Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3714 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Morgan đi tới đi lui trong phòng khách. Cứ hình dung ra những bức ảnh và tin nhắn khó chịu kia, cô lại không biết mình nên tức giận hay khiếp sợ. Cả hai cũng được, cô quyết định.

“Stella sẽ mang hết các bức ảnh đến chỗ nhân viên giám định vân tay.” Ông nói. “Có thông tin gì con bé sẽ gọi.”

“Sẽ chẳng có dấu vân tay đâu.” Kẻ rình mò Morgan thông minh hơn thế nhiều. Máu trong người cô đông đặc khi nghĩ đến cảnh hắn đỗ xe trên con phố, dùng ống kính tiêu cự dài chụp cảnh cô đang ôm lũ trẻ.

“Ở đây chúng ta an toàn rồi.” Ông để cái chăn lên đùi. Dưới tấm chăn, ông cất giấu khẩu súng ngắn. “Hai ông cháu mình đều có vũ khí. Chúng ta có hệ thống an ninh tuyệt hảo và Rocket sẽ cho chúng ta biết nếu có bất kỳ ai ở ngoài.”

Cô hít một hơi thật sâu. Ông nói đúng. Em gái cô cũng đã thu xếp các đơn vị tuần tra ngang qua nhà suốt đêm.

“Mà nhân tiện, ông đã xem xét hồ sơ của Sharp về vụ mất tích của Victor Kruger...” Ông nói. “Cậu ấy đã điều tra tỉ mỉ từng li từng tí.” Ông nhăn nhó. “Ông không nghĩ ra được bất kỳ đầu mối nào khác mà cậu ấy có thể lần theo vào thời điểm đó.”

“Cảm ơn ông đã xem ạ.”

“Ông hạnh phúc khi thấy mình hữu ích. Ông ước gì mình giúp được nhiều hơn.” Ông lùi xe lăn ra khỏi bàn. “Ông về phòng đây.”

“Cháu cũng đi ngủ đây. Chúc ông ngủ ngon.” Morgan đặt khẩu súng ngắn lên nóc chiếc tủ đứng, nằm ngoài tầm với của bọn trẻ. Cô thay quần ngủ pyjama và áo thun cũ rồi trèo lên giường, vẫn đang nhìn trừng trừng lên trần nhà thì điện thoại reo vang. Cô chộp ngay lấy điện thoại nằm trên bàn, hy vọng Lance sẽ cho cô biết thêm thông tin mới được cập nhật. Snoozer và Rocket có giật mình một chút, rồi lại ngủ tiếp.

Nhưng hiện trên màn hình lại là số của Sharp.

Cô trả lời. “Vâng?”

“Cậu ấy đã gọi cho cháu chưa?” Sharp hỏi.

“Chưa ạ.” Morgan ngồi dậy, trái tim cô thắt lại. “Abigail đã nói gì rồi hả bác?”

“Bọn bác chưa đến nhà nghỉ được.” Giọng Sharp khiến Morgan sởn gai ốc.

“Có chuyện gì thế ạ?”

“Jenny đã cố gắng tự sát.” Giọng Sharp run rẩy. “Bà ấy đã nốc cả đống thuốc.”

“Không.” Sự hoài nghi lan tràn khắp người cô trong vài giây. Rồi Morgan nhảy xuống khỏi giường, thay quần ngủ bằng chiếc quần jeans. “Lance có đang ở bệnh viện không ạ?” Cô xỏ chân vào đôi giày đế mềm dưới gầm giường, vốn để dành cho những lần dắt chó ra ngoài giữa đêm.

“Không. Cậu ấy về nhà ngủ một chút rồi. Jenny đang phải thở máy và có thể phải mất vài ngày mới lọc hết được thuốc khỏi nội tạng bà ấy. Các y tá bảo cậu ấy nên nghỉ ngơi dưỡng sức chờ bà ấy tỉnh dậy. Có ảnh hưởng lâu dài lên não hay nội tạng không thì còn chưa biết.”

Ôi không!

“Anh ấy có sao không ạ?” Morgan hỏi.

“Cậu ấy bảo chỉ muốn được ở một mình, nhưng bác nghĩ cậu ấy đang sốc.” Sharp thở dài não nuột. “Cậu ấy cần cháu đấy.”

Ẩn dưới sự quan tâm, nỗi thất vọng chiếm lĩnh cơ thể cô.

Anh ấy chẳng buồn gọi mình.

“Cháu đến ngay đây.” Morgan kết thúc cuộc gọi rồi gọi cho em gái. Stella đồng ý đến ngay lập tức. Cô đứng đợi ở cửa tầm mười phút. Mac đợi trong xe và đưa cô đến nhà Lance.

Khi Morgan đến nơi thì vừa quá nửa đêm.

Cô nghe thấy tiếng đàn piano vọng lại từ hiên trước nhà, giai điệu tuyệt vọng của nó bóp nghẹt trái tim cô. Phiên bản ca khúc Hurt của Lance nghe giống Jonny Cash nhiều hơn là Nine Inch Nails. Đêm nay, giọng hát chứa đựng cảm xúc vụn vỡ của anh khiến hai cánh tay Morgan buốt lạnh.

Cô dùng chìa khóa riêng tự mở cửa vào nhà. Toàn bộ căn nhà chìm trong âm nhạc cũng như nỗi buồn. Morgan bước vào phòng ăn tối, nơi đặt chiếc piano cỡ lớn của anh thay cho bàn ăn. Anh chơi nhạc, một ly rượu whisky nằm ngay phía trên bàn phím.

“Bác Sharp đã gọi cho em.” Cô lướt đến ngồi trên chiếc ghế chơi đàn bên cạnh anh. “Em ước gì người gọi là anh.”

Anh ngừng chơi. Đôi bàn tay anh lơ lửng trên phím đàn, run rẩy như thể anh không tìm được đúng các nốt nhạc. “Anh biết, và anh xin lỗi. Anh suy nghĩ không được mạch lạc cho lắm.”

Cô choàng tay ôm lấy đôi bờ vai rộng của anh, trái tim cô tan nát vì anh. “Không sao mà.”

Vẫn chú mục nhìn vào bàn phím, Lance lắc đầu. “Thậm chí anh còn không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra vào tối nay.” Nỗi đau khổ tỏa ra từ người anh, cay đắng như bản nhạc anh vừa chơi. Một tiếng thở dài khiến thân hình anh lay động. Anh lại thở tiếp, lồng ngực anh căng lên trong nỗ lực đau đớn. “Anh từng quen giải quyết các thảm kịch một mình rồi. Em còn phải lo bao nhiêu chuyện nữa cơ mà.”

“Phải chăng quan hệ của chúng ta là đơn phương? Nếu đúng thế, vậy thì em mới chính là người nên xin lỗi anh.”

Anh liếc nhìn cô, đôi lông mày anh cụp xuống bối rối. “Anh không hiểu. Em và những cô bé của em xứng đáng gặp được một người có thể xem bọn em là ưu tiên số một trong đời mình.”

“Em biết anh không hiểu và đó chính là vấn đề.” Morgan tìm kiếm đúng từ nên nói. “Em không cần phải chiếm một vị trí nào đó trong đời anh. Chẳng cần phải xếp những người anh yêu thương theo thứ tự quan trọng làm gì. Vào những thời điểm khác nhau, mọi người đều có những nhu cầu khác nhau. Em biết rằng anh đã quen với việc gần như một mình làm mọi thứ, nhưng đó không phải là cách tốt nhất đâu.”

Anh nhấp một ngụm nhỏ whisky.

“Lúc nào anh cũng giúp đỡ em.” Cô nói. “Anh bảo vệ em và gia đình em. Anh chào đón em, các con gái của em và cô trông trẻ, để tất cả chuyển vào nhà anh khi bọn em cần một nơi để ở. Tuần trước, anh đã giúp ông em tắm rửa!” Cô cao giọng, sự tức giận của cô bộc phát, cô phải mất hai nhịp thở mới kiểm soát được bản thân. “Nhưng anh không chịu để bọn em giúp lại anh. Tại sao thế?”

“Em đã trải qua quá nhiều chuyện rồi. Em xứng đáng được hạnh phúc.”

Nói sao để anh ấy hiểu đây? “Anh không được nghĩ cho em quá nhiều như thế.”

Anh ngẩng đầu lên. Vẻ bối rối xoẹt qua nét đau khổ trong đôi mắt anh. “Cái gì cơ?”

“Anh nghĩ rằng em có thể quay lưng lại với anh khi anh đang gặp khủng hoảng cá nhân à? Rằng em là loại người có thể quay lưng lại với anh bởi vì bỗng dưng anh cần em à?”

Anh nhìn ra chỗ khác. Đôi bàn tay anh siết lại thành nắm đấm rồi lại lướt trên bàn phím, tạo nên những nốt tạp âm êm dịu.

'Và nếu anh nghĩ mình nên tỏ ra đàn ông và nói rằng mình không cần ai giúp đỡ, thế thì nói luôn đi.” Cô nói. “Câu hỏi tu từ đấy.”

Cô biết làm thế nào để anh hiểu đây? Dường như anh không nói được câu nào, gần như bị sốc. Nhưng nếu cô hiểu được điều gì thì đó chính là nỗi đau khổ, cái nơi tăm tối đã nhấn chìm cô trong hai năm. Sự tê liệt, cảm giác hư không, sức ép của sự trống rỗng đã ăn mòn cô từ trong ra ngoài. Cô không thể để nó dìm chết anh hệt như cái cách nó đã dìm chết cô. Từng có những lúc cô không thể nào hít nổi một hơi thật sâu.

Nhưng làm thế nào? Anh thậm chí còn không nhìn vào mắt cô.

Morgan xoay người lại đối mặt với anh. Một chân gác lên chân anh, cô ngồi lên lòng anh. “Em sẽ không đi đâu hết.”

Hai bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên hông cô, anh ngả người về phía sau, gần như rất mệt mỏi, để trong tư thế này hai người cách xa nhau một khoảng vừa đủ.

Cô ngồi trên đùi anh, hai bàn tay ôm lấy cổ anh và nhìn xuống anh. Nỗi đau khổ mài sắc gương mặt anh giằng xé cô.

“Morgan...” Giọng anh khàn khàn, như thể anh không nói nên lời.

“Suỵt.” Cô nhẹ hôn lên thái dương anh. Khi cô ngồi thẳng lên, anh nhắm mắt lại, quai hàm anh nghiến chặt, cố kiềm chế.

Hai mí mắt anh mở ra, làm lộ đôi mắt xanh đầy đau khổ lẫn nghi ngờ. “Anh không biết em muốn gì ở anh.”

“Không gì cả.” Cô nói. “Bởi vì đến lượt em rồi.”

“Em không phải làm thế đâu.” Anh lắc đầu.

“Vì có vẻ như anh hơi bối rối về tiến trình của một mối quan hệ, nên em sẽ nói cho anh hiểu. Nói thẳng. Không vòng vo.” Mắt hai người chạm nhau, cô nhìn xoáy vào ánh mắt anh. “Một mối quan hệ chân thành giữa hai người lớn đòi hỏi sự hỗ trợ và chia sẻ từ cả hai phía. Đó không phải là con phố một chiều nơi một người chỉ biết cho còn người kia chỉ biết nhận.”

Anh chớp mắt, ánh mắt anh hạ xuống.

Hai bàn tay cô ôm lấy gương mặt anh, nâng cằm anh lên, nhưng anh vẫn không nhìn vào mắt cô. “Em yêu anh.”

Đôi mắt cô giàn giụa nước. Cô muốn lần đầu tiên nói ra những lời này là ở trong một khoảnh khắc lãng mạn nào đó, nhưng anh cần phải lắng nghe nó ngay bây giờ.

Ánh mắt anh lại gặp ánh mắt cô.

Hai ngón tay cái của cô xoa nhẹ quai hàm vuông vức của anh, đôi bàn tay cô ôm lấy nó, những sợi râu cọ vào hai lòng bàn tay cô. Sức mạnh bên trong anh khiến cô kinh ngạc. Suốt bao năm tháng qua, anh đã đương đầu với một mối quan hệ cá nhân gần gũi duy nhất ra sao? Sharp là người duy nhất Lance cho phép bước vào nỗi đau của anh, có khả năng là vì Sharp đã từng là một phần trong đó ngay từ đầu, khi Lance còn quá bé, nên anh không thể xua đuổi ông. Và dựa vào việc quen biết Sharp, ông hẳn đã xô đổ bất kỳ bức tường nào Lance cố dựng lên.

Những lời nói của cô dường như không hiệu quả, thế nên cô nhắc lại lần nữa, trái tim cô trở nên ấm áp. Cô thực sự chân thành khi nói rằng mình sẽ không bỏ rơi anh. “Em yêu anh. Không phải là tự phụ hay gì. Em chắc chắn anh cũng cảm thấy điều tương tự. Vài tháng trước, em không nghĩ mình lại có thể cảm thấy hạnh phúc như thế này. Em không nghĩ mình có thể tìm thấy tình yêu lần thứ hai. Nhưng em đã tìm được. Với anh.”

Đôi mắt anh đẫm lệ. Vòng tay anh trên eo cô siết chặt hơn. Nhưng cô vẫn chưa nói xong. Người đàn ông tuyệt vời này đã chấp nhận sự hỗn loạn trong gia đình cô. Anh đã xua đuổi bóng tối trong tâm hồn cô và thay vào đó là ánh dương rực rỡ của ngày mới.

“Này quý ngài, xin hãy lắng nghe em này. Sẽ chẳng bao giờ em buông tay ngài ra đâu. Ngài dính chặt với em rồi. Không cần biết vấn đề chúng ta phải đối mặt là gì, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết chúng. Em nói thế đã rõ chưa?”

Lance nuốt khan, các cơ bắp trên cổ anh đang căng lên. Anh hắng giọng. “Anh không biết phải nói gì nữa.”

“Anh không phải nói gì hết.” Cô áp môi mình vào môi anh, dâng hiến tận cùng trái tim mình cho nụ hôn này. Bất chấp thế ngồi, cô không muốn nụ hôn này mang tính khêu gợi. Cô chỉ muốn thu hút sự chú ý của anh, để chạm tới anh, để xua tan cái lạnh giá cay đắng và lạnh lẽo tận sâu thẳm bên trong anh. Cô ngẩng đầu lên, hai bàn tay cô trượt xuống vai anh.

Chừng ấy đã đủ khiến anh hiểu cô hơn chưa?

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh