Morgan chứng kiến cảnh tượng diễn ra trước mắt khi điện thoại của Sharp chuyển sang hộp thư thoại. Cô nhanh chóng để lại tin nhắn, chuyển sự chú ý sang Lance đang bước tới lui trong hành lang gần ngưỡng cửa phòng mẹ anh. Việc xác nhận bà bị đầu độc đã kích hoạt phản ứng nhanh chóng cả ở Lance lẫn hai nhà điều tra.
Các cảnh sát đã xắn tay áo vào cuộc.
Sự căng thẳng tỏa ra từ Lance giống như hơi nóng tỏa ra từ lò nung. Cơ thể anh không ngừng chuyển động, như thể những cảm xúc trong anh hỗn loạn đến nỗi anh không thể đứng yên được.
Như thể anh không còn kiểm soát nổi bản thân nữa.
Anh là con người của hành động. Thiên hướng tự nhiên của anh là trút nỗi sợ hãi và nỗi buồn vào một kế hoạch chiến đấu.
Brody và Stella thẩm vấn nhân viên bệnh viện, trích xuất những cuộn băng giám sát và gọi tới đội giám định pháp y.
Điện thoại của Morgan reo vang. Cô lấy điện thoại trong ví ra. Số ông cô hiện trên màn hình. Sự căng thẳng tràn ngập trong mạch đập của cô. Ông không bao giờ gọi cho cô mà không có lý do chính đáng. Mấy con bé có sao không? Cô dừng chân phía cuối hành lang và trả lời cuộc gọi. “Mọi chuyện ổn cả chứ ạ?”
“Mọi chuyện ổn cả.” Ông ngừng lại.
Cô đứng thẳng lưng lên. Có chuyện gì đó không ổn. “Nhưng sao ạ?”
“Hôm nay ông đã xem xét các nhật ký điện thoại và lịch sử hoạt động email của Jenny. Bà ấy hầu như không nhận nhiều cuộc gọi từ Lance, cháu hoặc Sharp, nhưng hôm qua bà ấy có nhận cuộc gọi từ một số lạ. Ông nghĩ chắc là nhân viên bán hàng qua điện thoại, nhưng ông vẫn đào sâu thêm xem sao. Mất một hồi mới tìm ra danh tính của người gọi đến. Mọi thứ đã thay đổi khi ông tiến hành điều tra một chút. Cháu sẽ không bao giờ đoán được ai đã gọi Jenny đâu.”
“Ai vậy ạ?” Morgan hỏi.
“Stanley Adams.”
Tâm trí Morgan lập tức chắp nối các liên kết.
“Ông nghĩ là cháu muốn biết ngay lập tức.” Ông nói.
“Đúng vậy ạ.” Morgan kể ông nghe chuyện xảy ra với Jenny.
“Không...” Ông chửi thề, một điều hiếm thấy. “Ông ước gì mình có thể hữu ích hơn.”
“Ông đã giúp ích rất nhiều rồi ạ.”
“Liên tục cập nhật cho ông nhé.” Ông nói. “Yêu cháu.”
“Cháu cũng yêu ông.” Morgan ngắt cuộc gọi.
Cô bắt gặp ánh mắt Lance.
Anh sải bước xuống hành lang. “Chuyện gì thế?”
“Là ông em.” Morgan nuốt khan, “ông đã xem xét nhật ký điện thoại và hoạt động email của mẹ anh. Hôm qua, ai đó đã gọi cho bà ấy.”
Lance tập trung cao độ. “Là ai?”
“Stanley Adams.”
Họ biết Stan đã nói dối về hành tung của ông ta vào đêm Vic mất tích, nhưng họ chẳng có cơ hội nào để thẩm vấn lại ông ta.
Lance quay gót, tiến thẳng ra cửa.
Morgan chạy vội theo anh. “Anh đi đâu đấy?”
Dù đêm nay có xảy ra chuyện gì đi nữa, cô cũng sẽ không để anh đi một mình. Anh đã quá mệt mỏi rồi.
“Đi nói chuyện với Stan.” Anh nói với qua.
“Dừng lại.” Cô gọi.
Lance quay người lại.
“Nói một tiếng với Stella và Brody trước đã.”
Lance lắc đầu. “Họ sẽ phải xin bản sao nhật ký điện thoại riêng, mất thời gian lắm, chưa kể, họ kẹt lại đây cả đêm nay. Đợi đến lúc họ rảnh để thẩm vấn Stan thì trời sáng mất.”
“Anh không thể loại họ ra khỏi vụ này.”
“Không. Chúng ta sẽ nhắn tin cho họ từ trên xe Jeep.” Lance quay gót, sải bước bỏ đi.
“Anh không nghĩ chúng ta nên gọi cho cả cảnh sát trưởng nữa à?” Morgan hỏi, tất tả bước theo anh.
Lance đẩy cửa bước ra khỏi khoa hồi sức tích cực. “Không. Ông ta sẽ bắt chúng ta phải để Stan yên.”
Morgan rảo bước theo kịp anh. “Không được, nếu chúng ta không chia sẻ thông tin này, ông ta sẽ nổi điên đấy.”
Và sau này làm việc cùng ông ta sẽ chẳng vui vẻ gì đâu.
“Cứ mặc ông ta phát điên đi.” Lance bước đến thang máy rồi bấm nút. “Chúng ta đã chơi theo luật và em xem, nó dẫn chúng ta tới đâu?”
“Đó không phải là lỗi của King.” Morgan đứng đối mặt anh, hai tay cô đặt lên vai anh. “Đây không phải là ý hay đâu. Em biết cảnh sát trưởng King đúng là cái nhọt khó ưa, nhưng ông ta thông minh, và ông ta ủng hộ chúng ta trong từng bước của cuộc điều tra này.”
“Nếu có ông ta tham gia, chúng ta sẽ bị gạt hết sang một bên. Xét đến chuyện King còn không thèm tuân thủ luật pháp, ông ta cũng chỉ là kẻ giả nhân giả nghĩa mà thôi.”
“Còn nhớ lần trước, khi chúng ta gạt cảnh sát trưởng ra khỏi kế hoạch không? Chúng ta suýt chết đấy.” Morgan run rẩy, nghĩ đến cảnh trong rừng tối hôm đó.
“Có thể em đừng nên đi cùng anh là tốt nhất.”
Những lời nói của anh làm cô đau buốt, nhưng cô có thể thấy cơn phẫn nộ đang trào dâng trong anh, anh tức tối và bị dồn nén như con mãnh thú bị nhốt trong lồng.
“Em sẽ đi cùng anh.” Morgan nói, lo sợ anh sẽ bỏ rơi cô một mình. Có Chúa mới biết anh sẽ làm cái gì nếu không có cô kiềm chế tính nóng trong anh. “Chúng ta là một đội.”
Lance nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh chỉ dịu đi trong một giây. “Được.”
Anh lại đấm mạnh vào nút thang máy.
“Còn mẹ anh thì sao?” Cô hỏi.
Lance liếc nhìn lại những cánh cửa đóng kín của khoa hồi sức tích cực. “Brody và Stella vẫn còn ở đây. Thêm nhiều cảnh sát nữa sẽ đến. Lúc này, bà có thể được an toàn. Nhưng đây chính là vấn đề. Brody và Stella cùng nhóm giám định pháp y sẽ ở bệnh viện gần như cả tối nay. Môi trường bệnh viện sẽ gây ra thách thức cho công tác điều tra và thu thập bằng chứng pháp y. Nhân viên khoa hồi sức tích cực sẽ không cho phép ai cản trở họ chăm sóc bệnh nhân. Nhưng ngay sau khi đội điều tra ra về, liệu còn ai sẽ bảo vệ bà? Chúng ta không thể bưng cả phòng thí nghiệm đến trước cửa phòng bà và xét nghiệm mọi loại thuốc bà cần, trước khi nó được tiêm vào. Bất kỳ kẻ nào đang cố giết bà đều rất thông minh và linh hoạt. Hắn không có phương thức gây án cụ thể nào. Hắn giết người để bảo vệ chính mình, nên hắn không thèm quan tâm phải làm thế nào mới đạt được mục đích hay trong suốt quá trình đó sẽ phải thí mạng bao nhiêu người. Ông cụ trong căn phòng kế bên chẳng làm gì sai cả, nhưng anh dám cá rằng ông cụ bị giết chỉ nhằm tạo ra tình huống đánh lạc hướng để hắn có thể tiếp cận mẹ anh.”
Cửa thang máy mở ra, Lance bước vào trong. Morgan đi theo anh. Cô âm thầm cân nhắc nhanh xem có nên nhắn tin cho cảnh sát trưởng không, nhưng sự thận trọng mâu thuẫn với lòng trung thành. Lance sẽ xem đó như sự phản bội. Đó sẽ là sự phản bội. Anh đã đang tổn thương ngoài mức chịu đựng rồi. Mẹ là người thân duy nhất của anh. Sao cô có thể đề nghị anh cho phép một người khác giải quyết mối đe dọa của cuộc đời bà cơ chứ?
Lance đã đúng, cảnh sát trưởng sẽ ra lệnh cho họ tránh xa Stan, và cảnh sát trưởng King đang bị luật pháp cản trở. Đây cũng chính là lý do vì sao lần trước Morgan và Lance lại lâm vào rắc rối. Toàn bộ tình hình như đã từng diễn ra này khiến Morgan chẳng thấy vui vẻ gì.
Nhưng lần này, cô chắc chắn họ sẽ thận trọng hơn nhiều. Cả hai đều mang vũ khí và họ không đơn độc trong khu rừng tối đen.
Thang máy đi xuống, hai cánh cửa mở ra.
“Chúng ta sẽ chỉ đến nói chuyện với Stan thôi.” Cô nói khi họ bước ra ngoài.
“Được.”
Cánh cửa trượt mở ra cho khách đến thăm, không khí lạnh thốc vào mặt họ khi họ băng qua hành lang lát gạch. Họ đi lướt qua một cặp tình nhân trẻ. Một chùm bóng bay ghi dòng chữ Chóng khỏe nhé đủ sắc màu bồng bềnh đằng sau họ. Bên ngoài, màn đêm có mùi như tuyết. Morgan vội cài kín cúc áo choàng. Họ nhanh chóng chạy qua bãi đỗ xe đến chiếc Jeep. Morgan giật mạnh chùm chìa khóa khỏi tay Lance. Cô không tin tưởng khi anh ngồi sau vô lăng, và cô muốn giành lấy chút quyền kiểm soát các bước tiến của họ. Anh để yên cho cô làm thế.
Morgan mở cửa xe và nói với qua. “Chúng ta phải báo cho Sharp biết mình sẽ đi đâu. Ai đó cần phải luôn theo dõi chúng ta.”
“Cũng được.”
“Và chúng ta sẽ phải thận trọng trong mọi mặt. Tối nay hãy thật cẩn thận và chậm rãi, được chứ?” Cô sẽ đề nghị anh phải tiến hành từng bước, nhưng sẽ không bắt anh phải từ bỏ. Nếu đổi lại là gia đình cô gặp nguy hiểm, cũng sẽ chẳng ai ngăn được cô.
Anh thốt ra một tiếng thở dài cam chịu. “Được rồi.”
“Chúng ta sẽ không làm bất kỳ việc gì mạo hiểm.” Nhưng cô chợt nhận ra những từ này thật lố bịch ngay khi vừa thốt ra. “Em yêu anh.”
Họ đang trên đường đến thẩm vấn một kẻ sát nhân tiềm năng.