Sharp rời khỏi cửa hàng với chiếc điện thoại mới trong tay, dữ liệu tài khoản của ông được tải xuống hoàn toàn mới từ tài khoản đám mây đến thiết bị. Một loạt tin nhắn từ Lance hiện trên màn hình. Sharp đọc hết, choáng váng trước tin nhắn cho biết kẻ nào đó đã cố giết Jenny tại khoa hồi sức tích cực, rằng Stan giờ đây là nghi phạm hàng đầu. Ông đã bấm số gọi cho Lance nhưng cuộc gọi được chuyển thẳng vào hộp thư thoại.
Ông để lại tin nhắn. “Cháu và Morgan thẩm vấn Stan xong thì gọi cho bác. Một trong số mấy thằng nhóc đã sắp xếp cho bác gặp gỡ một người từng có mặt ở văn phòng Cảnh sát trưởng vào ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994. Nếu biết được điều gì đó thú vị, bác sẽ thông báo.”
Sharp nhấn nút “Kết thúc tin nhắn”, rồi bỏ tọt điện thoại vào túi, lái xe đến điểm gặp gỡ. Ông dừng xe trước tượng đài rồi đỗ lại cạnh chiếc Chevy Chevette cổ dưới chân cây cầu đá cũ bắc qua sông Scarlet. Một bóng người ngồi lom khom trên một trong ba chiếc ghế dài bằng gỗ nhìn ra sông.
Sharp cởi khóa áo khoác, nhưng vẫn đảm bảo tay ông cách đai đeo súng không quá xa. Có thể ông không thích mang theo vũ khí, nhưng xét đến chuyện bao nhiêu người đã thiệt mạng trong vụ này, ông sẽ phá lệ.
Ông xuống xe. Tuyết rơi theo những cơn gió xoáy tròn, lười nhác đậu xuống bãi cỏ khi ông bước qua.
Bóng người ngồi trên ghế đứng dậy. “Có phải Sharp không?”
“Ông Ned phải không?”
“Đúng vậy.” Ned thoải mái ngồi lại xuống ghế. Ông cụ đã ở vào tuổi bảy mươi. Chiếc áo khoác len màu đen và chiếc mũ phớt mềm đều đã cũ và mòn xơ.
“Chúng ta có thể gặp nhau ở đâu đó ấm áp hơn.” Sharp quay mặt đi tránh gió.
Ned lắc đầu. “Cuộc gặp gỡ này không công khai được. Tôi chỉ nói chuyện với ông vì tôi nợ Bill. Ông ấy đã kéo con tôi ra khỏi xác chiếc xe đang đổ xuống nhiều năm về trước.” Ông vươn cổ , căng thẳng nhìn khắp xung quanh.
“Điều gì làm ông sợ hãi thế?” Sharp hỏi.
“Dạo này ông có thấy bao nhiêu người đã chết không?” Giọng Ned cho thấy nỗi sợ hãi của ông là chính đáng và rõ ràng. “Bill nói ông đang điều tra bộ xương được kéo lên từ dưới hồ vài ngày trước.”
“Phải.” Sharp nói. “Bộ xương được nhận dạng là của Mary Fox. Cô ấy đã mất tích vào ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994. Bill cho tôi biết đêm đó ông có đi làm.”
Ned gật đầu. “Nhưng chẳng ai biết tôi đã trông thấy cái gì, rằng đó chính xác là thứ tôi muốn giữ im lặng mãi mãi.” Ông hít một hơi sâu, nghe thấy rõ mồn một. “Hồi đó, tôi là nhân viên lao công. Tôi làm ở văn phòng Cảnh sát trưởng và hai tòa nhà nhỏ nữa trong hạt. Đồn Cảnh sát trưởng được dọn vệ sinh hai lần một tuần.” Ông nghịch nghịch một lỗ thủng trên chiếc găng tay da màu đen. “Lúc ấy, tôi đang ở trong nhà vệ sinh, đang chuẩn bị dọn vệ sinh các tầng. Có tiếng náo động ầm ĩ trong hành lang. Cánh cửa mở hé khoảng hai phân. Tôi nhìn ra ngoài, cảnh sát trưởng, hồi ấy còn là Phó cảnh sát trưởng King, đang dẫn một phụ nữ trẻ qua cửa sau.”
Bụng Sharp chợt buốt lạnh. Là Mary?
Ned nói tiếp. “Hồi ấy, chẳng có cái máy quay nào bao quát hết được từng mét vuông của đồn. Hành lang phía sau là một điểm mù. Cảnh sát Walsh đang vất vả với một thằng say rượu. King còng tay người phụ nữ vào một cái vòng kim loại cạnh máy điện thoại trả tiền từng được đặt ở đó. Ông ta trao cho cô ấy một đồng hai lăm xu và bảo cô ấy gọi điện rồi ra giúp Walsh. Tên say rượu kia kêu la, gào thét, chửi mắng bậy bạ om sòm cả lên. Cả King cũng như Walsh đều không đủ kiên nhẫn. Họ đánh đập hắn ta, thế rồi mọi thứ trở lại yên tĩnh.”
Lou Ford.
Ned dừng lại để thở. Ông nhướng mắt lên, nhìn chằm chằm ra con sông. “Tôi trốn vào trong góc nhà vệ sinh, nơi chìm trong bóng tối. Tôi không muốn ai trong bọn họ biết mình đã nhìn thấy gì. Tôi cứ ở riết trong ấy cho đến khi cả hai bọn họ đi khỏi.”
“Đã xảy ra chuyện gì với người phụ nữ?” Sharp hỏi.
“Tôi nghe thấy King thỏa thuận với cô ấy. Ông ta sẽ hủy các lời buộc tội nhằm vào cô ấy nếu cô ấy hứa giữ mồm giữ miệng về những gì mình nhìn thấy.” Ned ngừng lại. “Ông ta đưa cô ấy thẳng ra cửa sau. Không bao giờ đưa cô ấy vào đồn nữa.”
King có thể đã thỏa thuận với Mary, nhưng hắn không làm theo những gì mình đã hứa.
Ned chống hai tay lên đùi rồi đứng dậy. “Tôi không biết gì khác nữa đâu. Tôi chỉ nhìn thấy có vậy thôi.” Ông giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Sharp. “Trước khi ông hỏi, tôi nói luôn là tôi sẽ không ra làm chứng đâu. Cũng như tôi sẽ không thừa nhận cuộc nói chuyện này từng diễn ra. Tôi sẽ không thừa nhận trừ phi King đã nằm dưới ba thước đất, hoặc vào tù. Ông ta không phải kiểu người dễ cho qua mọi chuyện đâu.”
“Ông nghĩ Cảnh sát trưởng King đang giết người à?” Sharp hỏi.
“Chẳng còn ai nữa đâu. Walsh đã chuyển đến Florida. Tôi nghe nói ông ta sắp chết rồi.” Ned run rẩy.
“Walsh thấy chán nản khi nhận ra tên tù nhân đã chết, nhưng King thì chỉ nhún vai, như thể chẳng có chuyện gì to tát cả. Cảnh sát trưởng đúng là một thằng khốn máu lạnh.”
“Cảm ơn, Ned.”
“Chẳng cần cảm ơn tôi đâu. Chúng ta chưa bao giờ nói chuyện.” Ned bước đến chiếc Chevy tàn tạ của ông.
Sharp quay về xe mình và khởi động động cơ. Hơ hai tay lên hệ thống sưởi, ông nhẩm đi nhẩm lại tiết lộ của Ned cho đến khi thuộc lòng.
Chắc hẳn King đã giết chết Mary.
Một khi não bộ của Sharp đưa ra liên kết này, mọi thứ bắt đầu trở nên có ý nghĩa. Các sự kiện được chắp ghép lại với nhau, kêu lách cách tựa như những chiếc lẫy khi tra khóa vào đúng chìa. Họ đã tưởng King đang tiến hành một cuộc điều tra song song. Trong thực tế, ngay từ đầu, hắn đã biết hết trong ván bài bao gồm những ai, nên hắn đã lợi dụng thời gian điều tra để ra tay khử hết các nhân chứng tiềm năng.
