Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3725 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

Morgan hơ tay trước hệ thống sưởi trên bảng điều khiển. Nhiệt độ đang giảm dần khi ánh sáng đã tắt.

Theo bản đồ, Lance đến một tòa chung cư xây bằng gạch, cách nhà ga Grey’s Hollow không xa. Tòa nhà được phân chia thành tám căn hộ. Bốn căn ở trên và bốn căn ở dưới. Warren sống ở căn cuối dãy tầng dưới. Morgan và Lance xuống xe, băng qua vỉa hè rồi bước lên lối đi bằng bê tông. Lance gõ cửa trước. Không ai trả lời. Morgan không ngạc nhiên.

Quay người lại, cô quét mắt khắp bãi đỗ xe trước tòa nhà. “Em không thấy xe tải của gã.”

Ngay cả nếu Warren có nhà, liệu gã có chịu mở cửa cho họ không?

Bước vào bãi cỏ, Morgan đưa tay lên che mắt cố gắng nhòm qua cửa sổ trước nhà.

“Thấy gì không?” Lance hỏi.

“Không, rèm cửa kéo xuống hết rồi.” Cô quay ra lối đi.

Lance đi vòng quanh nhà, nhưng các rèm cửa đều kéo xuống hết. Tại cửa sổ trước, anh nghiêng người, cô nhìn qua khe hở có nửa phân giữa các rèm cửa. “Chẳng thấy gì cả.”

Một người đàn ông trung niên mặc bộ áo liền quần bước ra từ căn hộ bên cạnh. Với vẻ mặt cau có, ông ta nhướng lông mày nghi ngờ lên nhìn Lance.

“Xin chào.” Morgan bước đến trước mặt ông ta, mỉm cười, trong khi cố tỏ ra vô hại.

Người đàn ông có vẻ không bị thuyết phục. “Tôi có thể giúp gì cho cô?”

Morgan tận dụng nụ cười quyến rũ, thọc tay vào túi tìm danh thiếp. “Chúng tôi đang tìm Warren Fox...”

“Chúng tôi là thám tử tư.” Lance nắm chặt cánh tay cô, không cho cô rút tay ra. “Warren có thể được thừa kế một số tiền. Ông có gặp ông ta không?”

“Xin lỗi.” Người hàng xóm thoải mái trở lại, lắc đầu. “Tôi ước gì mình giúp được, nhưng hôm nay tôi không gặp Warren. Hai người nên thử ghé qua trung tâm tái chế trong vùng xem. Tôi không biết mấy giờ ông ta tới đó, nhưng đấy là nơi ông ta làm việc.”

“Ông có thân thiết với Warren không?” Morgan hỏi.

“Không.” Giọng nói cộc lốc cho thấy ông ta nói thật.

“Ông biết ông ta có thể ở đâu không?” Lance hỏi. “Ông ta sẽ muốn nói chuyện với chúng tôi.”

Người hàng xóm chỉnh khóa kéo trên bộ áo liền quần. “Hai người có thể đến Black Tavern thử xem. Quán ruột của ông ta đấy. Giờ thì xin lỗi nhé, tôi phải làm việc rồi.” Ông ta quay người bước đến chiếc sedan đỗ trước tòa nhà.

“Cảm ơn.” Morgan gọi với sau lưng ông ta.

Họ quay lại xe Jeep.

“Anh gạt ông ta.” Morgan đóng cửa xe mạnh hơn cần thiết. “Nếu lỡ ông ta khai với cảnh sát trưởng thì sao?”

“Anh nói là có thể rồi còn gì.” Lance thanh minh. “Và đó là lý do tại sao chúng ta không trình thẻ hay nói tên mình cho ông ta nghe.”

Morgan thở dài. “Cảnh sát trưởng sẽ biết đó là chúng ta. Đây đúng là kiểu hành vi đặt anh vào thế đối nghịch với King đấy.”

“Ông ta không biết được đâu.”

Morgan chắc chắn cảnh sát trưởng cũng cảm thấy như thế về Lance.

“Em biết anh tức giận, nhưng chúng ta phải chọn lựa cuộc chiến nào nên tránh.” Cô nói. “Thích hay không thì luật vẫn là luật. Có những trận đánh chúng ta không thể thắng. Tốt hơn hết là sẵn sàng nhượng bộ vài vấn đề, ra vẻ hợp tác.”

“Anh hiểu mà. Em nói đúng, nhưng bao người đang chết kia kìa.” Cơn giận dữ mài sắc ngôn từ của Lance.

“Mẹ anh thì suýt chết, còn chúng ta vẫn chẳng biết chuyện gì đã xảy ra với cha anh.”

“Tại sao giờ chúng ta không đến thăm mẹ anh luôn?” Morgan gợi ý.

Anh nghiên cứu bản đồ trên điện thoại thông minh. “Chúng ta sẽ dừng tại quán Black Tavern trước. Ngay đầu đường thôi, còn bệnh viện đi theo hướng khác cơ.”

Anh đánh xe khỏi lề đường. Quán trọ chỉ cách khu chung cư có nửa dặm. Warren có thể đang về nhà trong trạng thái say khướt. Nhớ đến hơi thở của gã trên mặt mình, Morgan nghĩ địa điểm này có lẽ rất thuận tiện cho gã ta.

Lance dừng xe lại, cả hai cùng vào trong. Đúng là một quán rượu chui trong khu dân cư, quán rất nhỏ, chỉ vừa đủ mười hai cái bàn và cũng ngần đó số ghế tại quầy bar đã mòn xơ mòn xác. Không khí bốc lên mùi bia chua và sự tuyệt vọng tích tụ cả một thời gian dài. Một tấm bảng đen trên tường ghi rõ bia uống tại vòi là 1 USD trong giờ khuyến mại. Vào lúc năm rưỡi chiều, một nhóm khách quen đang tranh thủ giờ vàng uống bia giá rẻ. Họ chăm chú theo dõi trận hockey đang phát trên chiếc ti vi màn hình phẳng gắn trên tường. Vài người ngồi sụp xuống, rõ ràng đã có vẻ say khướt, cho dù giờ khuyến mãi chỉ vừa bắt đầu.

Hai người đàn ông cuối quầy bar liếc nhìn Morgan. Lance đổi bên, đứng chắn giữa cô và hai gã kia. Hành động ga lăng không cần thiết nhưng cô thấy biết ơn.

Họ tiến đến quầy bar. Rác rưởi dưới sàn bị nghiền nát dưới chân Morgan.

Tay phục vụ quầy bar khoe hình xăm kín hai cánh tay dưới tay áo thun ngắn màu đen. “Tôi có thể giúp gì hai người?” Y hỏi.

Morgan ngả người vào gần quầy bar. “Chúng tôi muốn tìm Warren Fox.”

Y gần như chẳng buồn liếc nhìn cô.

Lance tựa cả hai cánh tay lên quầy bar. Bằng giọng trầm, anh nói: “Warren có thể được thừa kế một số tiền.”

Tay phục vụ quầy bar gãi một vết sưng đỏ trên hình xăm robot ở cổ tay. Còn nhiều vết nữa ở mặt trong hai cánh tay y. Một kẻ nghiện. Nụ cười thân thiện sẽ chẳng thu hút được y. Bọn nghiện chỉ quan tâm đến một thứ, đó là tiền, để thỏa mãn cơn nghiện tiếp theo.

Lance rút ra tờ hai mươi đô la gập đôi từ trong túi đặt lên quầy bar. Anh giữ tờ tiền vài giây giữa các ngón tay. Thứ này mới khiến y chú ý. Y bỏ tọt tờ tiền vào túi và hoàn toàn chú tâm vào Lance. “Tôi rất muốn giúp, nhưng hôm nay tôi không gặp Warren.”

“Ông ta có thường xuyên ghé đây không?” Lance hỏi.

“Gần như tối nào cũng đến.” Y chỉ sang đầu kia quầy bar. “Ông ta thường ngồi chiếc ghế đó vào lúc bốn rưỡi.”

Warren không đi làm, cũng không có mặt ở chỗ gã thường đến. Phải chăng gã có tội, hay đang gặp nguy hiểm, hay chỉ đơn giản là say khướt ở đâu đó ngoài quán bar này?

“Lần cuối cùng cậu gặp ông ta là khi nào?” Lance hỏi.

“Nói đến chuyện đó, cả tối qua Warren cũng không đến đây luôn.” Y đưa tay gãi bụng.

Cơn ngứa của y thật dễ lây lan. Morgan ngả người về phía sau vài phân.

“Có thể ông ta quyết định uống tại nhà.” Y nhún vai. “Hoặc có thể ông ta bị đột quỵ. Ả đàn bà nhếch nhác ông ta cưới về đang nhắm vào khoản tiền lương của ông ta. Có thể mụ ta sẽ chấm mút được tí.”

Lance đưa tờ tiền thứ hai qua quầy bar. “Cậu có biết Warren có thể bù khú chỗ nào khác nữa không?”

“Xin lỗi.” Y nhận tiền. “Theo như tôi biết, ông ta hoặc ở chỗ làm, hoặc ở đây hoặc ở nhà.”

“Cảm ơn.” Lance dắt Morgan lại gần các nhóm khách quen, luôn đảm bảo vị trí của cô khuất ngay sau cánh tay trái của anh. Anh rút ra một tờ hai mươi đô la từ trong túi. “Có ai ở đây biết Warren Fox có thể ở đâu không?”

Morgan hơi nghi ngờ những khách quen khác đã nghe trộm cuộc đối thoại giữa Lance với tay phục vụ quầy bar.

“Thử ghé qua chỗ vợ hắn xem.” Một lão già say khướt lắc lư trên chiếc ghế gần nhất. “Hắn đang cố gắng quay lại với mụ ta. Căm ghét mụ khốn đó lắm, nhưng hắn cũng yêu mụ ta, nếu anh hiểu ý tôi.”

Không hẳn đâu.

“Còn ai có thông tin nào hay hơn không?” Lance ve vẩy tờ tiền gập đôi.

Những người khác thở dài rồi quay lại với cốc bia.

Lance trao cho ông già tờ hai mươi đô la, rồi dẫn Morgan rời khỏi quán bar. Không khí bên ngoài lạnh giá nhưng dễ chịu.

“Warren hai tối liền không đến quán bar.” Morgan thọc tay vào túi xách lấy ra cái lọ nước rửa tay nhỏ. Cô trao nó cho anh.

Anh lắc đầu. “Em có chạm vào cái gì đâu.”

“Em vẫn thấy mình bẩn thỉu.” Cô xoa xoa ít chất đặc quánh giữa hai tay. Anh nói đúng, nhưng cái mùi nước rửa tay khô diệt khuẩn vương trên mũi khiến cô thấy mình sạch sẽ hơn. “Một nơi ghê kinh lên được. Thằng cha phục vụ quầy bar đúng là dân nghiện.”

Lance gật đầu. “Đó là lý do tại sao hắn cho chúng ta thông tin về Warren chỉ với bốn mươi đô la mà không hề cảm thấy tội lỗi.”

Họ trèo vào xe Jeep.

“Chúng ta nên gọi cho cảnh sát trưởng.” Morgan vuốt phẳng áo khoác và thắt dây an toàn. “Căn cứ theo lịch sử cuộc điều tra này, Warren có thể đã chết trong căn hộ của gã.”

“Mặc dù nó cũng khiến anh đau đớn không ít, nhưng anh đồng ý.” Lance nói. “Em gọi cho ông ta đi.”

Morgan thở dài rồi gọi điện. Cô lấy các ngón tay che phần loa. “Không trả lời.” Cô để lại tin nhắn bảo ông ta gọi ngay cho cô về vụ này.

“Mọi việc đang tiến triển thuận lợi. Chúng ta làm đúng bổn phận của mình và không phải đối phó với Cảnh sát trưởng.”

“Em vẫn cảm thấy có lỗi.” Morgan hạ điện thoại xuống gần hông. “Chúng ta có nên gọi 911 không?”

Lance hướng xe Jeep lên con dốc vào. “Anh cho rằng chúng ta không thể tự cho phép mình tham gia vụ này.”

“Đúng vậy. Nhất định là không.” Morgan gọi điện thoại, nói tên và đề nghị nhân viên điều phôi ghé qua xem xét tình hình tại địa chỉ nhà của Warren Fox. “Họ sẽ chẳng vội vã gì mà đi xem xét đâu.”

“Nếu gã chết rồi, chậm một hay hai tiếng cũng chẳng khác biệt gì.”

Bệnh viện cách quán rượu Black Tavern ba mươi phút lái xe. Vào lúc Lance đưa xe vào bãi đỗ đã gần bảy giờ tối. “Anh xin lỗi. Chúng ta nên ghé đâu đó ăn tối đi.”

“Em không sao.” Morgan lấy hai thanh kẹo từ trong túi xách, đưa cho anh một thanh.

Anh lắc đầu. “Anh không đói.”

Cô bỏ lại một thanh vào trong túi rồi ăn thanh kia khi họ bước qua bãi đỗ xe. Họ đi qua các cánh cửa tự động, lấy thẻ dành cho khách thăm viếng bệnh nhân tại bàn lễ tân, rồi đi thang máy lên tầng ba. Họ bước dọc tiền sảnh về phía khoa hồi sức tích cực. Một nhân viên phòng thí nghiệm đang bước ra ngoài, họ lọt qua trong khi các cánh cửa vẫn đang mở.

Morgan cảm nhận được ngay bầu không khí u ám khi bước vào khu phòng bệnh. Nhân viên nói chuyện kín đáo, thì thào. Lance bước chân nhanh hơn. Anh cũng cảm thấy điều đó. Morgan nắm bàn tay anh thật chặt.

Ai đó vừa chết.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh