Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3706 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Morgan nép vào một bên trước mặt Lance, người đang sẵn sàng bắn chủ nhà. Cánh cửa mở ra hai phân, kéo căng hết cỡ sợi dây xích phía bên kia. Con mắt nhìn qua khe hở có màu xanh và ướt át. Bên cạnh cô, Lance bỏ tay khỏi bao súng. Cơ thể anh tuy chưa thả lỏng hoàn toàn, nhưng không còn ý muốn xô cửa xông vào nữa.

“Ông Jackson phải không ạ?” Cô mỉm cười.

“Cô là ai?” Ông cụ hỏi.

Morgan giới thiệu bản thân và Lance rồi trình danh thiếp qua khe cửa, phía trên tay nắm cửa.

Ông cụ nhận danh thiếp. Vài giây sau, ông cụ liếc mắt sang Lance. “Trông cậu giống cảnh sát lắm.”

“Không, thưa ông. Cháu là thám tử tư.” Lance nói.

“Hai người muốn gì?” Ông Jackson hỏi.

“Chúng cháu chỉ muốn hỏi ông vài câu thôi.” Morgan giải thích.

Ông cụ càu nhàu. Cánh cửa đóng lại. Tiếng kim loại loảng xoảng, rồi cánh cửa mở hẳn ra.

“Tôi là Elijah Jackson.” Ông cụ ít nhất phải bảy mươi lăm tuổi, trông gần như tám mươi, cả hai tay phải tựa vào cái nạng bốn chân. Một cơ thể từng cao lớn, mạnh mẽ giờ đây lưng còng gối mỏi, hậu quả của cả một đời lam lũ và tuyệt vọng. “Nếu các người đang bào chữa cho Ricky và muốn vòi tiền, các người đến nhầm chỗ rồi.”

“Ông có biết Ricky Jackson không?” Morgan hỏi.

“Nó là cháu trai của tôi.” Jackson gật đầu. “Tối qua, Cảnh sát trưởng đã tới đây.”

“Cháu rất tiếc.” Morgan nói.

“Tôi cũng thế.” Jackson lê chân lùi lại vài bước, ra hiệu mời họ vào nhà. “Tôi cần phải ngồi xuống đã. Lạnh lẽo ẩm ướt thế này, bị viêm khớp khổ lắm.”

Morgan cùng Lance chùi chân trên tấm thảm rách nát, bước vào phòng khách lát gỗ. Căn nhà nông thôn cũ kĩ đang xuống cấp, nhưng bên trong lại gọn gàng. Không hề thấy các đám bụi và mốc vẫn thường sinh sôi trong các góc nhà Morgan.

Jackson dẫn họ xuống một hành lang hẹp dẫn vào căn bếp to, cũ kĩ. Ngọn lửa reo lách tách trong phòng khách liền kề. Một cửa sổ lớn nhìn ra khoảng sân sau đầy cỏ dại. Dãy hàng rào bằng dây thép lung lay bao quanh một chuồng gà. Bên trong bãi quây, mười hai con gà mái đang bới đất. Bãi quây hình chữ nhật thứ hai có hàng rào bao quanh trồng mấy hàng rau ngăn nắp.

Ông cụ chỉ tay vào cái bàn sẹo ngang sẹo dọc bằng gỗ sồi. Morgan và Lance ngồi trên những chiếc ghế có tựa là thanh ngang, trong khi Jackson hãm đầy một ấm trà rồi đặt lên bếp lò.

“Tôi hết cà phê rồi, nhưng vẫn còn ít trà.” Jackson nói.

“Chúng cháu đã ăn sáng rồi, nhưng dù sao cũng cảm ơn ông.” Morgan không thể uống nổi một trong các túi trà cuối cùng của ông cụ tội nghiệp này.

Cô đặt hai cánh tay lên bàn. Mặt bàn màu nâu xám đã bị ăn mòn đáng kể sau bao năm tháng được dùng như một chiếc bàn ăn, nơi để tay hay bị giẻ lau chà đi xát lại. Ngay giữa phòng là khối gỗ cứng dùng làm bàn bếp, trên bàn đặt cái rổ đựng mấy quả trứng màu nâu. Mấy cái bát bằng sứ sứt sẹo đựng cà rốt, củ cải đường, cải xoăn và cải brussels. Trên bếp lò là nồi áp suất to bằng thép không gỉ, cuối cùng là một dãy các lọ thủy tinh đựng hạt giống để gieo trồng trong vụ mùa tiếp theo.

“Nếu hai người đang muốn đòi tiền bảo lãnh cho cháu nội tôi, thì tôi chả còn xu nào đâu. Nó vắt kiệt của tôi hết rồi.” Ngồi trên chiếc ghế đẩu, Jackson tựa cây gậy chống vào cạnh bàn bếp nằm giữa phòng, cầm dụng cụ gọt vỏ lên, bắt đầu cạo vỏ củ cà rốt mập mạp. “Tôi nhận nuôi nó khi con trai tôi dính vào ma túy và mất tích. Tôi cho nó ăn. Tôi thay đồ cho nó. Tôi cố gắng dạy cho nó nhận biết vài thứ. Nhưng rồi nó cũng giống hệt thằng bố nó. Tất cả những gì nó nghĩ tới chỉ là ma túy.” Ông cụ lắc đầu. “Cái thứ heroin ấy sẽ là kết cục của đất nước này. Tôi từng hai lần bảo lãnh cho nó. Nó phung phí từng đồng tôi kiếm được. Nếu không nhờ lũ gà và mảnh vườn kia thì tôi chết đói lâu rồi. Đêm qua trước khi bỏ đi, nó đã vét sạch ví của tôi. Tôi cho rằng chừng ấy chưa đủ đâu. Bà Fox không phải hàng xóm gần gũi lắm, nhưng chẳng có gì khiến một con người trở nên hèn hạ hơn là đi ăn cắp của người phụ nữ đã chết.”

Trừ phi đó là ăn cắp từ chính người ông già cả của nó. “Cháu không đến vì Ricky đâu.” Morgan nói.

Jackson ném củ cà rốt đã gọt xong vào cái bát trống trơn rồi gọt củ khác. “Thế thì tại sao cô đến đây?”

“Ông có quen biết Crystal nhiều không?” Morgan hỏi.

“Bà ấy sống ở đầu đường, theo như tôi nhớ được.” Jackson nhún vai. “Chúng tôi là hàng xóm thật đấy, nhưng mà tôi sẽ không nói rằng chúng tôi thân thiết. Crystal cũng có những vấn đề của riêng mình.”

“Ông có nhớ con gái bà ấy mất tích vào lúc nào không?” Morgan hỏi.

“Có. Mary cũng chẳng khá khẩm hơn mẹ con bé.” Jackson tấn công sang củ cà rốt tiếp theo. “Gracie của tôi, Chúa phù hộ linh hồn con bé, nó là một người phụ nữ tốt bụng. Rất nhiều người đi lễ nhà thờ, nhưng Grade của tôi, con bé còn làm được hơn thế.” Nỗi buồn làm gương mặt sạm nắng của ông cụ thêm nhăn nheo. “Mà tôi nhớ có một lần, Grade nghe nói Crystal bị mất việc ở cửa hàng bán đồ rẻ tiền. Biết rằng Crystal còn phải nuôi một đứa trẻ vị thành niên, Gracie mang cho bà ấy ít trứng và món thịt hầm. Crystal bảo con bé cứ việc cút đi làm cái công việc mà ai cũng biết là gì đấy của nó đi, rồi đóng sầm cửa lại trước mặt nó.” Những nếp nhăn hằn sâu thêm. “Sau đó, tôi không còn thời gian quan tâm Crystal nữa. Nhẽ ra không ai được phép đối xử với Grade của tôi như thế. Con bé chỉ đang cố giúp thôi.”

“Vậy là dạo này ông không gặp Crystal nữa à?” Morgan hỏi.

“Tôi nhìn thấy bà ấy chỉ đủ lâu cho một cái vẫy tay chào nhau khi bà ấy lái xe qua. Chúng tôi không nói chuyện. Grade hẳn sẽ thất vọng về tôi lắm, nhưng giữ khoảng cách lịch sự là tất cả những gì tôi cố gắng làm đối với Crystal.” Ông cụ ngừng lại. “Nếu cô muốn biết dạo này Crystal đang làm gì, cô nên nói chuyện với Abigail Wright. Bà ấy chơi organ trong nhà thờ. Bà ấy còn sở hữu nhà trọ Roadside trên Đường 99. Crystal làm việc tại đó.”

“Ông có số điện thoại hay địa chỉ của bà Wright không?” Lance hỏi.

Thứ gì đó ngoài cửa sổ khiến Jackson chú ý. Ông bỏ dụng cụ gọt vỏ và củ cà rốt xuống, chộp lấy cây gậy chống, chạy đến chỗ cửa sau nhanh hết mức có thể.

“Chuyện gì thế?” Lance đứng dậy, cơ thể trở lại tư thế sẵn sàng.

“Con cáo chết tiệt đang trộm đàn gà nhà tôi.” Ông Jackson mở tung cửa sau và lao ra. Miếng ván sàn lỏng lẻo khiến ông cụ trượt chân, suýt nữa ngã sấp mặt.

Lance bắt được ông cụ, đỡ ông cụ đứng thẳng. “Để đó cho cháu.”

Morgan đi theo hai người đàn ông ra hiên sau. Một cái bóng màu cam biến mất vào đám cỏ dại cao bao quanh ngôi nhà.

“Tôi chỉ còn mười hai con gà mái thôi. Tuần trước một con bị diều hâu bắt mất rồi. Một trong những con gà đẻ trứng vàng tốt nhất của tôi.” ông Jackson tựa vào cây gậy. “Tôi buôn bán gà với mấy hàng xóm khác của tôi. Trứng và rau đổi lấy bánh mì và thịt lợn muối xông khói.”

Morgan không thể tưởng tượng nổi ông cụ chăm sóc khu vườn và đàn gà kiểu gì khi ông dường như còn không đi nổi.

“Hàng rào của ông hỏng rồi. Ông còn dây kẽm gai nào nữa không?” Lance gọi từ ngoài sân.

Ông Jackson vẫy vẫy tay vào một nhà kho. Lance băng qua sân và biến mất trong căn nhà phía ngoài. Vài phút sau, anh xuất hiện trở lại với một bó dây kẽm gai kẹp dưới cánh tay, tay kia cầm hộp cồng cụ. Trong mười phút anh đã sửa xong chỗ hỏng trên hàng rào, kiểm tra cả phần còn lại của bãi quây.

“Tôi đã từng mạnh mẽ như thế.” Ông Jackson thở dài. “Cách cơ thể bạn phản lại bạn khi tuổi già đến thật nhục nhã.”

Khi Lance đảm bảo chắc chắn rằng đàn gà đã được an toàn, anh quay lại hàng hiên.

“Cảm ơn cậu.” Ông Jackson quay vào trong bếp, bỏ trứng vào đầy một hộp các tông.

“Cháu không cần trả công đâu.” Lance nói.

“Cái này cho Abigail.” Ông Jackson dúi cái hộp vào tay Morgan. Rồi ông lấy từ trong ngăn kéo ra một mảnh giấy và viết mấy chữ lên đó. “Đây là địa chỉ của bà ấy, nói với bà ấy là tôi gửi hai người đến. Có thể bà ấy sẽ kể cho hai người nghe nhiều hơn về Crystal.”

“Ông có số điện thoại không?” Lance nhận tờ giấy. “Chúng cháu có thể gọi điện trước.”

Ông Jackson lắc đầu. “Không ích gì đâu. Vào giờ này trong ngày, bà ấy sẽ làm việc ở ngoài vườn.” Ông cụ tiễn họ ra cửa trước.

Lance và Morgan quay lại chỗ xe Jeep. Lance tiến thẳng đến chỗ ghế tài xế. “Giờ thì anh hoàn toàn bình tĩnh, tự lái xe được rồi.”

“Tốt thôi, nhưng sao anh lại muốn cầm lái thế?” Cô thả chùm chìa khóa vào tay anh.

“Anh thích nắm quyền kiểm soát mà.” Anh thừa nhận.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là hậu quả khi mọi thứ trong cuộc đời luôn trượt khỏi tầm tay anh.

Anh lái xe đến địa chỉ ông Jackson đã cho. Ngôi nhà tranh của Abigail Wright trông thật hoàn hảo, chẳng bù cho căn nhà xập xệ của Elijah Jackson. Hàng rào bằng thanh chắn nhọn màu trắng bao quanh một khu vườn xinh xắn điểm xuyết những bông hoa. Những bức tường gỗ màu xanh với đường gờ màu trắng ngà vừa được sơn mới. Những cây bắp cải tím xếp hàng dọc theo lối đi lát gạch. Morgan đi trước, bước lên ba bậc thềm gỗ dẫn đến hàng hiên. Cơn gió khẽ lay động chiếc xích đu bằng liễu gai màu trắng phía đối diện ở cuối hiên nhà. Hai con mèo lười nằm sưởi nắng cạnh xích đu, chẳng thèm chú ý đến họ.

Một tay ôm hộp trứng, Morgan nhấn chuông cửa. Đứng lùi lại, cô ngưỡng mộ sắc tím thẫm của những bông hoa trông giống như hoa cúc xếp thành tấm thảm hoa trước hiên nhà.

“Đẹp thật đấy.”

Lance hiếm khi thích ngắm nghía hoa cỏ, nhưng anh cũng phần nào cảm thấy thư giãn kể từ khi rời khỏi nhà ông Jackson.

Không ai trả lời, nhưng phía trước nhà, một chiếc sedan đỏ đang đỗ.

“Vòng ra sau nhà thử xem. Ông Jackson có nói bà ấy đang làm việc ngoài vườn.” Morgan đi theo lối đi lát gạch vòng ra sau nhà, gọi to: “Bà Wright có nhà không?”

Lance chạy lên bước bên cạnh cô.

Ánh mặt trời cuối buổi sáng xua tan đi phần nào cơn gió buốt lạnh, Morgan thấy đầu và hai vai mình ấm áp hơn trước.

Họ bước đi dưới một giàn lưới mắt cáo. Mấy con chim giẻ cùi xanh đang nghịch ngợm làm bắn nước tung tóe trong một bể đá nhỏ cạnh chiếc ghế dài bằng đá. Sau những tin tức đen tối và tuyệt vọng của quá khứ suốt hai ngày qua, Morgan đã phải kìm nén ham muốn được dừng chân, ngồi xuống và thưởng thức ánh mặt trời mơn man trên gương mặt trong vòng hai phút. Họ vòng qua hông nhà, quét mắt khắp sân sau tìm kiếm một cụ bà nhỏ bé.

“Đứng yên đấy!” Một giọng nói thét lên từ căn nhà kho cách đó bốn mét rưỡi.

Morgan giơ cả hai tay lên, nâng cái hộp đựng trứng giữa không trung. Cánh cửa nhà kho mở hé. Từ khe cửa rộng hơn bảy phân, một khẩu súng săn hai nòng nhìn họ trừng trừng.

Lance ôm eo Morgan, vật cô ngã xuống. Người cô đập mạnh xuống đất, Lance nằm ngay trên người cô, dùng cơ thể che chắn cho cô. Anh đẩy cả hai lăn tròn ra phía sau chiếc ghế dài bằng đá, rút ra khẩu súng ngắn từ trong bao súng.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh