Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3704 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Hai giờ sau, Morgan nhẹ nhõm khi biết cả Sharp cũng như Lance đều không phải vào tù, cho dù cô không loại trừ khả năng đó trong tương lai gần. Trong văn phòng mình, cô pha một tách cà phê. Trong khi máy pha cà phê reo lên ùng ục, cô lục tung bàn làm việc tìm thanh kẹo.

Sharp bước vào văn phòng, cầm cốc sinh tố có màu xanh nhạt bằng cả hai tay. Mái tóc ông ẩm ướt. Ông tranh thủ thời gian lên căn hộ của mình ở tầng trên để tắm táp trong có năm phút rồi thay quần áo.

“Cháu có chắc bác không thể làm cho cháu một cốc sinh tố không?” Sharp uống một ngụm lớn. “Lần cuối cùng cháu ăn là khi nào thế?”

“Lance và cháu đã ăn sandwich trên đường đến nhà Crystal Fox rồi.” Máy pha cà phê của cô kêu bíp bíp. Cô xoay ghế lại, lấy cho mình một cốc cà phê bốc khói. “Mỗi ngày một cốc này là giới hạn của cháu.”

“Cái thứ đó sẽ giết chết cháu mất.” Sharp lắc đầu. “Cháu cần phải ăn uống bổ dưỡng hơn, ngủ nhiều hơn và bỏ cái thói dựa vào cà phê để ban ngày được tỉnh táo đi.”

Nhưng mùi vị cà phê nóng quá tuyệt vời.

“Bác nói đúng kiểu chưa từng làm cha ba đứa nhóc dưới bảy tuổi.” Morgan uống một ngụm, thầm biết ơn người đầu tiên quyết định nghiền và đun sôi các hạt cà phê.

Sharp kiểm tra điện thoại của ông.

“Có tin nhắn của bác sĩ thú y chưa ạ?” Morgan hỏi.

“Chưa.” Sharp vừa mang con chó nhỏ kia đến phòng khám thú y mở cửa hai mươi tư trên bảy. “Cháu có thể về nhà với lũ nhóc được rồi.”

“Cháu đã gọi điện báo chúng biết là cháu sẽ về muộn.” Một lần nữa. Cô căm ghét việc phải bỏ lỡ bữa ăn tối, bỏ lỡ buổi đọc truyện trước giờ đi ngủ, nhưng em gái cô sẽ chăm sóc bọn trẻ và ông. “Lance cần cháu, ngay cả nếu anh ấy không muốn thừa nhận đi chăng nữa.”

“Cháu nói đúng.” Sharp nói. “Và đừng có nghe khi cậu ấy nói bất kỳ thứ gì đó khác.”

“Cháu sẽ làm thế.”

Cửa trước bật mở rồi đóng lại. Những tiếng bước chân vang lên trong sảnh. Lance bước qua ngưỡng cửa văn phòng cô. Giống như Sharp, anh cũng cảm thấy cần phải tắm rửa sau khi tiếp xúc quá gần với xác chết.

Lance đã ghé qua nhà anh cách văn phòng sáu tòa nhà đế tắm và thay đồ.

Trong văn phòng của Morgan, anh tự pha cho mình tách cà phê.

“Bác không tin nổi cháu sẽ uống cái thứ đó.” Gương mặt Sharp nhăn nhó vì khó chịu.

“Không phải bây giờ, bác Sharp.” Lance uống ngụm lớn. “Đúng là một ngày chán ngán. Cháu cần nạp chất bổ vào người.”

“Được thôi. Cứ đầu độc bản thân đi.” Sharp phẩy tay. “Vào việc thôi.” Sharp mở chiếc laptop của ông trên bàn Morgan.” Bác đang tải xuống các bức ảnh xác của Crystal Fox mà bác chụp được. Chúng ta có thể xem chúng khi tải xong.”

“Cháu đang bổ sung Crystal và Mary Fox vào danh sách kiểm tra lý lịch. Cháu sẽ xử lý các thông tin này từ nhà mẹ cháu tối nay.” Lance nói.

“Tất cả chúng ta đều biết cảnh sát trưởng sẽ không chia sẻ thông tin đâu.” Sharp nói. “Chúng ta biết gì về Crystal Fox?”

Morgan bắt đầu. “Crystal Fox sáu mươi hai tuổi. Bà ấy sống tại địa chỉ hiện tại suốt ba mươi năm qua. Bà ấy kết hôn với Warren Fox năm 1983. Không thấy ghi chép gì về chuyện ly hôn.”

Sharp ghi chép lên tấm bảng. “Chúng ta biết gì về Mary?”

“Cô ấy hai mươi mốt tuổi khi chết vào năm 1994. Bỏ học trung học ở tuổi mười bảy. Từng bị bắt một lần khi mười tám tuổi vì tội ăn cắp tại cửa hàng, và bị bắt một lần nữa khi hai mươi tuổi vì gạ gẫm khách mua dâm. Trong cả hai vụ, cô ấy đều nhận tội, đóng tiền phạt vì tội ăn cắp và được bảo lãnh với tội còn lại.” Morgan cuộn chuột xuống. “Cô ấy làm hầu bàn tại quán PJ và kiếm thêm thu nhập nhờ làm gái điếm.”

“Chúng ta cần nói chuyện với một người biết rõ Crystal.” Sharp xem xét tấm bảng giờ đây trở thành nơi ghi chép những vụ giết người của họ.

“Có một ngôi nhà nằm dưới phố, nhưng tốt nhất là nên đợi đến mai hẵng gõ cửa.” Morgan nói. “Tối nay Cảnh sát trưởng đã chán ngấy chúng ta rồi. Sáng sớm mai, chúng ta sẽ gặp ông ta. Đến lúc đó, cháu muốn có thể thành thật mà nói rằng chúng ta không hề cản trở vụ án của ông ta.”

Sharp liếc nhìn đồng hồ. “Vậy thì đợi sau khi chúng ta xong việc với Cảnh sát trưởng đi.”

Lance bỏ cốc cà phê xuống. Gương mặt anh dài ra, những vết thâm quầng dưới mắt trông như những vết bầm. Anh cần phải ăn một bữa thật thịnh soạn, ngủ một giấc thật ngon. Nhưng anh sẽ không cho phép mình được hưởng thụ cả hai điều đó. “Chúng ta cần biết Mary liên quan đến cha cháu như thế nào.”

“Họ quen biết nhau từ quán PJ.” Sharp nói. “Nhưng cháu nói đúng. Như thế thì không đủ. Cha cháu không đến quán PJ vào tối hôm ấy. Cả mẹ cháu lẫn tay sĩ quan tuần tra làm việc hôm đó đều xác minh điều này.”

“Chúng ta cần biết tối hôm ấy Mary có làm việc không.” Morgan gõ gõ cây bút xuống cuốn sổ ghi chép. Trong thâm tâm cô xuất hiện một khả năng khác đen tối hơn. Nếu Vic có quan hệ tình dục với Mary, ông ấy có thể giết chết cô gái không?

“Bổ sung chuyến đi đến quán PJ vào danh sách, mặc dù bác không thể tưởng tượng được liệu có ai trong số các nhân viên hiện tại vẫn còn làm việc từ hồi đó đến giờ không.” Sharp ghi chép lên bảng. Ông kiểm tra trên laptop. “Đã tải ảnh xong.”

Ông cùng Lance dịch chuyển ghế ngồi, ông chỉnh góc độ máy tính để họ có thể trông thấy toàn bộ màn hình. Những hình ảnh khiến Morgan rùng mình.

“Mới nhìn qua thì có vẻ là tự sát.” Sharp chuyển sang các tấm ảnh chụp nút thắt. “Cái ghế bị ngã đổ. Bà ấy có vật lộn một lúc, có thể là chân bà ấy đá lung tung.”

Sharp liếc nhìn màn hình. “Trong vài vụ treo cổ tự sát bác đã thấy, nút thắt thường nằm ở một bên cổ, với đặc thù là nằm khá cao đằng sau tai do trọng lượng của cơ thể khi bị treo. Nút thắt này lại nằm phía sau cổ. Không bình thường, nhưng cũng không nhất thiết ngụ ý điều gì đó không đúng ở đây.”

“Trông sợi thừng có vẻ giống dây nilon phổ thông.” Morgan nói. “Trong kho nhà cháu cũng có mấy sợi.”

Người phụ nữ mặc quần thun và áo len dài tay đã sờn. Hai bàn chân trần.

“Cái gì xung quanh hai mắt bà ấy thế kia?” Lance ngồi thẳng người dậy. Anh rướn người sát hơn vào màn hình. “Sharp, bác phóng to cận cảnh được không?”

“Được.” Sharp nhấn chuột.

“Đó là mascara. Bà ấy đã khóc.” Morgan nói bằng giọng nhẹ nhàng. “Sáng hôm ấy, cảnh sát trưởng cho bà ấy biết rằng con gái mình đã chết. Cùng xem toàn bộ căn phòng đi.”

Sharp chuyển sang các bức ảnh khác.

“Sau khi Cảnh sát trưởng ra về, bà ấy quay vào ngủ, uống rượu rồi khóc.” Morgan chỉ tay vào một hộp khăn giấy trên tủ cạnh giường ngủ, bên cạnh cái ly và chai rượu gin.

Lượng cồn không đủ khiến bà ấy quên đi nỗi đau khổ. Morgan cũng mất cả cha lẫn mẹ và cả chồng, nhưng cô không thể hình dung được nỗi đau khi mất con.

“Một nửa đống chăn ga nằm trên giường, nửa còn lại dưới đất.” Sharp rướn người gần hơn vào màn hình. “Nhưng toàn bộ căn nhà là đống hỗn độn, thế nên rất khó để nói có dấu hiệu vật lộn nào không.”

Lance nói. “Nếu bà ấy uống say, hẳn bà ấy sẽ không vật lộn nhiều đến thế.”

Họ xem xét các bức ảnh còn lại, nhưng không phát hiện được gì.

“Mắt bác loạn hết lên rồi.” Sharp đứng dậy, vươn vai. “Bác nghĩ tất cả chúng ta nên về nhà đánh một giấc đi. Đêm nay chẳng xảy ra chuyện gì nữa đâu. Ngày mai, chúng ta sẽ chia nhau ra thẩm vấn các hàng xóm của Crystal và nhân viên quán PJ.”

Morgan mang cốc cà phê vào bếp và để vào máy rửa bát đĩa. Rồi cô quay lại văn phòng mình lấy túi xách.

Lance rút chìa khóa từ trong túi ra. “Cháu phải quay về nhà mẹ cháu. Sharp, bác đưa Morgan về nhà được không?”

“Tất nhiên. Cho bác năm phút nhé.” Sharp bước vào hành lang.

Morgan đi theo Lance vào văn phòng của anh. Anh đang bỏ laptop vào túi đựng máy tính.

“Còn anh thì sao?” Cô vươn bàn tay ra ôm lấy quai hàm anh. Dưới tất cả vẻ ngoài mạnh mẽ ấy là một tâm hồn dễ bị tổn thương.

Anh ôm lấy hai bàn tay cô trong tay mình. “Thậm chí anh còn không thể nghĩ đến mình vào lúc này.”

Đó chính là thực tế khiến cô lo lắng. “Đừng xa cách em. Em ở đây là vì anh mà.”

“Anh biết. Cảm ơn em.” Anh gỡ hai bàn tay cô ra. “Anh sẽ qua nhà em lúc chín giờ. Trên đường đến văn phòng Cảnh sát trưởng, chúng ta có thể cho Sophie và Gianna đi nhờ.”

“Chúc anh ngủ ngon.” Cô kiễng chân hôn lên môi anh. “Gọi em bất cứ khi nào nhé, ngay cả khi anh chỉ cần nói chuyện.”

“Anh sẽ gọi.” Anh bước ra khỏi văn phòng mà không quay đầu nhìn lại.

Nhưng liệu anh ấy có gọi không?

Morgan thu thập bản sao hồ sơ cô đã lập sáng sớm hôm đó. Khi rời khỏi tòa nhà, cô quay sang Sharp. “Tối nay cháu chợt nghĩ ra một chuyện. Bác có nghĩ đến khả năng Vic đã giết chết Mary không?”

Sharp thở dài. “Bác cũng nghĩ đến điều tương tự. Đáng tiếc là bác không biết. Thậm chí không ai từng ám chỉ xa xôi rằng Vic nóng tính hay có thiên hướng bạo lực. Thật ra, ai ai cũng nói điều ngược lại. Vic là người đàn ông tốt.”

“Chúng ta vẫn chưa thiết lập được bất kỳ liên kết gần gũi nào giữa Vic với Mary, ngoài việc ông ấy là khách quen của quán PJ và cô gái thì làm việc ở đó.”

Sharp dừng chân bên cạnh xe mình. “Hãy xem chúng ta có thể tìm ra điều gì về hành tung của Mary vào cái đêm cô ấy chết, và bắt đầu từ đó.”

Nhưng đó là một khả năng. Một khả năng sẽ đánh gục Lance và mẹ anh ấy nếu nó là sự thật.

Sharp hộ tống cô quay về nhà. Ông đợi cho đến khi cô tra chìa khóa, mở cửa và vẫy tay rồi ông mới lái đi.

Cô bước vào nhà và bị những sinh vật nhỏ nhắn công kích đồng loạt, vài con đầy lông, vài con khác thì không.

Cô chưa kịp cởi áo khoác và đặt túi xuống, chúng đã nhảy chồm lên người cô. Lời chào buổi tối của cô có thể được mô tả chính xác như một cuộc tấn công.

Lũ chó luẩn quẩn quanh chân cô. Ava cầm lấy túi của Morgan và kéo lê nó đến cái ghế gần đó. Ngay sau khi Morgan rảnh tay, Sophie lập tức lao vào vòng tay cô. Biết con bé sẽ nhảy, Morgan liền đỡ lấy nó. Không muốn cô con gái thứ của mình cảm thấy bị bỏ rơi, Morgan rướn người sang hôn lên trán Mia.

“Sao tất cả còn chưa đi ngủ?” Morgan tự cho phép mình bị kéo vào trong bếp.

“Mọi người nhớ mẹ.” Sophie hôn trộm một cái lên má Morgan.

Cả ba cô con gái đều đã mặc đồ ngủ, mùi hương của dầu gội phả ra từ những mái đầu hãy còn ướt của chúng.

Gianna đứng trong tiền sảnh, chiếc khăn tắm vắt qua vai cô. “Tôi hy vọng việc chúng vẫn thức không có vấn đề gì. Chúng nó đều muốn gặp mẹ.”

Người phụ nữ trẻ cười toét miệng, Morgan hạnh phúc khi thấy nét mệt mỏi trên gương mặt cô là do phải quần nhau với ba con bé, chứ không phải do tình trạng thiếu dinh dưỡng. Cô ấy vẫn cần phải lọc máu ba lần mỗi tuần, nhưng Gianna đã đi được cả chặng đường dài kể từ khi dọn vào ở cùng họ hè năm ngoái.

“Chả sao đâu.” Morgan đặt Sophie xuống rồi quay sang hai bé còn lại. “Hai đứa đánh răng chưa đấy?”

Cả ba cái đầu cùng gật.

“Thế thì mỗi đứa chọn một cuốn truyện tranh đi.” Morgan cúi xuống ngang với chúng. “Mẹ sẽ đọc cho các con trong năm phút.”

Chúng lao xuống hành lang đến phòng sinh hoạt chung, ở ngưỡng cửa, Sophie huých Ava để tranh vào trước.

Morgan bước vào căn phòng nhỏ. Ông cô đang ngồi trên xe lăn, cái chân bó bột của ông kê lên gối. Trên người ông là bộ đồ ngủ. Mái tóc thưa, bạc trắng của ông được chải mượt mà. Mac đang ngồi trên ghế dài, trong tay anh là điều khiển ti vi.

“Ông cần giúp lên giường không, Art?” Mac đặt cái điều khiển xuống và đứng dậy.

“Trời ơi, không.” Ông rên rỉ. “Ta cảm thấy mình như trẻ con ấy. Thậm chí còn chẳng tự tắm rửa và thay quần áo được.”

“Ông sẽ tháo bột sớm thôi mà.” Morgan nói, quay sang ôm người đàn ông của em gái cô. “Cảm ơn cậu, Mac.”

Em gái cô đã tìm được một nửa của mình hoàn toàn trái ngược với Lance. Với mái tóc xoăn bờm xờm và cơ thể săn chắc, trông Mac luôn giống các sinh vật hoang dã bé bỏng anh hay nghiên cứu, với vai trò là một nhà sinh vật học tự nhiên.

“Bất kỳ lúc nào nhé. Chị chắc đêm nay ở nhà một mình không sao chứ?” Anh hỏi.

Morgan ngồi lên tay vịn ghế, hai con chó nằm dưới chân cô. “Bọn chị sẽ ổn thôi. Snoozer tuy trông nhà không ổn lắm, nhưng Rocket sẽ không bỏ lỡ cái gì đâu.”

Và cô sẽ nắm chắc khẩu súng bên mình.

Như thể nghe thấy lời khen ngợi của Morgan, Rocket nghiêng đầu về phía cửa trước.

“Được rồi, nhưng hãy gọi nếu chị thấy lo lắng nhé.” Mac và Stella sống cách đây chỉ vài phút đi xe. “Em đã hủy các lớp từ nay đến cuối tuần rồi. Sáng mai em sẽ quay lại.” Mac giảng dạy môn Sinh vật học tại trường đại học địa phương, anh còn vận dụng kinh nghiệm phong phú của mình hỗ trợ cho nhóm tìm kiếm và cứu hộ trong vùng.

“Cậu không phải làm thế đâu.”

“Không vấn đề. Thay vào đó, em vừa nhận một chồng tài liệu về đọc và nghiên cứu kìa.” Anh cười toe toét.

Morgan theo anh ra cửa trước.

“Chị không biết mình sẽ xoay xở thế nào suốt bốn tuần qua mà không có cậu, Mac à.”

“Trong hai tuần, tắm giặt đơn giản sẽ chẳng thành vấn đề đâu.” Mac đi ra ngoài. “Em vừa dắt lũ chó ra ngoài đi dạo mười phút trước. Nên cho chúng đi dạo vào buổi tối sẽ dễ chịu hơn. Khóa cửa lại. Đặt chuông báo động. Gọi cho bọn em ngay nếu chị cần nhé.”

Morgan gài chốt, đặt chuông báo động rồi quay vào trong phòng. “Cháu đi đọc truyện cho bọn trẻ đây.”

“Ông không thể đợi được đến ngày mình lại trở nên hữu ích nữa.” Ông nói.

“Mà nói đến chuyện hữu ích...” Morgan mở túi xách, lấy ra một tập hồ sơ. “Bác Sharp đề nghị nếu tiện thì nhờ ông xem xét hồ sơ vụ án về Victor Kruger.”

“Thật à?” Ông ngồi thẳng người dậy.

“Vâng. Thật đấy ạ.” Cô trao hồ sơ cho ông. “Và nếu ông xem xét toàn bộ hồ sơ này, Sharp có thể gửi kèm thêm mấy bức ảnh hiện trường tội ác không chính thức để ông tham khảo.”

Mười lăm phút sau, khi cô xuất hiện trở lại từ phòng ngủ của bọn trẻ, hồ sơ trên đùi ông vẫn đang mở, cặp kính đọc sách nằm trên mũi, thái độ của ông đã hoàn toàn thay đổi.

Chỉ người nhà Dane mới có thể phấn chấn khi đương đầu với kẻ sát nhân như thế.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh