Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3723 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Trong phòng họp tại văn phòng cảnh sát trưởng, Morgan đặt tay lên cánh tay Lance. Bên cạnh cô, Sharp với cánh tay bị thương ép sát người, nhấp nhổm trên ghế như thể ông đang rất khó chịu.

“Tôi đang cố phá một vụ án mạng. Tại sao các người cứ cạnh tranh với tôi thế nhỉ?” Cảnh sát trưởng đi tới đi lui trong không gian hẹp giữa bàn và tường. “Đặc biệt là cậu đấy.” Ông ta chỉ vào Lance. “Cậu không muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cha mình hay sao?”

“Tất nhiên chúng tôi muốn.” Morgan trả lời, lo sợ những gì Lance có thể nói ra.

“Tôi đã đến gặp Abigail Wright tại nhà nghỉ Roadside. Tôi đã hỏi bà ta về sổ đăng ký khách trọ ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994. Đoán xem bà ta nói cho tôi biết cái gì? Rằng cậu đã lấy nó rồi!” Cảnh sát trưởng quay lại, cả hai bàn tay đánh sầm xuống mặt bàn họp. “Đây là một vụ án mạng đang được điều tra. Tôi nên bắt giữ tất cả các người vì tội cản trở cuộc điều tra này.”

Morgan nhìn thẳng vào ông ta mà không chớp mắt. “Nhưng chúng ta có thể sẽ thành công nhanh hơn nếu làm việc cùng nhau, thay vì mở hai cuộc điều tra song song.”

“Các người đã lấy đi bằng chứng ở nhà trọ.” Những lời của Cảnh sát trưởng đều có cân nhắc, như thể ông ta đang cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.

“Và chúng tôi hoàn toàn có ý trả nó lại cho ông.” Morgan nói, rút ra phong bì giấy to từ trong túi xách. “Trong phong bì này, ông sẽ thấy cả sổ đăng ký khách trọ lẫn mẫu đơn đăng ký mang tên ngài Joshua.”

“Tại sao các người lại lấy nó?” King hỏi.

“Với tốc độ chết của các nhân chứng tiềm năng thế này, chúng tôi nghĩ sổ đăng ký có thể không an toàn tại nhà trọ.” Morgan đáp.

Cảnh sát trưởng khịt mũi. Ông ta không tin cô.

“Chúng tôi nghĩ Crystal Fox đã bị giết.” Sharp nói.

“Các kết quả khám nghiệm xác chết ban đầu chưa thể đi đến kết luận.” Tấm thân to béo của cảnh sát trưởng từ từ ngồi xuống ghế, ông ta kéo một tập giấy ghi nhớ đến trước mặt mình.

Sharp khoanh tay lại. “Sở cảnh sát Scarlett Falls đang điều tra cái chết được xem là tự sát của Jenny Kruger theo hướng một vụ ám sát tiềm tàng.”

“Tôi có nghe nói bà ấy dùng thuốc quá liều.” Ánh mắt của Cảnh sát trưởng King chuyển sang Lance. “Mẹ cậu sao rồi?”

Lance nhún vai. “Bà ấy vẫn còn nguy kịch.”

“Tôi rất tiếc khi nghe điều đó.” Cảnh sát trưởng nhíu mày, cầm lên một cây bút chì rồi ghi chú vào tập giấy. “Dường như bà ấy là một người tốt.”

Sharp nêu rõ những điều bất hợp lý tại nhà Jenny. “Ông không nghĩ có hơi trùng hợp hay sao khi mà có hai vụ tự sát xảy ra trong khoảng thời gian giống nhau, cả hai đều có liên quan đến vụ Mary Fox? Thế còn P. J. Hoolihan cùng vợ ông ấy thì sao? P. J. quen biết Mary. Liệu P. J. có trông quán bar vào đêm mùng Mười tháng Tám hay không? Ông có thực sự cho rằng họ chết vì một vụ trộm cẩu thả không thế?”

“Tôi chưa bao giờ nói mình nghĩ như thế.” cảnh sát trưởng ngả người vào gần bàn hơn, lấy sổ đăng ký ra khỏi phong bì và mở ra. “Cho tôi mấy phút. Tôi sẽ phải tìm cái gì đây?”

“Brian Leed là khách hàng của Mary và ông ta lấy tên giả là ngài Joshua.” Morgan đáp. “Ngài Joshua đã ở cùng Mary ngày mùng Mười tháng Tám tại nhà trọ.”

Cảnh sát trưởng bẻ gãy đôi chiếc bút chì.

“Brian Leed đã nói dối về hành tung của ông ta vào đêm Vic mất tích.” Morgan nói. “Người ở cùng ông ta không phải Stan mà là Mary. Brian nói với chúng tôi rằng ông ta thả Mary tại quán PJ vào khoảng tám giờ tối.”

“Chó chết.” Cảnh sát trưởng viết nguệch ngoạc lên tập giấy bằng mẩu bút chì gãy. “Có ai nói thật không vậy?”

“Chúng tôi còn biết rằng đêm đó tại quán bar có trận ẩu đả.” Sharp chỉ một ngón tay về phía cửa. “Và rằng có một người bị chết trong phòng tạm giam.”

Cảnh sát trưởng giơ tay lên. “Chờ đã. Giờ thì anh nghĩ trận ẩu đả tại quán bar có liên quan đến vụ giết Mary à?”

“Chúng tôi đang thăm dò tất cả các khả năng.” Morgan nói. “Chúng tôi chẳng có bất kỳ bằng chứng gì để liên kết trận ẩu đả tại quán bar với Mary, ngoài việc nó xảy ra tại quán PJ vào đêm Vic mất tích, và vào lúc ấy, có khả năng Mary đang ở đó.”

“Tôi sẽ xem xét điều này.” Cảnh sát trưởng ghi chép rồi khoanh tròn lại, ông ta hạ bút xuống.

“Chúng tôi muốn có ba bản sao báo cáo bắt giữ từ trận ẩu đả tại quán bar đó.” Sharp nói.

“Không được!” Cảnh sát trưởng đấm tay đánh rầm xuống mặt bàn. Hai nửa chiếc bút chì bắn tung lên. “Tránh xa vụ này ra. Các người có nhớ chuyện gì đã xảy ra khi các người chõ mũi vào một tình huống nguy hiểm không hả?” King ngừng lại vài giây. “Tôi đã phải xắn tay áo lao vào mà cứu các người.”

Cảnh sát trưởng đã đến giải cứu Morgan và Lance vào tháng trước.

King đứng dậy, khoát tay chỉ ra cửa. “Ra khỏi đồn của tôi trước khi tôi tìm ra lý do nào đó bắt giữ cả ba người.”

Lance há miệng ra. Đặt tay lên vai anh, Morgan khiến anh im lặng.

“Một chuyện nữa...” Morgan muốn nghị hòa. Cô không nghĩ rằng cảnh sát trưởng thực sự sẽ bắt giữ họ. Ông ta chỉ là đang cáu giận thôi. Họ đã cung cấp cho ông ta mấy đầu mối quan trọng. “Chiếc xe tải của Warren Fox đã có mặt ở nhà Crystal hôm Chủ nhật trước khi bà ấy chết.”

“Tôi biết rồi. Tôi đã nói chuyện với hàng xóm của bà ta. Thế cô nghĩ rằng tôi rảnh rỗi chỉ ngồi đây cả ngày hả? Tôi đang điều tra vụ này.” Đôi mắt cảnh sát trưởng tối sầm, Morgan cảm nhận được sự kiên nhẫn của ông ta đã cạn.

Đến lúc phải đi rồi.

Nếu họ không bị bắt, thì đó chẳng qua là vì cảnh sát trưởng không thể giữ họ hoặc bắt họ trả lời câu hỏi, tuy nhiên, họ phải tôn trọng thẩm quyền của ông ta. Cái đó gọi là nghệ thuật cân bằng.

“Xin hãy gọi chúng tôi nếu ông có thêm câu hỏi nào khác.” Morgan nói. “Chúng tôi muốn cộng tác hoàn toàn với cuộc điều tra của ông. Như tôi đã nói, chúng ta có thể thành công nhanh hơn khi là một đội.”

Ông ta nhìn trừng trừng.

“Chúng tôi đã trao Brian cho ông.” Cô nhắc nhở.

Gương mặt Cảnh sát trưởng King chỉ dãn ra đôi chút khi họ nối đuôi nhau ra khỏi phòng họp. Morgan không chịu phí một phút nào xua Lance và Sharp bước ra cửa trước khi một trong hai người nói gì đó chọc giận ông ta.

Họ bước qua bãi đỗ xe của tòa nhà để đến xe mình. Nhiệt độ đang giảm dần khi mặt trời lặn.

Sharp dừng chân cạnh chiếc Prius của ông. “Nếu Cảnh sát trưởng không cung cấp các báo cáo bắt giữ cho chúng ta, thì chúng ta cần phải tiếp cận được biên bản tường thuật của cảnh sát. Hiện nay, nhiều phòng cảnh sát đăng thông tin các vụ bắt giữ lên mạng. Nhưng nhiều năm về trước, tờ Randolph County Times hằng tuần là nơi thường đăng tải hoạt động của cảnh sát. Họ từng gọi nó là “Chuyên mục vây bắt mỗi tuần”.

“Các dữ liệu ấy đều không trực tuyến, cháu nghĩ vậy.” Morgan run rẩy, cho hai tay vào túi.

“Đúng thế.” Sharp lắc đầu. “Bác nghi ngờ mình sẽ phải lục lọi các hồ sơ vi phim dưới tầng hầm thư viện mất.”

Morgan giậm chân. “Cháu thậm chí còn chẳng biết vi phim vẫn còn tồn tại.”

“Có mà. Tầng hầm thư viện hoạt động vào khoảng năm 1979. Hạt Randolph không có đủ kinh phí để giải quyết các ghi chép cũ.” Sharp vươn hai tay ra, như thể nó đang bị mỏi. “Họ còn bận thanh toán nợ nần và cố gắng duy trì hoạt động. Bác sẽ thông báo nếu tìm được gì đó.” Ông liếc nhìn điện thoại của mình. “Pin lại hết nữa. Nó đòi tiền bác đây mà.”

“Có may mắn gì với viên cảnh sát bắt giữ Ford... Owen Walsh không ạ?” Morgan hỏi.

“Không. Bác đã để lại thêm tin nhắn nữa rồi.” Sharp nói. “Ông ta vẫn chưa trả lời các cuộc gọi của bác. Bác sẽ gọi cho một đồng nghiệp tại Florida nhờ anh ấy thẩm vấn Walsh. Thật khó mà làm ngơ được ai đó đang thuộc diện tình nghi cao như vậy. Bác sẽ báo cho các cháu biết nếu nghe được tin gì từ anh ấy. Bác sẽ gặp mấy thằng nhóc tại The Pub để ăn bữa tối sớm. Có thể một trong số chúng sẽ nhớ được vụ này.”

Mấy thằng nhóc này cũng hơn năm mươi cả rồi. Sharp rất hay gặp gỡ mấy ông bạn cũ trong ngành thực thi luật pháp địa phương, đã hoặc sắp nghỉ hưu.

“Em vẫn muốn đi tìm Warren Fox chứ?” Lance hỏi Morgan.

“Vâng.” Morgan kéo áo khoác sát hơn vào người, khởi động ứng dụng bản đồ. Điện thoại của cô đã tính toán các hướng đi mới từ vị trí hiện tại. “Em không thích việc mình không biết Warren đang ở đâu.”

“Hoặc gã ta đang làm gì.”

Điện thoại Morgan rung lên trong tay cô. “Là Stella.” Cô trả lời cuộc gọi.

Giọng Stella có vẻ khẩn trương. “Cảnh sát Redhaven vừa gọi em xong.” Redhaven là một thị trấn nhỏ cách Scarlett Falls khoảng mười lăm dặm. “Hôm qua, họ đã bắt giữ Tyler Green vào lúc gần trưa vì tội vi phạm lệnh cách ly với bạn gái cũ.”

Morgan cứng người lại. “Em nói là buổi trưa à?”

‘Vâng.” Giọng Stella buồn rầu. “Kẻ hôm qua gửi bưu kiện cho chị không phải Tyler Green rồi.”

Một cơn gió không mấy dễ chịu lướt qua mặt Morgan.

“Chết tiệt.”

“Chị phải cẩn thận đấy.” Stella nói.

“Chị sẽ cẩn thận.” Morgan kết thúc cuộc gọi. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cô cài vội nút trên của áo khoác. “Anh có nghe Stella nói gì không?”

Lance nghiêm mặt lại. “Có.”

Morgan cho tay vào túi áo. “Nếu kẻ rình mò em không phải Tyler thì là ai?”

“Anh chỉ nghĩ đến một kẻ khác vừa giận dữ vừa nhỏ mọn.” Lance khoanh tay lại.

Cảnh tượng ở tòa án vụt hiện trong tâm trí cô. Morgan cúi người tránh cơn gió. “Esposito à?”

“Hắn đã cố gắng bắt nạt cháu mà.” Sharp nói.

Đúng rồi.

“Nhưng hắn là trợ lý công tố...” Morgan thấy rất khó tin khi tay công tố mới lại giận dữ đến thế khi cô vượt mặt anh ta.

“Trông hắn giống kiểu người không thích thua cuộc đâu.” Lance chỉ rõ.

Sharp nói thêm. “Hắn thì quan tâm quái gì đến có tội hay không, mà chỉ muốn thắng kiện thôi.”

“Đúng là ứng cử viên tiềm năng.” Morgan đồng ý.

“Một chuyện nữa, Esposito đang xử lý vụ của Tyler.” Lance nói. “Em có nghĩ đến khả năng vì thù riêng mà hắn giảm tội tấn công cho Tyler không? Có thể đó là một phần của kế hoạch lớn nhằm quấy rối và hăm dọa em.”

“Chín mươi phần trăm vụ án là thỏa thuận nhận tội. Chúng ta không thể chứng minh việc Esposito có bất kỳ động cơ nào khác không khi thả tự do cho Tyler ngoài việc muốn giải quyết cho xong vụ án.” Nhưng điều này lại cực kỳ có lý. Đáng tiếc, cô chẳng làm được gì cả. Những lời buộc tội hoàn toàn thuộc thẩm quyền của văn phòng công tố . “Nghe này, hiện giờ chúng ta phải tạm quên kẻ rình mò này đi đã. Thay vào đó, cần tập trung tìm hiểu xem ai là kẻ giết người.”

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh