là một cậu bé, chỉ cao hơn cô nửa cái đầu; giờ đây cậu đã trở thành một thiếu niên tuấn tú, cao hơn cô cả một cái đầu rồi.
Lương Thủy cắm ống hút vào cốc trà sữa rồi đưa cho cô, thản nhiên nói: "Đã nói là bao cậu trà sữa mà, tớ không quên đâu."
Tô Khởi mỉm cười, quan sát góc nghiêng của cậu. Cậu đang bình thản uống trà của mình, nhai trân châu. Trông không có vẻ gì là vui, cũng chẳng có vẻ gì là buồn.
Nhưng đây không phải là cậu.
Cô thăm dò, khẽ hỏi: "Thủy Tử, tớ cảm thấy dạo này cậu không được vui lắm."
Lương Thủy nhìn về phía trước, thấy cô sắp dẫm phải một vũng nước liền nắm lấy cánh tay cô kéo về phía mình: "Không có, cậu nghĩ nhiều rồi."
Tô Khởi im lặng. Từ khi trở về từ Thượng Hải, chẳng ai nhắc đến chuyện thất bại trước mặt cậu, chuyện đó cứ như bị vứt xuống đất, phủi phủi bụi rồi chôn vùi đi vậy.
Trong kỳ nghỉ hè, cậu không chỉ tập luyện mà còn bắt đầu học thêm. Ở nhà cũng không chơi game nữa mà chăm chỉ đọc sách.
Liệu cậu có đang sợ mình không còn lối thoát nào không?
Nghĩ đến đây, Tô Khởi thấy xót xa trong lòng.
Đang mải suy nghĩ, "bộp" một tiếng, cô dẫm vào vũng nước, cô giật mình vội nhảy sang một bên.
"Tô Thất Thất, cậu giỏi lắm." Lương Thủy thở dài, "Tớ chỉ quay đầu nhìn con chim một giây, không để mắt đến cậu một chút là cậu lại nhảy vào nước rồi."
Nói rồi, cậu đã ngồi xổm xuống, lấy khăn giấy lau sạch bùn đất trên cẳng chân cô.
Tô Khởi cầm cốc trà sữa đứng tại chỗ, mặt đỏ bừng, chớp chớp mắt.
Rất nhanh, cậu đứng dậy, liếc nhìn cô với ánh mắt không hài lòng.
Vứt giấy vào thùng rác, hai người tiếp tục bước đi. Tô Khởi vừa nhảy vừa tránh các vũng nước, đuổi theo hỏi: "Cậu muốn nói với tớ chuyện gì thế?"
Lương Thủy ngậm ống hút, rồi lại thả ra, nói: "Ngày mai tớ muốn đến Lâm Đông, cậu đi cùng tớ nhé."
Lâm Đông là thành phố cách Vân Tây hai tiếng đi tàu.
"Được thôi." Tô Khởi đồng ý ngay, rồi hỏi tiếp: "Đi làm gì thế?"
Lương Thủy đáp: "Tìm bố tớ."
Tô Khởi kinh ngạc, bước nhỏ lại gần cậu, hạ thấp giọng: "Bố cậu ở đó á? Tớ cứ tưởng chú ấy ở Nam Ninh cơ."
"Tớ tìm được địa chỉ của chú ấy rồi." Giọng Lương Thủy trầm xuống, "Chuyện này không được để bất cứ ai biết, chỉ hai chúng ta thôi."
Tô Khởi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Tớ hứa."
Lương Thủy không nói gì thêm, một tay đút túi quần, một tay cầm trà sữa, bước về hướng nhà mình.
Tô Khởi đi theo sau cậu suy nghĩ, bố của Lương Thủy bao năm nay vẫn ở trong tỉnh, ngay tại Lâm Đông gần như vậy, chẳng lẽ chú ấy thường lén lút quay về nhìn Lương Thủy từ xa?
Tô Khởi liếc nhìn Lương Thủy, cậu đang nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt bình thản, có chút vô tâm. Cô nghĩ, giờ đây Thủy Tử chắc đang rất hoang mang về tương lai. Cậu rất cần tìm một người để tâm sự, để chỉ đường, nhưng không biết nên tìm ai. Nếu lần này chú Lương có thể cho cậu vài lời chỉ dẫn thì thật tốt biết bao.
Ngày hôm sau, Tô Khởi nói dối gia đình là đến nhà Lưu Duy Duy chơi, Lương Thủy cũng nói dối là đến nhà Trình Dũng, hai người dậy từ sớm chạy ra ga tàu, lên xe đi đến Lâm Đông.
Dù là mùa hè, nhưng hôm qua vừa có một trận mưa lớn nên thời tiết rất mát mẻ, còn có gió hiu hiu, quả là thời tiết tuyệt vời nhất.
Suốt hai tiếng trên tàu, dù Lương Thủy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, nhưng rõ ràng là cậu đang đứng ngồi không yên. Lúc thì dựa vào lưng ghế, lúc lại gục xuống bàn ngủ, rồi chợt nhận ra tóc bị đè bẹp lại bật dậy chỉnh sửa kiểu tóc, sau đó lại chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, lại đứng dậy đi dạo ở hành lang, rồi quay về tận dụng lúc cửa kính phản chiếu bóng cây xanh mướt để chăm chú quan sát diện mạo của mình.
Tô Khởi thấy vậy liền cười trêu: "Thủy Tử, cậu đẹp trai lắm đấy."
Lương Thủy vuốt tóc, hơi ngượng ngùng tránh ánh mắt cô, nói: "Đẹp cái gì mà đẹp."
"Thật mà." Tô Khởi dỗ dành cậu, "Chú Lương Tiêu nhìn thấy cậu chắc chắn sẽ rất thích. Chú ấy nhất định sẽ nói: 'Ôi, con trai cưng của bố lớn nhanh và đẹp trai thế này rồi à', thật đấy."
Lương Thủy lườm cô một cái: "Đồ ngốc."
Nói vậy nhưng cậu vẫn mỉm cười nhìn vào bóng mình trong gương.
Tô Khởi gục xuống bàn, ghé sát lại gần cậu: "Nhưng tớ đoán, chắc chú ấy cứ cách vài ngày lại lén đến Vân Tây nhìn cậu, nên đã biết cậu lớn lên còn đẹp trai hơn hồi bé rồi. Hi hi."
"Thế à? Tớ lại thấy chú ấy không hay đến." Lương Thủy nói, vẻ mặt tỏ ra không quan tâm, nhưng không giấu nổi sự ấm áp thoáng qua trong mắt và một chút kiêu ngạo nhỏ.
Tô Khởi khẽ "xì" một tiếng, đúng là cái đồ ngoài lạnh trong nóng. Nếu trong lòng không nghĩ thế thì cậu đã chẳng lặn lội đến tìm bố vào lúc này.
Quả nhiên, cậu không nhịn được mà nói: "Được rồi. Thật ra, có vài lần tớ cảm giác lúc đang tập luyện có người đang nhìn mình. Lén lút nhìn." Nói xong, cậu không kìm được mà cong khóe môi.
Nụ cười này lại có chút thẹn thùng, e lệ.
Khiến tim Tô Khởi rung động.
Cô suy nghĩ một chút rồi khẽ nói: "Thủy Tử, thật ra dạo này tớ cũng cảm thấy không... ôi, không biết nói thế nào, chỉ là từ khi ở Thượng Hải về, tớ cứ nghĩ mãi về tương lai. Muốn nỗ lực hết mình nhưng lại sợ hãi điều gì đó. Còn cậu, cậu có cảm giác này không?"
Lương Thủy thu lại nụ cười, cúi đầu nghịch tóc: "Cũng có chút."
Tô Khởi bứt bứt ngón tay, có chút hổ thẹn: "Tớ cũng không biết phải giúp cậu thế nào. Cả bố mẹ nữa, hình như họ cũng không có cách gì đặc biệt. Nhưng cậu đừng buồn nhé, chuyện gì cũng sẽ tìm được lối thoát thôi."
Lương Thủy khẽ gật đầu: "Ừ."
Khi lời đã nói ra, Tô Khởi lại tiếp lời: "Thủy Tử, trước kia ở Thượng Hải, cậu nói cậu làm tớ thất vọng. Thật ra không có đâu. Cậu là người lợi hại nhất mà tớ từng gặp, hơn nữa," cô cười ngượng ngùng, "Tớ đã học được rất nhiều từ cậu. Thật đấy."
Lương Thủy lặng lẽ nhìn cô, ánh nắng loang lổ xuyên qua tán lá ngoài cửa sổ, lốm đốm rơi trên mặt cô, đôi mắt thiếu nữ đen trắng rõ ràng, trong trẻo sáng ngời, rất chân thành, rất ấm áp.
Luồng hơi ấm đó dường như chạm đến tận đáy lòng cậu.
Không ngờ, cô nàng Tô Thất Thất thẳng tính như vậy mà cũng học được chiến thuật vòng vo.
Cậu vô tình mỉm cười, dời ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Sến súa."
Tô Khởi lập tức đổi sắc mặt, "bộp" một cái đá vào chân cậu: "Ghét cậu chết đi được!"
"Á!" Lương Thủy biểu cảm đau đớn, kêu lên một tiếng rồi cúi người xuống xoa bắp chân.
Tô Khởi hoảng sợ, vội vàng cúi người nhìn xuống gầm bàn, đưa tay ra sờ: "Á, đá trúng chân cậu à? Rõ ràng tớ đá nhẹ lắm mà..."
Lương Thủy một tay ấn gáy cô, ghì chặt cô xuống dưới gầm bàn.
Tô Khởi lúc này mới biết cậu lừa mình, tức giận vùng vẫy, hai tay khua khoắng, nhưng cô làm sao địch lại sức lực của cậu, cứ như một con gà con đang giãy giụa: "Lương Thủy, cậu còn không mau buông ra!"
Lương Thủy trêu cô một lúc rồi mới buông tay.
Tô Khởi ngồi dậy, mặt đỏ bừng vì tức, lần này cô không đá chân cậu nữa mà đứng dậy "bộp", "bộp", "bộp" đánh liên tiếp ba cái vào vai cậu.
Lương Thủy dựa vào lưng ghế cười ngặt nghẽo, mặc cho cô đánh.
Tô Khởi đánh xong, cơn giận cũng tan, cô ngồi phịch xuống, hai má ửng hồng, mái tóc đã rối tung rối mù.
Cô tháo dây buộc tóc ra, tùy ý hất mái tóc dài.
Mái tóc dài màu hạt dẻ của thiếu nữ có những lọn sóng tự nhiên, xõa tung trên vai, ánh nắng chiếu vào khiến sợi tóc ánh lên vẻ óng ả, làm khuôn mặt cô càng thêm nhỏ nhắn, trắng trẻo.
Lương Thủy lặng lẽ nhìn cảnh tượng này, bỗng nhiên tim đập lỡ một nhịp. Thấy Tô Khởi sắp quay đầu lại, cậu vội vàng quay đi, hít một hơi thật sâu.
Hai tiếng sau, tàu đến Lâm Đông.
Thành phố đó cũng giống Vân Tây, nhỏ nhắn và cũ kỹ.
Lương Thủy lấy từ túi ra một mảnh giấy, trên đó chép địa chỉ: "Số 103 đường Duyên Hồ, thành phố Lâm Đông, khu nhà thủy điện, tầng 12, đơn nguyên 1, phòng 403."
Tô Khởi hỏi: "Cậu lấy địa chỉ này ở đâu thế?"
Lương Thủy đáp: "Sổ tay của mẹ tớ." Nói đến đây, cậu có chút bất mãn, "Bà ấy chưa bao giờ nói với tớ."
Tô Khởi chu môi không nói gì, lựa chọn của người lớn, cô cũng không tiện bàn luận. Mà Lương Thủy cũng không quá để tâm, cậu không còn là đứa trẻ hay cãi nhau với mẹ như ngày xưa nữa.
Những năm qua Khang Đề đã vất vả thế nào, không phải cậu không biết. Vì vậy nhiều lúc, dù có chút xích mích nhỏ, tranh cãi vài câu là thôi, cậu không muốn làm bà buồn.
Tô Khởi cũng chẳng biết nghĩ gì, đột nhiên đưa tay ra, vỗ vỗ lưng cậu, an ủi như dỗ trẻ con: "Không giận, không giận nhé."
Lương Thủy thấy buồn cười, bèn vẫy một chiếc taxi.
Trên đường đến khu nhà thủy điện, cậu im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát thành phố nơi bố mình sinh sống. Nơi này trông không khác Vân Tây là mấy, những con phố không quá rộng, những tòa nhà thấp cũ kỹ, những cửa tiệm lộn xộn.
Tô Khởi không làm phiền cậu, để cậu ở một mình một lúc.
Lâm Đông không lớn, rất nhanh đã đến khu nhà thủy điện.
Lúc xuống xe, Lương Thủy vô thức mím môi, tay đút vào túi quần rồi lại rút ra, khi bước vào sân, cậu còn kéo khóa áo khoác lên, rồi cúi đầu chỉnh lại cổ áo.
Tô Khởi lần này không chê cười cậu khẩn trương nữa, cô lặng lẽ và kiên định đi bên cạnh cậu, tìm kiếm vị trí tòa nhà số 12 trong khu chung cư cũ kỹ.
Rất nhanh, cô nhìn thấy số 12 đỏ chót sau tán cây: "Thủy Tử, đằng kia!"
Lương Thủy khẽ hít một hơi. Cậu và Tô Khởi đi đến dưới lầu, ngước nhìn lên, chỉ thấy những chiếc máy điều hòa rỉ sét treo ngoài tường bếp của mỗi gia đình, cảm giác như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Mùi canh trứng rong biển, thịt xào, cần tây xào thịt, gan lợn xào ớt của các nhà bay ra, giống như một danh sách thực đơn vậy.
Tô Khởi đi vào cầu thang trước, Lương Thủy theo sau cô, bước chân có chút do dự. Nhưng khi Tô Khởi quay đầu nhìn cậu, cậu tỏ vẻ rất bình thản, nhanh chóng cúi đầu bước qua hành lang thấp bé để đi vào trong.
Cậu đút hai tay vào túi quần, đi cùng cô qua cầu thang đầy bụi bặm, dán đầy quảng cáo nhỏ. Mãi đến tầng bốn. Không có biển số nhà, chỉ có dòng chữ "403" viết bằng bút bi trên tường cạnh một cánh cửa.
Tô Khởi đứng trước cửa, quay đầu nhìn Lương Thủy.
Trong cầu thang ánh sáng mờ nhạt, khuôn mặt Lương Thủy tái nhợt và tĩnh lặng, Tô Khởi dường như có thể nghe thấy tiếng thở hơi gấp gáp của cậu.
Cậu bước đến gần cửa, nhấc ngón tay lên, do dự hai giây rồi bắt đầu gõ cửa, cộc, cộc, hai tiếng rất khẽ.
Sau đó là sự im lặng.
Đợi vài giây, không có ai trả lời.
Cậu gõ cửa lần nữa, dùng lực mạnh hơn, cộc, cộc, cộc.
Vẫn không có ai.
Ánh sáng trong mắt Lương Thủy mờ dần, Tô Khởi nhìn thấy vậy định nói gì đó, cậu lại gõ cửa lần nữa, từng cái một, gõ gần mười cái.
Trong nhà quả nhiên không có ai.
Cuối cùng, cậu buông tay xuống, không biết là nhẹ nhõm hay là thất vọng tột cùng, cậu quay người đi xuống lầu.
Vừa ra khỏi cầu thang, ánh nắng tràn ngập, Lương Thủy bị nắng làm nheo mắt.
Tô Khởi đuổi theo cậu, nói: "Có lẽ tạm thời đi ra ngoài, biết đâu là đi mua thức ăn thì sao?"
Lương Thủy nói nhỏ: "Chắc là kỳ nghỉ hè đi chơi rồi, đi thôi."
Tô Khởi biết trong lòng cậu thực ra không muốn đi, nên giữ lại: "Đợi thêm chút nữa đi, chúng ta đợi một tiếng rưỡi được không? Dù sao cũng có khối thời gian."
Lương Thủy quay đầu nhìn cô, vẫn còn tia hy vọng cuối cùng: "Tàu mấy giờ?"
Tô Khởi mắt sáng lên: "Chuyến muộn nhất là năm giờ chiều cơ, thật sự có rất nhiều thời gian. Bốn giờ đi cũng không sao, chúng ta có thể..."
Khoan đã, một chiếc xe sedan Santana đỗ bên đường thu hút sự chú ý của cô, người bước xuống xe trông có vẻ quen quen...
Lúc đó, Lương Thủy đang quay đầu nhìn cô, còn Tô Khởi đột nhiên nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông đó - Lương Tiêu khóa cửa xe, nắm tay một người phụ nữ và một cậu bé bốn năm tuổi đi ngang qua Lương Thủy.
Tim Tô Khởi lạnh ngắt, muốn nắm lấy Lương Thủy nhưng đã không kịp nữa rồi. Đúng ngay giây phút lướt qua nhau đó, Lương Thủy đã theo ánh mắt kinh ngạc của cô mà quay đầu lại, nhìn thấy Lương Tiêu.
Bước chân cậu khựng lại, dừng hẳn, nhưng bố cậu và cậu vẫn lướt qua nhau.
Lương Tiêu vô tình liếc nhìn cậu một cái, nhưng không nhận ra cậu.
Trong khoảnh khắc, tất cả những ảo tưởng tốt đẹp về việc bố từng lén lút chạy đến Vân Tây xem cậu đi học, xem cậu tập luyện, đều tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Ông ấy sống ở nơi rất gần, rất gần cậu, nhưng suốt bao năm qua, chưa một lần nào ông đến thăm cậu.
Ông lái xe đến, đỗ xe, bước xuống xe, vậy mà không hề nhìn thấy Lương Thủy.
Có lẽ đã quên mất cậu trông như thế nào rồi.
Tim Tô Khởi cứng đờ, cô thấy Lương Thủy đứng im như bị điểm huyệt, khuôn mặt trong phút chốc trở nên xám xịt, đáng thương.
Phía sau, cậu bé nhảy nhót kêu lên: "Bố ơi, con muốn xem 'Hành tinh vui vẻ', con muốn mua 'Hành tinh vui vẻ'!"
"Mua, mua, mua, mua hết cho con." Lương Tiêu bế con trai lên, có lẽ cảm nhận được người phía sau đứng lại, ông quay đầu nhìn lại.
Tô Khởi đang quay đầu nhìn Lương Tiêu, Lương Thủy đột nhiên ôm lấy vai cô, kéo cô vào lòng, cậu nhanh chóng cúi đầu, vầng trán ép chặt vào thái dương cô.
Cậu không muốn để Lương Tiêu nhìn thấy họ nữa.
Lương Tiêu thấy vậy, tưởng là đôi nam nữ đang ân ái, liền quay đầu bước đi.
Tiếng trò chuyện của bố và con trai biến mất trong cầu thang.
Lương Thủy giữ nguyên tư thế ôm Tô Khởi vào lòng, cậu ôm chặt lấy cô, hàm răng nghiến ken két, từ cánh tay đến cơ thể, đến đôi chân, cả người cậu đang run lên bần bật.
Tô Khởi chưa từng thấy ai run rẩy như vậy, cô thậm chí sợ rằng giây tiếp theo cậu sẽ vỡ tan như một tấm kính. Đau quá. Trán cậu tì chặt vào thái dương cô, như thể muốn khảm cô vào trong. Cô cũng chẳng quan tâm gì nữa, vội vàng ôm chặt lấy cơ thể cậu, vỗ vỗ lưng cậu. Hốc mắt cô đỏ hoe, nước mắt trào ra, cô nghiến răng an ủi: "Không sao đâu Thủy Tử, không sao đâu mà. Ông ta chẳng là cái gì cả, thật đấy. Ở cái nơi rách nát này, còn cái xe cũ nát như đống sắt vụn, ông ta chẳng là cái gì cả!"
Cô chưa bao giờ cay nghiệt như thế.
Lương Thủy đột nhiên buông cô ra, khuôn mặt trắng bệch, quay người bước đi.
Tô Khởi tức không chịu nổi, nhặt một hòn đá, dùng sức ấn lên chiếc Santana đó, vạch một đường dài trên thân xe, vẫn chưa hả giận, cô lại vạch thêm ba chữ: "Đồ khốn!"
Lương Thủy biểu cảm lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng nhìn cô làm những việc này, cho đến khi có hàng xóm đi ra, hét lên: "Hai đứa làm cái gì đấy?"
Tô Khởi giật mình, Lương Thủy nắm tay cô chạy biến, người hàng xóm đuổi theo vài bước nhưng không lại được vì thiếu niên chạy quá nhanh, rất nhanh đã không đuổi kịp nữa.
Cậu kéo cô chạy vụt ra khỏi khu nhà.
Cậu kéo cô chạy một mạch, không chịu dừng lại. Tô Khởi chạy đến mồ hôi nhễ nhại, mạch đập loạn xạ, tim như muốn nổ tung, nhưng cô nghiến răng chạy cùng cậu, kiên quyết không chịu kêu dừng.
Ánh nắng mùa hè xuyên qua tán lá rậm rạp, chiếu rọi thế giới sáng sủa trong lành, thật là một mùa hè tươi đẹp và rực rỡ biết bao.
Tiếng bước chân lộn xộn của cậu và cô vang vọng trên phiến đá xanh.
Người qua đường tránh đường quay đầu nhìn họ, cảm thán: "Ôi, đôi nam nữ đang yêu nhau à, đúng là tuổi trẻ vô tư thật đấy."
Hai người cứ thế chạy thẳng đến ga tàu, mua chuyến gần nhất, rồi lên tàu như đang chạy trốn.
Lương Thủy đã kiệt sức, mặt đầy mồ hôi, đờ đẫn dựa vào lưng ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tô Khởi lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cậu: "Thủy Tử, cậu đừng buồn nữa, ông ta không đáng đâu. Cậu xem, con người ông ta..." cô càng nói càng tức, "Ông ta đúng là một tên khốn!"
Giọng Lương Thủy mỏng manh như tơ nhện, hỏi nhỏ: "Ông ta là tên khốn, vậy tớ là gì?"
Tô Khởi lấy hết can đảm: "Là trứng trứng!"
Cô muốn chọc cậu cười, nhưng cậu không cười nổi, nhìn cô một cái đầy mệt mỏi, rồi ánh mắt lại trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô nhỏ giọng: "Tớ nói sai rồi, xin lỗi cậu."
Lương Thủy lại nói: "Cảm ơn cậu, Thất Thất."
Tô Khởi đau lòng vô cùng.
Lương Thủy lại nói: "Thất Thất, chuyện hôm nay, mãi mãi đừng nói với bất cứ ai. Bất cứ ai."
Bao gồm cả tất cả mọi người ở ngõ Nam Giang.
"Cậu yên tâm, tớ tuyệt đối sẽ không nói." Cô nói rất kiên quyết, như muốn truyền sức mạnh cho cậu, "Tớ hứa. Tớ thề..."
"Không cần thề." Cậu ngắt lời, "Cậu đã hứa là được rồi."
Tô Khởi chợt hiểu ra, có lẽ cậu đã không còn tin vào những lời thề thốt nữa. Cô càng thêm xót xa, nhưng không biết nói gì hơn: "Thủy Tử, cậu đừng buồn."
"Ừ." Cậu đáp một tiếng, kéo mũ bóng chày xuống che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chóp mũi và miệng, nói: "Chạy mệt rồi, tớ muốn ngủ một lát."
"Cậu ngủ đi, tớ không làm phiền cậu đâu."
Cậu nghiêng đầu vào vách tàu, không động đậy nữa.
Tô Khởi gục xuống bàn, lòng đầy bi thương. Hèn gì dì Khang Đề chưa bao giờ nhắc đến Lương Tiêu, còn nói dối là chú ấy ở Nam Ninh rất xa. Hóa ra dì đã nhìn thấu từ lâu, không muốn Thủy Tử phải buồn.
Nhưng cậu vẫn phát hiện ra.
Vốn dĩ muốn đến để chữa lành vết thương, kết quả lại bị đâm thêm một nhát.
Cô xót xa ngước mắt nhìn cậu, chợt sững sờ.
Lương Thủy nghiêng đầu dựa vào vách tàu, im lặng, không tiếng động, không nhúc nhích; chiếc mũ bóng chày che khuất khuôn mặt, cậu cắn chặt hàm, hai hàng nước mắt nóng hổi tụ lại nơi cằm, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Tô Khởi đột nhiên nắm chặt tay, vừa nãy đáng lẽ cô phải đập vỡ kính xe của Lương Tiêu!
Thiếu niên đối diện im lặng không nói, nước mắt lại tuôn rơi như mưa, ngày càng nhiều, vai cậu rung lên bần bật, miệng khẽ mở run rẩy hít thở, nước mắt điên cuồng trào ra từ má xuống cằm, lăn dài như những hạt châu.
Tô Khởi lao tới ôm chầm lấy cậu, đầu cậu vùi vào vai cô, nước mắt tuôn rơi, trong nháy mắt đã làm ướt đẫm áo cô.
Cậu khóc đến mức cả người run lên, nhưng vẫn cố chấp không chịu phát ra tiếng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào, kìm nén trong cổ họng, phát ra những tiếng rên rỉ.
Tô Khởi không còn lời an ủi nào nữa, chỉ biết nghiến răng, đẫm lệ, ôm chặt lấy cậu.
Thủy Tử, sau này cậu nhất định sẽ rất thành đạt.
Ông ta nhất định sẽ phải hối hận.
Nhất định.