Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3707 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Bỏ súng xuống!” Lance quát. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét khắp sân qua mặt chiếc ghế dài. Anh không thể thấy rõ ai đang ở trong nhà kho. Chiếc ghế dài vững chắc che chở họ rất tốt.

Cho đến khi tay súng kia cử động...

Dưới người anh, Morgan thở khò khè. Anh trượt qua người cô, Morgan hít một hơi thật sâu.

Vụ nổ súng kết thúc sự nghiệp cảnh sát và suýt giết chết anh ùa về trong tâm trí. Mồ hôi vã như tắm trên lưng và trên ngực anh, trái tim anh đập như thể vừa mới được phục hồi nhịp tim.

Cầm súng trong tay, anh lại dòm phía trên chiếc ghế dài bằng đá, bàn tay kia đặt lên vai Morgan đè cô xuống đất. “Cúi đầu xuống.”

Ánh mặt trời lấp lánh trên lớp kim loại đen ngòm của nòng súng đang chìa ra từ cánh cửa nhà kho mở hé.

“Bà Wright!” Lance quát lên. “Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Cửa nhà kho mở ra thêm vài phân nữa. Anh liếc thấy một mái tóc bạc.

Morgan chộp lấy hộp đựng trứng đã rơi xuống đất khi Lance đẩy ngã cô. Lòng đỏ trứng màu vàng chảy ra từ trong thùng. Cô vẫy vẫy mấy quả trứng phía trên chiếc ghế dài. “Elijah Jackson gửi mấy quả trứng cho bà.”

Cánh cửa nhà kho mở ra, một người đàn bà nhỏ nhắn, tóc bạc bước ra ngoài. Bà mặc bộ đồ kaki và đi ủng cao su. Hai tay đi găng da, chiếc mũ vành rộng và búi tóc gọn gàng hoàn thiện vẻ ngoài của bà. Có thể bà đang chuẩn bị đi dự cuộc họp hội làm vườn nào đó, ngoại trừ khẩu súng trên tay.

"Tại sao hai người không nói sớm?” Bà kẹp khẩu súng săn dưới nách và bước về phía họ.

“Làm ơn bỏ súng xuống, bà Wright.” Lance đứng dậy.

“Đây là nhà tôi, thế nên cậu cất súng trước đi đã, anh bạn trẻ.” Bà cười thầm. “Tôi không bắn cậu đâu. Bình tĩnh đi.”

Lance phân vân. Trông bà không có vẻ đe dọa. Nhưng mạch của anh đang đập mạnh như trống dồn trong buổi hòa nhạc của Iron Maiden*. Cơ thể anh vẫn còn nguyên cảm xúc khi bị bắn, và nó không muốn điều ấy lặp lại nữa.

Ban nhạc heavy metal nổi tiếng được thành lập ở Leyton, phía đông London cuối năm 1975.

Vẫn ôm cái hộp trứng, Morgan giơ hai tay lên, hai lòng bàn tay giơ ra theo cử chỉ đầu hàng truyền thống. Một giọt lòng đỏ trứng chảy xuống đất.

“Cứ gọi tôi là Abigail.” Bà Wright nói.

Lance căng thẳng khi bà cụ tiến đến gần hơn.

Bà ném sang anh cái nhìn mệt mỏi. “Cất súng đi.”

Cho dù bản năng kêu gào làm ngược lại, Lance vẫn cất lại súng vào bao.

Abigail đồng ý bằng cái gật đầu. “Giờ thì hai người là ai và muốn gì?”

Morgan chậm rãi lấy danh thiếp từ túi xách và giới thiệu hai người họ. “Ông Jackson nói rằng bà có thể cho chúng tôi biết về Crystal Fox.”

Nòng khẩu súng săn chĩa xuống đất khi Abigail cầm tấm danh thiếp và kiểm tra. “Tôi nghe nói Crystal treo cổ tự sát.”

Ở các vùng nông thôn, tin đồn lan nhanh như cháy rừng.

“Chúng tôi không biết chắc đã xảy ra chuyện gì.” Morgan nói. “Bà có quen biết bà ấy nhiều không?”

Abigail quay lưng bước đến hàng hiên sau nhà. “Vào trong nhà đi.”

Họ đi theo bà vào ngôi nhà tranh. Cánh cửa sau dẫn vào gian tiền sảnh. Bà cất khẩu súng săn vào góc nhà, treo áo khoác lên móc cạnh cửa rồi tháo găng tay. Bà dẫn họ vào một nơi mà Lance chắc chắn bà sẽ gọi là phòng khách. Toàn bộ không gian phủ đầy hoa. Các lọ hoa đầy ứ, giấy dán tường cũng chấm hoa, các tấm thảm nhỏ cũng được tô điểm bằng hoa. Thậm chí hoa còn được khắc vào lớp gỗ của đồ nội thất trang trí. Căn phòng đầy các đồ trang trí lặt vặt và đồ nội thất nhiều màu sắc, nhìn không thuận mắt. Lance tựa người vào tường, dò xét chiếc xô pha kiểu cách uốn cong giống lưng con lạc đà, như thể nó sắp tấn công anh đến nơi. Lối trang trí hỗn loạn này tạo cảm giác chật hẹp, tù túng.

“Nhà bà đáng yêu thật.” Morgan ngồi xuống mép chiếc ghế bọc nhung xanh.

“Tôi yêu hoa hoét mà.” Abigail ngồi trên xô pha. Cơ thể bà gần như bị khóm hoa màu cam to tướng trên bàn cà phê che khuất. “Xin lỗi vì khẩu súng nhé. Tôi hơi bị hoang tưởng kể từ khi thằng cháu trai quý hóa của lão Elijah đột nhập vào đây tháng trước. Tôi bắt quả tang nó khi cu cậu đang trèo qua cửa sổ, trên tay là cây giá đỡ nến bằng bạc của tôi. Tôi khiến cho thằng nhóc ấy chạy trối chết. Từ đấy nó luôn tránh xa nhà tôi nếu không muốn ăn đạn vào mông.”

“Thật tồi tệ.” Morgan cởi khuy áo khoác, đặt túi xuống chân và lấy ra cuốn sổ tay.

“Thật xấu hổ. Nó đã từng là đứa trẻ đáng yêu. Cô không còn tin được bất kỳ ai nữa một khi họ sa vào vòng tay của nàng tiên nâu.” Abigail lắc đầu, phát ra âm thanh từ yết hầu trong sự khó chịu. “Giờ hai người muốn biết gì về Crystal?”

“Bà ấy làm việc cho bà trong bao lâu?” Lance cố ghìm tiếng hắt hơi. Mùi hương của vô số loài hoa xen lẫn nhau khiến cổ họng anh tắc nghẹn.

“Bà ấy thỉnh thoảng dọn vệ sinh các phòng trọ cho tôi cũng được hơn hai mươi năm rồi.” Hai bàn tay Abigail khoanh lại trên đùi. “Bà ấy từng làm các công việc tốt hơn, nhưng không thể làm lâu được. Bà ấy luôn quay trở về. Đó là một công việc bẩn thỉu. Tôi chẳng bao giờ ảo tưởng về việc kinh doanh cũng như các khách trọ của mình cả.”

Abigail sở hữu nhà trọ kiểu gì vậy?

“Crystal có phải là nhân viên tốt không?” Morgan nhặt được một chiếc lá vương trên tóc mình, cô bí mật nhét vào túi bên của túi xách.

Abigail phá lên cười. “Chẳng tốt chút nào cả. Nhưng bà ấy luôn luôn có mặt. Tôi thường trả công cho bà ấy vào lúc cuối ngày. Nếu tôi trả lương cả tuần cho bà ấy, thì ba ngày sau bà ấy sẽ nướng hết vào quán bar.”

Trời ấm áp, Lance cởi khuy áo khoác. “Bà có nhớ con gái bà ấy, Mary không?”

“Có chứ.” Abigail gật đầu. “Crystal từng cố xin vào làm tại nhà trọ này, nhưng Mary thì không hề muốn. Nó là một con bé lười nhác, nó xem thường cái ý tưởng dọn vệ sinh cho người khác. Nó thích nằm ngửa ra mà kiếm tiền hơn.”

“Tôi tưởng cô ấy làm bồi bàn.” Hai bàn chân Morgan bắt tréo nhau.

“Nó làm việc bán thời gian tại PJ thôi.” Abigail nói. “Nhưng con bé lợi dụng công việc ấy để câu khách cho cái ngành sinh lời hơn của nó.”

“Làm sao bà biết cô ấy là gái điếm?” Lance kéo cổ áo thun. Với dòng adrenaline vẫn đang chảy khắp các mạch máu, hơi nóng trong căn nhà tranh này đang khiến anh thấy ngột ngạt.

“Con bé thường xuyên dẫn khách đến nhà trọ của tôi. Tôi không bao giờ dám chắc con bé làm thế vì giá phòng của tôi rẻ nhất vùng, hay là vì muốn sỉ nhục mẹ nó.” Abigail chỉ một ngón tay mảnh khảnh, thanh nhã vào anh. “Mary là một con đĩ hư hỏng.”

“Sau bao năm tháng qua, liệu bà còn nhận ra được một trong các khách hàng của mình không?” Lồng ngực Lance như thắt lại.

Liệu Abigail có thể xác nhận việc cha mình ngủ với Mary không?

“Có thể.” Bà nheo mắt lại.

“Chúng tôi có thể mang ảnh quay lại đây không?” Lance hỏi. Tại sao mình lại không nghĩ đến chuyện mang một bức ảnh của cha nhỉ?

Sâu trong thâm tâm, anh không hề muốn thừa nhận bất cứ khả năng nào rằng cảnh sát trưởng đã đúng.

Abigail suy nghĩ về câu hỏi này chừng vài giây. “Crystal có thực sự tự sát không?”

“Phải chờ giám định pháp y xác định đã.” Lance đáp.

“Tôi nghe nói thi thể con gái bà ấy đã được tìm thấy.” Abigail cầm lên cây kéo lớn từ bàn cà phê. Bà cắt đầu cụm hoa đã héo từ khóm hoa trang trí trước mặt. “Một phóng viên trên bản tin đã suy đoán rằng đó là lý do khiến bà ấy tự sát.”

“Nghe giọng bà như thể bà không tin vậy.” Morgan nói.

“Crystal không phải là một bà mẹ tốt cho lắm.” Abigail nói. “Bà ấy không bao giờ đặt những nhu cầu của Mary lên trên hết. Phần lớn thời gian, con gái bà ấy có vẻ không phải là ưu tiên hàng đầu. Mary từng bỏ đi chơi vài tuần trước khi Crystal thông báo con mình mất tích. Nó không giống như kiểu bà ấy sẽ đau khổ, hay buồn bã khi mất con suốt hai mươi năm qua.”

“Mary đã bị giết.” Lance nói. “Chúng tôi đang điều tra cái chết của cô ấy.”

Abigail dừng tay, huơ huơ cây kéo giữa không trung. “Tất cả chúng tôi đều nghĩ rằng Mary đã biết tìm đến những nơi lành mạnh hơn. Con bé căm ghét nơi này. Tất cả những gì con bé từng nói đến là rời khỏi thị trấn.”

“Bà có quen biết bất kỳ ai trong cuộc đời của Mary, hoặc Crystal hồi đó có thể là mối đe dọa không?” Lance hỏi.

“Tôi chợt nghĩ đến chồng của Crystal, Warren.” Abigail tìm kiếm một bông hoa héo nữa rồi cắt đi. “Crystal kết hôn với gã khi Mary lên mười. Tôi luôn cho rằng gã ta có sự quan tâm không đúng đắn đến con bé, nếu cậu hiểu ý tôi.”

Bụng dạ Lance quặn lên. “Bà nghĩ là Warren Fox lạm dụng Mary sao?”

Cái tên Warren Fox trở thành cái tên đứng đầu danh sách trong đầu Lance.

“Đúng vậy. Và đó là những gì tôi nói với Crystal.” Abigail lắc lắc cây kéo trước mặt Morgan. “Nhưng người đàn bà đó quá lo lắng cho bản thân mình. Tôi không rõ là bà ấy không muốn tin hay là chẳng buồn quan tâm nhiều. Hồi ấy, Warren là tài xế xe tải. Gã ta mang tiền mặt về nhà và tiền luôn là thứ khiến Crystal hạnh phúc.”

Morgan ngước mắt nhìn lên từ sổ ghi chép. “Điều gì khiến bà nghĩ Warren quấy rối Mary?”

“Cái cách gã nhìn đứa trẻ đó khiến lông tóc tôi dựng đứng lên.” Cau mày khó chịu, Abigail ngắt thêm ít lá xanh nữa. “Mary sẽ làm bất cứ điều gì để tránh xa gã ra. Con bé bắt đầu trở nên hư hỏng ngay sau cuộc hôn nhân, nói toàn chuyện về tình dục mà con bé vẫn còn quá nhỏ để hiểu. Tôi khẳng định chắc chắn điều này. Nó chẳng phải là thứ gì khó khăn để nhận ra. Thêm nữa, sở hữu và quản lý một nhà trọ rẻ tiền biến tôi trở thành kẻ do thám khá giỏi.”

Tôi sẽ đánh cược.

Ý tưởng này khiến dạ dày Lance quặn lên. Nếu điều này là đúng, thì có thể Mary đã đe dọa sẽ tố cáo Warren.

“Đã xảy ra chuyện gì với Warren?” Anh không nhớ mình đã trông thấy quần áo hay đồ dùng cá nhân của đàn ông trong nhà Crystal.

“Vài năm trước, gã bị sa thải vì uống rượu trong giờ làm việc. Tất nhiên, gã bắt đầu uống rượu nhiều hơn, dẫn đến việc đánh đập Crystal. Bà ấy tống cổ gã ra cửa. Có thời điểm, bà ấy đã xin được lệnh cấm tạm thời chống lại gã, nhưng nó đã hết hạn. Giờ thì gã làm việc tại trung tâm tái chế.” Abigail cắt tiếp một đầu hoa từ nhánh hoa khác. Đầu hoa bị cắt rụng xuống bàn.

“Mary có bao giờ nói gì với bà nhằm khẳng định rằng Warren đang quấy rối mình không?” Ngòi bút của Morgan tạm dừng ghi chép vào cuốn sổ tay.

“Không.” Abigail lắc đầu. “Nhưng tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu Mary cố gắng tống tiền gã. Con bé đúng kiểu phụ nữ mưu mô.”

Morgan ghi chép vào sổ tay. “Trong mấy tuần trước khi chết, Mary có dẫn bất kỳ ai đặc biệt đến nhà trọ không?”

“Nó thường xuyên đến mà.” Abigail gật đầu. “Hồi ấy tôi còn làm cả ở quầy lễ tân nữa. Tôi có thể già nhưng trí nhớ không bao giờ mòn đâu.”

Lance tự hỏi liệu Mary mưu mô có thể tống tiền bất kỳ khách làng chơi nào khác không. “Có ai trong số khách làng chơi của Mary có vẻ bạo lực không? Sau đó cô ấy có từng gặp bà với vết bầm trên mắt không?”

“Có một người đàn ông này. Mary nói rằng ông ta thích chơi rắn, và mỗi khi gặp gỡ ông ta xong, con bé luôn có vẻ kiệt quệ. Tên ông ta là gì nhỉ?” Abigail gõ gõ cây kéo vào lòng bàn tay. “Hầu hết khách của Mary đều dùng tên giả. Cậu không biết bao nhiêu lão đăng ký tại nhà trọ của tôi dưới cái tên Smith đâu.”

“Bà không kiểm tra bằng lái xe của họ à?” Morgan hỏi.

“Cưng ơi...” Giọng Abigail bỗng dưng chuyển khác. “Hầu hết những tên đặt phòng theo giờ nói chung đều thích các giao dịch tiền mặt nặc danh.”

“Bà nhớ gì về người đàn ông kia không?” Lance hỏi.

“Ông ta dùng một cái tên giả rất buồn cười. Nó nổi bật đấy.” Bà ấn mạnh ngón trỏ vào đôi môi mím chặt, rồi gương mặt bà sáng lên. “Ngài Joshua.” Đôi mắt bà mở to như muốn nói cái-tên-mới-ngu-ngốc-làm-sao. “Hồi ấy, các tập phim Lethal Weapons* tạo sức hút thực sự ghê lắm, với bao nhiêu màn đánh võ. Nhưng trông thằng cha này có vẻ không hề mạnh mẽ như thế. Hắn ăn mặc rất gọn gàng.”

Morgan rướn người về phía trước. “Liệu bà có nhận ra khi xem ảnh hắn không?”

“Có thể.” Abigail đáp.

“Mary được báo mất tích vào tháng Tám năm 1994. Chúng tôi muốn biết về các khách làng chơi cô ấy đã có quan hệ vào tháng đó. Bà có giữ lại thông tin đăng ký cũ không?” Lance hỏi.

“Có.” Abigail gật đầu. “Hồi ấy tôi vẫn còn dùng hệ thống giấy tờ mà, nhưng tôi cất hết mọi thứ trong nhà kho. Tôi cứ giữ suy nghĩ là sẽ phải vứt chúng đi. Giữ làm gì cái đống ghi chép cũ rích ấy, thế mà hình như tôi chả bao giờ ngó đến chúng dù tối nào cũng vào đó.”

Lethal Weapons (tạm dịch: Vũ khí tối thượng) là series phim truyền hình hài kịch hành động của Mỹ dựa trên bộ phim cùng tên của Shane Black.

Sự ngạc nhiên của Lance chắc phải hiện rõ mồn một trên gương mặt anh.

“Phải. Tôi quá già để có thể dành nhiều thời gian vào việc đó, nhưng như tôi đã nói, cậu không thể tin tưởng bất kỳ ai nữa.” Abigail thở ra một hơi dài. “Tôi đang nghĩ đến chuyện bán quách chỗ này đi. Thế giới này đang ngày một mục ruỗng. Thậm chí cả những khách hàng đồi bại của tôi cũng dần trở nên hư hỏng hơn. Trước đây, tôi chỉ phải lo lắng đến bãi nôn của bọn say rượu và những kẻ dối vợ. Năm ngoái có hai tên dùng thuốc quá liều trong nhà trọ của tôi. Giờ tôi chả việc gì phải chịu căng thẳng thêm vì những chuyện này nữa.”

“Chúng tôi có thể ghé qua nhà trọ xem xét các sổ ghi chép cũ không?” Lance hỏi.

“Tôi thường ở đó vào khoảng từ sáu giờ chiều đến nửa đêm.” Abigail đáp. “Đó là thời điểm bận nhất trong ngày.”

“Cảm ơn bà.” Morgan đứng dậy.

“Có gì đâu. Mary không có nhiều cơ hội đổi đời khi có một bà mẹ như Crystal, và chắc chắn con bé không đáng bị giết như thế?” Abigail tiễn họ ra ngoài.

Quay ra xe Jeep, Lance khởi động động cơ và nhìn chằm chằm qua kính chắn gió. “Cảnh sát trưởng nghĩ rằng cha anh là một trong các khách làng chơi của Mary. Ông ta đã đúng khi nói rằng Mary không phải là cô gái ngoan. Có thể ông ta cũng đúng về cả cha anh nữa. Anh không biết sẽ nói với mẹ anh như thế nào đây.”

Phải chăng Lance đã nghĩ sai về cha mình?

Điện thoại của anh reo chuông, chữ MẸ hiện lên trên màn hình.

“Mẹ ạ?” Anh trả lời. Nhưng những lời của bà thốt ra quá nhanh và rất khó hiểu. “Bình tĩnh. Bình tĩnh. Chuyện gì thế mẹ?”

Mẹ anh hít một hơi thật sâu, nghe rõ mồn một. “Cảnh sát trưởng đang trên ti vi. Ông ta nói rằng Vic là kẻ tình nghi trong cái chết của Mary Fox.”

“Con sẽ đến ngay.” Lance bỏ điện thoại xuống, vào số xe Jeep, và tường thuật lại cuộc gọi cho Morgan.

“Ôi không.” Morgan thắt chặt dây an toàn. “Mau đi thôi.”

“Em còn phải đón Sophie và Gianna nữa cơ mà?” Lance lùi xe khỏi lối đi dẫn vào nhà.

Morgan lắc đầu. “Không sao. Em sẽ gọi Mac đến đón họ.”

Lance đưa xe nhập vào làn đường và nhấn ga. “Nhưng như thế cậu ấy sẽ phải bỏ ông ở nhà một mình.”

Morgan quay sang nắm tay anh. “Không sao mà. Ông biết tự lo cho mình ba mươi năm nay rồi. Gia đình em luôn luôn sẵn sàng hỗ trợ nhau. Bọn em là thế đó. Bọn em giúp đỡ lẫn nhau, ngay cả khi các trách nhiệm của bọn em đôi lúc giống như một cỗ bài vậy, được xáo lên và mỗi sáng từng người lại nhận quân bài khác nhau.”

“Nhưng anh muốn có mặt bên em cùng ba cô bé con...” Sự tức giận dâng trào trong Lance. “Chứ không phải cướp em khỏi gia đình em.”

“Cuộc sống không phải bao giờ cũng theo ý mình. Các trách nhiệm gia đình không phải lúc nào cũng phân chia đều như những lát bánh. Hãy nhìn gia đình em đi. Em sống cùng ông và Stella thì ở gần đấy. Thế nên bọn em chia nhau chăm sóc ông. Mac không phải là người thân ruột thịt, nhưng thời gian cậu ấy ở bên ông còn nhiều hơn cả anh trai em, Ian, hay em gái em, Peyton, bởi vì Mac sống ở gần đây.”

Lance không thể giải thích rõ ràng cảm xúc của mình, rằng anh mong muốn trở thành một phần của gia đình cô nhiều đến thế nào, bởi vì đến cuối cùng, điều đó có thể sẽ không thực hiện được.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh