Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3722 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Lance mang túi đựng hàng tạp phẩm mà anh cùng Morgan đã chọn cho Elijah Jackson tới trước ngưỡng cửa nhà ông cụ. Trời chiều chuyển sắc xám và lạnh lẽo. Run rẩy đứng kế bên anh, Morgan gõ cửa.

Ông cụ mở cửa, ra dấu mời họ vào. “Vào nhà đi.”

Đôi mắt ông Jackson rưng rưng khi Lance mang túi tạp phẩm vào trong nhà. “Tôi không biết cảm ơn cô cậu thế nào.”

“Ông khách sáo làm gì.” Lance đi theo ông cụ xuống sảnh vào nhà bếp, đặt túi xuống quầy bếp. Một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ trong căn phòng kế bên.

Morgan cởi cúc áo choàng, vừa định cởi ra nhưng rồi lại đổi ý.

Lance cởi chiếc áo khoác da vắt lên lưng ghế. Bên trong căn nhà chẳng ấm hơn bên ngoài bao nhiêu. Phải chăng ông cụ có nguồn nhiệt nào khác ngoài cái lò sưởi? Lance bước đến cửa sổ. Một chồng gỗ nhỏ chất đống bên cạnh hiên sau nhà. Một chồng rất nhỏ.

Ông Jackson mỉm cười khi lấy một bịch cà phê từ trong túi rồi đổ hết phần thực phẩm còn lại trong túi ra. “Bánh nướng! Bao năm rồi tôi không được ăn bánh nướng. Ngồi đi. Tôi sẽ pha một ấm cà phê.”

Lance biểu quyết chỉ nên mua những món thực phẩm chính thôi. Morgan khăng khăng rằng cà phê và bánh nướng chính là món chính.

“Cảm ơn nhưng chúng cháu không ở lại được.” Morgan nói. “Chúng cháu chỉ muốn hỏi ông nhanh vài câu thôi.”

“Cứ hỏi tôi bất kỳ điều gì hai người muốn. Tôi sẽ pha cà phê. Tôi hết sạch cà phê cả tháng nay rồi.” Tâm trạng ông cụ dường như phấn chấn hơn, tư thế của ông cũng đĩnh đạc hơn khi đổ cà phê vào máy. Ông mở một ngăn tủ trên cùng.

“Chúng cháu nghe nói Ricky chỉ bị phạt tham gia phục hồi cai nghiện.” Morgan nói. “Như thế tốt quá đúng không ạ?”

Ông Jackson dừng tay, cả hai bàn tay tựa vào quầy bếp. “Nó sẽ tốt nếu như họ giúp đăng ký tên thằng bé vào chương trình phục hồi. Và nếu tôi đủ tiền để chi trả. Ricky không có bảo hiểm, hôm nay tôi gọi đến trung tâm nào họ cũng đều kín người đến mấy tháng cơ. Nó vẫn phải ở tù chừng nào chưa đăng ký được chương trình.

Tôi biết là chẳng ai tin tưởng thằng bé cả, nhưng ai đó ở nhà thờ bảo tôi rằng thằng bé có thể nhận ma túy trong tù đấy. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi lại có chuyện như thế xảy ra. Tôi muốn giúp đỡ thằng bé. Tôi đã mất con trai vì ma túy. Tôi sẽ làm bất kỳ điều gì để mang cháu tôi trở về.”

“Có nhiều trung tâm tính phí thay đổi dựa trên khả năng ông có thể trang trải...” Morgan nói. “Ông phải có khả năng tra cứu trên mạng. Như thế sẽ giúp đẩy nhanh mọi thứ cho dù cậu ta có thể sẽ phải chờ đến lượt. Số lượng có hạn mà.”

“Tôi làm gì có máy tính.” Ông Jackson lấy ra một cái cốc từ trong tủ. “Tôi nghĩ là mình có thể xuống thư viện và sử dụng máy tính ở đó.”

“Chuyện đó cháu có thể giúp ông.” Morgan xung phong. Như cô vẫn luôn thế.

Ông cụ mỉm cười nhìn cô. “Cô sẽ làm được sao?”

Cô gật đầu. “Cháu có thể tra cứu thông tin còn nhanh hơn ông lái xe đến thư viện đấy.”

“Cô đáng yêu quá đi.” Ông Jackson nói.

Lance theo dõi cuộc trò chuyện này. Anh không nghi ngờ Morgan sẽ nửa thân thiện nửa cảnh giác với ông Jackson, như cô đã làm với rất nhiều người khác. “Chúng cháu muốn hỏi ông về chồng của Crystal.”

“Warren phải không?” Gương mặt ông Jackson nhăn nhó. “Gã vô dụng lắm.”

“Dạo này ông có thấy gã ta lảng vảng quanh nhà Crystal không?” Lance hỏi.

Ông Jackson rót một cốc cà phê, hít hà hương cà phê trên miệng cốc. “Warren lúc nào chả lượn lờ quanh đó. Tôi cho rằng họ sắp quay về với nhau đấy.”

“Vào ngày Crystal chết, ông có thấy gã ta không?” Lance hỏi.

“Không, nhưng Chủ nhật tuần trước thì có. Trên đường từ nhà thờ về tôi có nhìn thấy xe tải của gã tại nhà bà ấy.” Ông Jackson nhấp ngụm cà phê, đôi mắt nhắm nghiền thỏa mãn.

“Có bao giờ ông thấy Warren đe dọa bà Crystal không?” Morgan hỏi.

Ông Jackson đặt cốc xuống. “Không, tôi chẳng có thời gian để ý đến cả hai người họ. Xin lỗi, thực sự tôi không có gì thêm để nói cho cô cậu nghe. Hai người có chắc không dùng bánh nướng không?”

“Thôi, chúng cháu phải đi bây giờ, nhưng cảm ơn ông vì đã giúp đỡ.” Lance mặc áo vào. “Không cần tiễn chúng cháu đâu.”

Morgan đi theo Lance, rồi quay lại. “Một câu nữa thôi. Có bao giờ ông nghi ngờ Warren quấy rối Mary khi cô ấy còn bé không?”

Ông Jackson nhíu mày. “Không, nhưng tôi sẽ không bỏ qua hắn.”

“Cảm ơn ông lần nữa.” Morgan nói.

Họ bỏ đi, để lại ông Jackson đang ngồi cắt bánh nướng, họ cảm thấy hơi choáng váng.

“Em đã bảo anh cà phê với bánh là món chính mà.” Morgan nói, trèo vào ghế hành khách trên xe Jeep. “Ông cụ tội nghiệp ấy hình như chẳng có thú vui nào trong đời.”

Lance lái xe về phía trung tâm tái chế. Anh liếc nhìn đồng hồ. Hai giờ chiều. “Chúng ta có thể vẫn kịp gặp Warren đang trong giờ làm. Một khi gã về nhà rồi, sẽ chẳng đời nào gã chịu mở cửa cho chúng ta đâu.”

Lance lái xe vào trung tâm tái chế rồi đỗ lại. Anh xuống xe.

Morgan bước vòng quanh phía sau chiếc SUV rồi bước đến bên cạnh anh. “Lần này thì đi sát nhau nhé.”

“Anh không nghĩ Warren sẽ quấy rối em lần nữa đâu.” Nhưng Lance sẽ ở sát bên cô, chỉ để đề phòng. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, quá nhiều người đang dối trá, quá nhiều động cơ và nạn nhân khả dĩ.

Họ bước vào tòa nhà văn phòng của trung tâm tái chế. Nhưng thay vì Warren Fox, ngồi tại chiếc bàn đã mòn vẹt là một người đàn ông tóc đen, đang xem cái gì đó trên điện thoại thông minh.

Lance bước đến trước bàn. “Chúng tôi muốn tìm Warren.”

“Ông ấy gọi điện đến báo ốm.” Người đàn ông tóc đen đáp, không buồn ngước mắt lên khỏi màn hình.

“Cảm ơn.” Morgan đi trước, bước ra khỏi tòa nhà, trèo vào xe Jeep.

Lance ngồi vào sau tay lái. “Chúng ta có địa chỉ nhà riêng của Warren không?”

“Có.”

Trong khi Morgan lấy địa chỉ ra và nhập vào ứng dụng bản đồ trên điện thoại của cô, Lance gọi đến bệnh viện kiểm tra tình hình của mẹ. Vẫn không có gì thay đổi.

Khi anh khởi động động cơ thì điện thoại reo vang. “Là bác Sharp.”

Anh trả lời cuộc gọi.

Sharp chẳng buồn chào hỏi. “Cảnh sát trưởng King muốn gặp chúng ta tại văn phòng cảnh sát trưởng. Ông ta thực sự đe dọa bắt giữ chúng ta nếu chúng ta không có mặt ở đó trong vòng ba mươi phút nữa.”

“Cháu đến ngay đây.” Lance nói. “Cháu sẽ mang theo luật sư đến.”

“Làm ơn đến ngay đi. Bác tin chúng ta sẽ cần cô ấy đấy.”

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh