Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Morgan ngồi trên ghế hành khách trong xe Jeep, đang nói chuyện với Sharp trên điện thoại có gắn micro và loa ngoài. Cô vẫn quan sát Lance trên ghế lái. Anh siết chặt vô lăng như thể sắp giật nó ra khỏi bảng điều khiển đến nơi.

Morgan nghiêng người vào gần micro. “Chúng cháu đã đưa cho Cảnh sát trưởng thông tin tài khoản và nhật ký điện thoại của Jenny rồi.”

Đây là một trong những lý do trông Lance như sẵn sàng muốn chửi thề.

“Chúng cháu có hai nghi phạm khả dĩ.” Morgan tóm tắt lại thông tin Abigail Wright đã cung cấp cho họ về chồng của Crystal, Warren Fox, và vị khách làng chơi bí ẩn của Mary, ngài Joshua. “Chúng cháu đang định đến thăm Abigail tại nhà nghỉ Roadside của bà ấy lúc bảy giờ. Từ giờ đến lúc đó, chúng cháu sẽ đến gặp Warren Fox xem sao.”

“Hai người đến nói chuyện với Warren đi.” Sharp nói. “Giờ bác đang trên đường đến quán PJ. Xong việc với Warren thì quay về văn phòng nhé, chúng ta sẽ so sánh kết quả.”

Morgan ngắt cuộc gọi, Lance lái xe đến trung tâm tái chế của hạt Randolph. Một hàng rào lưới thép cao hai mét tư bao quanh tòa nhà. Lance ngoặt xe vào trong cổng. Một tấm biển thông báo giờ tiếp khách từ thứ Hai đến thứ Sáu, bảy giờ đến mười lăm giờ. Lance dừng xe trước một tòa nhà nhỏ có ghi chữ VĂN PHÒNG. Phía sau là một dãy các thùng rác. Vài căn nhà phụ khác nằm rải rác xung quanh tòa nhà. Phương tiện duy nhất họ nhìn thấy là một xe bán tải hiệu Chevy màu đen, đỗ bên cạnh văn phòng. Morgan ghi lại biển số xe.

Họ xuống xe. Gót giày của Morgan ngập sâu xuống con đường mòn rải sỏi, ngay lập tức, cô cảm thấy hối hận vì đã không tranh thủ thay sang bộ đồ khác dễ chịu hơn.

Lance nhòm vào trong nhà kho. “Gã không có ở trong đó. Anh sẽ tìm kiếm xung quanh.”

Anh quay người, bước vòng qua tòa nhà.

“Em sẽ đến ngay. Phải thay giày đã chứ không em gãy chân mất.” Cô cúi người vào trong xe, lôi ra đôi giày đế phẳng luôn mang theo trong túi xách. Một tay tựa vào cửa xe, cô thay giày. Đứng thẳng người lại, cô giật bắn mình khi cảm thấy bị theo dõi. Cảm giác khó chịu lan khắp người khi cô chậm rãi quay lại.

Một người đàn ông đứng trên ngưỡng cửa dẫn vào một trong những ngôi nhà nằm kê bên. Gã mặc bộ áo liền quần màu xanh ô liu, cái liếc mắt đểu cáng khiến Morgan khó chịu dù cô đứng cách xa ba mét. Cô đóng cửa xe Jeep rồi đứng đối mặt với gã. “Tôi đang tìm Warren Fox.”

Gã bước ra chỗ có ánh nắng, băng qua lôi đi rải sỏi đến đứng trước mặt cô. “Tôi là Warren.”

Từng lỗ chân lông của gã phả ra mùi rượu chua loét, như thể suốt mấy tuần rồi gã chỉ nốc rượu gin.

“Morgan Dane.” Cô trao danh thiếp cho gã.

Gã săm soi tấm danh thiếp, nét mặt chuyển từ đểu cáng sang giận dữ.

“Lại một con luật sư chó đẻ nữa.” Rất nhanh, bàn tay gã chộp ngay lấy cánh tay Morgan, kéo cô lại gần hơn. “Mày có thể nói với con vợ khốn nạn của tao rằng cô ta đừng hòng moi thêm được đồng nào của tao nữa.”

Ngón tay gã ấn sâu vào cánh tay cô. Sự hốt hoảng - và cơn phẫn nộ - lan tràn khắp các mạch máu của Morgan.

Đây là câu trả lời cho câu hỏi liệu Warren có làm đau phụ nữ hay không.

“Bỏ tay ra khỏi người tôi. Ngay bây giờ.” Morgan luồn tay vào bên trong áo khoác, tìm khẩu súng ngắn nằm ngay bên hông phải. Trong tuần này, cô đã gặp quá đủ những lời đe dọa. Warren sẽ không bao giờ dám cư xử thô bạo với Lance, nhưng vì Morgan là phụ nữ nên gã cho rằng mình có thể đe dọa được cô, giống hệt như cách Esposito đã làm.

Warren nheo mắt lại. “Tao sẽ không nhả cho con khốn ấy một xu nào nữa.”

Hoặc Warren không biết Crystal đã chết, hoặc gã ta đúng là một diễn viên có tài.

“Ông đã nói rồi đấy thôi, nhưng tôi không đến đây vì tiền. Buông tôi ra nếu không ông sẽ hối hận đấy.” Cô rút khẩu Glock ra khỏi bao súng.

“Sao hả? Mày sẽ kiện tao à? Tao chẳng còn cái quái gì hết. Mụ Crystal chó chết, đã đuổi tao ra khỏi nhà của tao rồi thì thôi đi, còn dám mặt dày đòi tiền.” Gã siết cánh tay cô chặt hơn nữa, ngón tay gã nghiến vào da thịt. “Tao đếch ký bất kỳ loại giấy tờ ly hôn khôn kiếp nào hết, sẽ không nhả cho con khốn đó đồng cắc chó đẻ nào hết.” Gã nghiêng người sang gần hơn nữa, gần như ngay sát mặt cô, hơi thở toàn mùi cồn. Một que diêm cũng đủ khiến gã cháy bừng bừng như đổ quá nhiều xăng vào bếp nướng than hoa. “Lũ khốn bọn mày cùng một giuộc với nhau.”

Morgan quay mặt đi.

“Tao sẽ bẻ gãy cái cổ xinh đẹp của mày.” Gã thả cánh tay cô ra, dùng cả hai tay ôm lấy cổ họng cô. Gã không siết đủ mạnh để khiến cô ngạt thở, nhưng sức ép từ hai ngón cái của gã đè xuống khí quản cô khiến cô bị nghẹn. Nỗi sợ hãi dâng lên trong ngực cô, trái tim cô đập thình thịch.

Đủ rồi!

Morgan rút súng ra, ấn mạnh cò súng vào phần thịt mềm ở háng Warren.

Gã cứng người lại. Vòng tay nới lỏng, Morgan nuốt khan.

“Tôi nói là buông tôi ra.” Và giờ thì cô cần phải rửa sạch cổ của mình. Bằng thuốc tẩy.

Thằng ngu kia có vẻ cân nhắc đến chuyện cố gắng cướp súng.

“Đừng làm thế. Cha tôi là cảnh sát. Ông tôi cũng là cảnh sát. Em gái tôi là cảnh sát. Anh trai tôi trong lực lượng SWAT thuộc sở cảnh sát New York. Nếu ông tiến đến gần khẩu súng của tôi thêm một milimet nữa, tôi sẽ bắn nát bi ông ngay.”

Các ngón tay của gã mở rộng, hai tay giơ lên. Nhưng gã còn chưa kịp lùi về phía sau, cơ thể gã đã bị mất thăng bằng. Bằng động tác nhanh gọn, Lance kéo Warren ra xa khỏi Morgan, đá quét hai chân của Warren khiến gã ngã sấp mặt xuống lớp sỏi.

“Chưa ai dạy mày là trước khi chạm vào người quý cô nào đó thì phải xin phép à?” Lance vặn tréo hai tay Warren ra sau lưng. Anh ngước mắt lên nhìn Morgan. “Em không sao chứ?”

“Em không sao.” Cô nhét lại vũ khí vào bao súng, tay xoa cổ. “Ngoài việc em cảm thấy mình cần phải đi tắm.”

Sự căng thẳng và adrenaline đang lộn nhào trong bụng cô, sự kết hợp này khiến cô buồn nôn, như thường lệ.

“Thả tao ra.” Warren nằm dưới đất, mặt nhăn nhó, đôi mắt gã chớp liên hồi và các cơ quai hàm của gã giật giật.

“Câm mồm.” Lance quỳ gối xuống phần lưng dưới của Warren.

“Crystal chết rồi.” Morgan nói.

“Cái gì?” Warren thở khò khè.

Lance nới lỏng áp lực khỏi lưng gã.

“Cảnh sát không nói gì với ông à?” Cô hỏi. “Ông vẫn là chồng bà ấy cơ mà.”

“Đúng.” Một điều gì đó lướt qua mặt Warren. “Đêm qua có một tên cớm đến ngưỡng cửa nhà tao, nhưng tao không bao giờ thèm mở cửa cho cớm.”

Không thể tưởng tượng nổi tại sao.

“Xin chia buồn với ông.” Morgan nói như một thói quen. “Tôi tưởng ông biết rồi.”

“Mày nghiêm túc nhỉ.” Cuối cùng, sự ngạc nhiên cũng hiện trên gương mặt Warren. “Mụ ta chết rồi hả?”

“Phải.” Morgan gật đầu.

“Mẹ kiếp.” Gã quằn quại. “Tao bị bắt hả?”

“Không.” Sự tiếc nuối dâng đầy trong câu trả lời của Lance.

“Thế thì đỡ tao dậy.” Warren rên rỉ. “Mày làm lưng tao đau.”

Morgan lấy tay xoa xoa cánh tay mình.

“Hành xử đúng mực được chứ?” Lance hỏi.

Warren gật đầu, Lance đỡ gã đứng dậy.

Anh gí ngón tay vào giữa mặt gã. “Nếu ông còn tiếp tục nhìn cô ấy thiếu tôn trọng như thế, tôi sẽ bắt ông đo đất ngay đó.”

“Bọn cớm tàn bạo chó đẻ.” Warren phàn nàn. “Tao nên kiện chúng mày.”

“Đoán thử xem nhé, Warren?” Lance nhếch mép hầm hè. “Tôi không phải là cớm.”

Warren nuốt khan. “Mày là ai?”

“Tôi làm việc cho cô ấy.” Lance đáp. “Cô ấy là một luật sư.”

Cái trán dày nhô ra của Warren nhăn lại, bối rối. “Crystal chết thế nào?”

Morgan bấm cây bút. “Bà ấy được phát hiện treo cổ tại nhà riêng.”

Mặt Warren dài thuỗn. “Mụ ta tự sát à?”

Morgan không đáp. “Điều đó làm ông ngạc nhiên à?”

Warren khịt mũi. “Crystal... mụ ta ích kỷ thế thì tự sát sao được.”

“Còn ai có thể muốn giết chết bà ấy không? Ngoài ông ra?”

Gương mặt Warren nhợt nhạt, gã lùi hai bước về phía sau. “Tao không liên hệ với mụ ta! Tao không gặp Crystal mấy tháng nay rồi.”

Warren đang chới với, Morgan tạt cho gã một xô nước lạnh. “Lần cuối cùng ông gặp Mary là khi nào?”

“Mary ư?” Mặt Warren nhăn nhó, bối rối. “Con bé rời thị trấn hơn hai mươi năm rồi.”

“Kể cho chúng tôi nghe về mối quan hệ của ông với Mary.” Morgan nói.

Ánh mắt Warren cắm chặt xuống đất. “Không có gì nhiều để kể. Con bé chưa bao giờ thích tao.”

“Khi ông kết hôn với Crystal thì Mary bao nhiêu tuổi?” Morgan hỏi.

“Mười tuổi.” Giọng Warren chuyển sang mệt mỏi.

Morgan ghi lại. “Lần cuối ông gặp cô ấy là khi nào?” “Tao không biết.” Warren không dám nhìn thẳng.

Nói dối.

“Mary cũng chết rồi.” Morgan dò xét đôi mắt hắn. “Ông có biết không?”

“Không.” Ánh mắt Warren đụng phải ánh mắt cô. “Tao tưởng con bé đã rời thị trấn.”

Có thể là nói thật. Vài người nói dối rất thường xuyên, thế nên họ gặp rắc rối khi phải liên tục nói thẳng nói thật. Morgan xem Warren thuộc những kiểu người này. Những kẻ nói dối thành công luôn biết cách trả lời ngắn gọn, không thêm mắm dặm muối.

“Mary đã bị giết.” Morgan nói.

Warren lùi lại thêm một bước nữa. “Tao không làm việc đó.”

Nhưng tin tức con gái của vợ gã chết chẳng khiến gã buồn phiền.

Lance bước sang bên, đứng sau lưng Warren như thể anh sợ gã sẽ bỏ chạy. “Sao chúng tôi lại nghĩ ông giết chết con gái riêng của vợ nhỉ?”

“Đó là lý do các người đến đây.” Đôi môi Warren mím chặt. Hai cánh tay gã khoanh lại trước ngực trong tư thế thách thức ngoan cố . “Tao sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào nữa.”

Morgan và Lance không thể ép buộc gã, nhưng họ có thể cho Cảnh sát trưởng biết những gì họ biết về Warren.

Warren bỏ đi. Quay ra xe, Morgan nhìn gã biến mất vào nhà kho.

“Xin trích lời cảnh sát trưởng King...” Lance hạ giọng xuống hai quãng tám, lè nhè nhại lại vẻ nghiêm túc trong giọng nói của cảnh sát trưởng. “Gã đã phạm một tội nào đó.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh