Ba mươi phút sau, Lance đứng trong phòng làm việc của mẹ, nhìn màn hình máy tính qua vai bà. Trên màn hình, cảnh sát trưởng đứng sau bục phát biểu. Hình ảnh đã thay đổi thành một bức ảnh mô phỏng Victor Kruger có thể sẽ trông ra sao tính đến thời điểm này.
“Ông Kruger đã mất tích từ ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994. Hiện ông ta là nghi phạm trong vụ giết Mary Fox.” Cảnh sát trưởng nghiêng người gần hơn vào micro. “Nếu ai có bất kỳ thông tin gì về tung tích của ông ta, xin vui lòng gọi đến văn phòng cảnh sát trưởng.”
Số điện thoại hiện lên phía dưới màn hình, cảnh sát trưởng kết thúc cuộc họp báo, bước xuống khỏi bục phát biểu. Đoạn video ngừng lại.
“Con xin lỗi mẹ. Không thể tin nổi ông ta tuyên bố mà không báo cho chúng ta một tiếng.”
Nhưng ông ta có thể làm thế. Lance đã cố gắng nghĩ tốt về ông ta thông qua một vài ví dụ về những cử chỉ lịch thiệp ông ta đã làm. Nhưng King vẫn làm những việc cho thấy đúng bản chất con người của ông ta.
“Con chẳng việc gì phải xin lỗi hết.” Bà vỗ nhẹ bàn tay anh. Các móng tay của bà đã bị cắn đến phần thịt mềm, cho đến giờ, vài chỗ đã đóng vảy. “Cảnh sát trưởng chỉ làm việc của ông ta thôi, cho dù ông ta đã đi sai hướng. Cha con sẽ không bao giờ làm đau cô gái đó.”
Nhưng Lance không thể chắc chắn như thế. Giờ thì anh đã hiểu rằng nhiều điều trong nhận thức hồi còn bé của anh không còn đúng nữa.
“Mẹ nói thật đấy, Lance. Cha con là một người tốt.” Người mẹ anh cứng lại. Trông bà tức giận nhiều hơn là buồn bã. “Cảnh sát trưởng sai hoàn toàn rồi. Làm mất thời gian của chúng ta quá.”
Morgan ngó đầu vào từ ngưỡng cửa. “Bữa trưa sẵn sàng rồi ạ.”
“Cháu tốt quá.” Mẹ anh đứng dậy khỏi ghế, đi theo Morgan vào trong bếp. “Bác không biết mình còn ăn nổi không nữa.”
“Bác cứ thử đi ạ.” Morgan choàng tay ôm lấy hai vai bà. Cô đã hâm nóng xúp khoai tây và làm bánh sandwich pho mát nướng cho cả ba người, một trong những bữa ăn mùa đông mẹ anh yêu thích nhất. Morgan luôn luôn chú ý đến những điều nhỏ nhặt.
Mẹ anh thở dài, ngồi vào bàn. “Được rồi.”
“Cháu đã kể với bác sáng nay Sophie làm gì chưa ạ?” Morgan bắt đầu kể Ava mách lẻo Sophie làm dây bẩn màu lên tường. Để trả đũa lại, Sophie đã cắt trụi tóc con búp bê của Ava.
Mải theo dõi câu chuyện, mẹ anh đã cắn đến nửa miếng sandwich.
“Cháu đã suýt ngạc nhiên khi con bé không giấu cái đầu con ngựa đồ chơi vào dưới giường Ava.” Morgan cười khúc khích.
“Chắc Sophie bướng lắm ấy nhỉ.” Mẹ anh nhúng cái thìa vào bát xúp.
“Đúng thế đấy ạ.” Lance ăn sạch sành sanh miếng pho mát nướng mà không cần nếm.
“Bác rất muốn gặp mấy con bé nhà cháu.” Jenny nói với Morgan.
Lance ném khăn ăn xuống đĩa đựng đồ ăn trống không. Mẹ anh chỉ quen thuộc với những hành động đã thành khuôn mẫu. Hai đứa lớn nhà Morgan còn dễ bảo, tuy nhiên, Sophie chính là đoàn tàu hỏa trật đường ray không biết đằng nào mà lần. Làm sao mẹ anh xử lý con bé được?
Anh dò xét cái cằm đang hếch lên của bà, quai hàm của bà nghiến chặt ương bướng. Có thể. Chỉ là có thể thôi, bà sẽ làm được. Có vẻ như bà đã quyết tâm cải thiện cuộc đời mình.
Nhưng hẵng còn quá sớm để dự đoán về tương lai. Trước mắt, họ phải vượt qua cuộc khủng hoảng hiện tại này đã.
“Về lịch sử hoạt động email và các tin nhắn điện thoại Cảnh sát trưởng muốn có...” Mẹ anh đứng dậy, lấy ra một tờ giấy và một cái bút từ ngăn kéo tủ bếp. “Như con đã biết, cả điện thoại và email của mẹ đều liên quan đến nhà cung cấp Internet. Đây là trang đăng nhập và mật khẩu vào tài khoản của mẹ.” Bà trao cho anh tờ giấy. “Cảnh sát trưởng có thể lục soát các email cá nhân của mẹ cho đến khi con ngươi ông ta lồi ra vì chán nản. Mẹ không cho phép ông ta truy cập vào các tài khoản làm việc của mẹ. Ông ta sẽ phải xin trát tòa nếu muốn xem chúng. Mẹ sẽ không đem sự riêng tư của khách hàng của mình ra đánh đổi.”
Đôi khi, trí thông minh của mẹ anh bị lạc lối trong sự điên cuồng của cuộc đời bà. Đi đến cửa hàng bách hóa là tất cả những gì bà có thể làm, nhưng bà có thể thiết kế và duy trì các trang web, phát hiện các vấn đề an ninh mạng và giảng dạy về khoa học máy tính.
Lance nhận lấy tờ giấy, hy vọng thông tin này đủ làm Cảnh sát trưởng hài lòng.
“Yên tâm. Ông ta sẽ chẳng tìm thấy cái quái gì trong các email của mẹ đâu.” Bà nói.
Lance hy vọng mẹ anh đúng.
Anh quay sang Morgan. “Mang thông tin này đến cho Cảnh sát trưởng rồi quay lại công việc thôi.”
Họ đã có bước đột phá đầu tiên trong vụ này. Đã đến lúc đi tìm Warren Fox.