Nếu Brian đã thả Mary tại quán PJ vào đêm đó, Mary chắc hẳn phải bị bắt trùng thời điểm với Lou Ford. Hai người đàn ông kia được đưa thẳng đến phòng cấp cứu. Thật hợp lý khi tất cả cảnh sát đang trong ca trực đều được triệu tập đến trận ẩu đả tại quán bar. Ít nhất một người sẽ đi cùng với hai cảnh sát đến phòng cấp cứu.
Nếu King nhìn thấy Mary đang gạ gẫm ai đó ăn nằm, có thể hắn cũng bắt giữ cô luôn. Nếu P. J. chứng kiến King bắt giữ Mary, rồi sau đó xác chết của Mary được vớt lên và họ liên kết cái chết của Mary với trận ẩu đả tại quán bar...
Họ đã chắp nối những mảnh ghép này lại với nhau ngay trong phòng họp của cảnh sát trưởng, điều đó đặt cả Sharp, Lance cũng như Morgan vào vòng nguy hiểm.
Sharp cầm điện thoại lên, một cảm giác khó chịu đang cuộn lên trong bụng ông. Ông bấm số gọi cho Lance, vẫn không trả lời. Sự khó chịu của Sharp ngày càng tăng lên khi ông cố gắng gọi cho Morgan. Cô ấy cũng không bắt máy. Ông gửi cho mỗi người một tin nhắn. Là người luôn lo lắng cho các tình huống khẩn cấp của gia đình, Morgan lúc nào cũng theo dõi điện thoại.
Sharp đặt điện thoại xuống đùi, não bộ của ông vẫn đang rối tung lên với các khả năng.
Chuyện gì đã xảy ra với Vic? Và tại sao King lại giết Crystal và cố gắng giết cả Jenny?
Chuyện gì đã xảy ra khi Mary thực hiện cuộc gọi đó? Cô ấy hẳn sẽ gọi cho Crystal. Vậy thì Crystal hẳn sẽ biết được rằng Mary đang ở trong đồn. Phải chăng King đang loại bỏ bất kỳ ai có khả năng biết rằng đêm hôm đó ông ta đã bắt giữ Mary?
P. J. và Crystal có thể đã liên kết King với Mary vào ngày mùng Mười tháng Tám, một mối liên kết không có giá trị quan trọng cho đến khi xác của Mary được vớt lên. Nhưng Sharp không có giả thuyết về việc Vic hay Jenny đóng vai trò như thế nào trong bức tranh toàn cảnh này.
Vài giây sau, chuông điện thoại của ông reo lên. Hy vọng đó là Lance, Sharp mở máy. Nỗi thất vọng dâng trào trong ông khi thấy tên liên lạc của thám tử Florida trên màn hình.
Ông trả lời. “Sharp đây.”
Vị thám tử Florida vào đề luôn. “Owen Walsh đang ở trong khu chăm sóc cuối đời, đang hấp hối vì ung thư. Ông ta đã dùng thuốc xong và giờ đang ngủ. Ông ta không có bất kỳ thành viên gia đình nào để phản đối, thế nên tôi đang ở đây cùng ông ta, hy vọng ông ta sẽ tỉnh dậy và muốn nói chuyện. Tôi sẽ báo cho ông nếu có tin gì mới.”
“Cảm ơn nhiều.” Sharp nói. “Ép ông ta nói về cái chết của Lou Ford. Thuyết phục ông ta rằng ông ta nên làm thế nếu muốn được ra đi thanh thản.”
“Ông đạt được đột phá trong vụ này rồi à?”
“Đúng vậy. Giờ tôi cần một lời thú tội chi tiết.” Kết thúc cuộc gọi, Sharp bỏ điện thoại xuống và nhìn nó trừng trừng.
Lẽ ra Morgan phải trả lời tin nhắn của ông rồi chứ.
Ông mở ứng dụng cho phép định vị điện thoại của Lance. Biểu tượng hình tròn không ngừng xoay mãi, xoay mãi.
Không tìm thấy điện thoại.
Tuyên bố của Ned cứ lặp đi lặp lại trong đầu Sharp.
Cảnh sát trưởng là một thằng khốn máu lạnh.
Sharp cần phải tìm ra Lance và Morgan thật nhanh, và ông cần giúp đỡ.
Ông quay số gọi Brody.