Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3710 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Quay về văn phòng, Morgan ghi chép thêm vài dòng về cuộc thẩm vấn. Cô thích viết ra các chi tiết khi chúng vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí.

Sharp đã có mặt trong tòa nhà khi họ đến nơi. Morgan chưa kịp đến gần cái máy pha cà phê, ông đã ấn vào tay cô một cốc trà xanh. “Uống cái này, cháu sẽ hết nhức đầu.”

Cô nhấp một ngụm trên đường vào phòng làm việc của mình. “Được rồi, nhưng đừng có phàn nàn nếu cháu chậm chạp hơn thường lệ đấy.”

Ông vào theo cô, cười thầm. “Cháu thì có bao giờ chậm đâu.”

Morgan treo áo lên, đặt túi xách lên bàn.

Lance bước vào với cốc cà phê trong tay và nhìn chằm chằm tấm bảng. “Giờ chúng ta đang ở đâu đây?”

“Chúng ta có vài nghi phạm!” Sharp xoa hai tay vào nhau. “Cuối cùng cũng có.”

“Chẳng có nghi phạm nào mới gọi là khốn nạn ấy nhỉ.” Lance đồng ý.

“Cùng xem nào.” Sharp uốn cong các ngón tay, ra hiệu bắt đầu.

Morgan xem các ghi chép. “Số một: Warren Fox.”

“Gã là ai, tại sao chúng ta nghĩ gã có thể đã giết Mary?” Sharp vươn tay lấy cây bút.

“Warren là cha dượng của Mary. Abigail Wright, chủ nhà nghỉ Roadside nơi Crystal thi thoảng làm việc, nghi ngờ gã đã lạm dụng tình dục Mary.” Giọng Morgan chuyển sang ghê tởm. “Khi Warren cưới bà mẹ thì cô ấy mới mười tuổi.”

Sharp viết kẻ lạm dụng tình dục trẻ em cùng dấu hỏi dưới tên Warren.

“Khi chúng cháu cho gã biết rằng cô ấy đã chết, gã không hỏi một câu nào cả.” Lance tựa người vào tường, khoanh tay trước ngực và xem xét tấm bảng.

“Gã không hỏi Mary chết thế nào hay liệu xác cô ấy đã được tìm thấy hay chưa.” Morgan lật sang trang khác trong cuốn sổ tay. “Gã chẳng hề tò mò chút nào với vụ giết con gái riêng của vợ.”

“Hoặc gã không quan tâm hoặc là gã đã biết.” Sharp nói. “Động cơ khả dĩ là gì?”

Lance thở dài. “Có thể Mary đã cố gắng tống tiền gã nên gã giết cô ấy để bắt cô ấy im lặng.”

“Cha cháu có liên quan như thế nào?” Sharp hỏi.

“Quán PJ là mối liên kết chung giữa cha cháu với Mary. Có thể ông đã thấy Mary và Warren tranh cãi nhau chăng?” Lance nhăn nhó. “Khả năng này có vẻ yếu lắm. Có thể bằng cách nào đó, cha cháu đã chứng kiến Warren giết cô ấy hoặc ép cô ấy lên xe của gã?”

Sharp đánh dấu hỏi lên bảng, rồi lại quay sang nhìn họ. “Còn nghi phạm số hai?”

Morgan đọc các ghi chép. “Một trong các khách làng chơi của Mary, ngài Joshua bí ẩn.”

“Lý do?” Cây bút của Sharp quơ quơ trước tấm bảng.

“Ông ta thích làm tình theo kiểu bạo lực.” Lance đáp. “Có thể là quá bạo lực. Mary đã bị siết cổ. Cái chết đến ngay lập tức. Phải chăng ông ta nhỡ quá tay hay có thể Mary khiến ông ta giận dữ nên đã siết cổ cô ấy?”

Sharp gật đầu. “Cô ấy không phải ả gái điếm đầu tiên bị khách hàng siết cổ.”

“Tống tiền cũng có thể được liệt kê như động cơ.” Morgan nói thêm. “Chúng ta không biết danh tính thực sự của ngài Joshua. Ông ta có thể đã kết hôn hoặc có lý do nào đó khác giải thích cho việc tại sao việc tìm đến gái điếm lại hủy hoại cuộc đời hoặc kế sinh nhai của ông ta.”

Sharp đóng nắp bút. “Chiều nay bác đã đến quán PJ. P. J. Hoolihan vẫn làm chủ chỗ này. Con trai ông ấy giờ quản lý quầy bar rồi. P. J. bị đột quỵ nên hai năm trước phải nghỉ hưu. Ông ấy mua một ngôi nhà và một mảnh đất tại Grey’s Hollow. Tối nay, bác sẽ đến nói chuyện với ông ấy.”

“Tối muộn hôm nay, Morgan và cháu sẽ đến thẳng nhà trọ Roadside xem các ghi chép đăng ký cũ của Abigail.”

Sharp liếc nhìn điện thoại di động của ông. “Vì chỉ còn vài tiếng nghỉ giải lao, chúng ta nên nghỉ ăn tối thôi. Không thể làm hùng hục hai tư trên bảy được. Như thế không lành mạnh, và chúng ta cũng chẳng biết vụ này sẽ kéo dài đến bao lâu.”

“Bác nói đúng.” Morgan nói. “Cháu sẽ chạy về nhà ăn tối và gặp bọn nhóc.”

Lance gật đầu. “Cháu nên ghé qua sân trượt băng và giúp nhóm của huấn luyện viên Zach một tay. Dạo này cháu bỏ bê lũ trẻ nhiều quá.”

Điện thoại của Morgan rung chuông. Cô kiểm tra màn hình. “Là Mac. Xin lỗi, cháu phải nhận cuộc gọi.”

Cô bước ra ngoài hành lang và nhận cuộc gọi. “Mac, mọi việc ổn cả chứ?”

“Không có gì nghiêm trọng.” Mac đáp. “Ava phải ở lại trường để tập kịch.” Anh hắng giọng. “Con bé đánh nhau ở trường. Giờ đang ở trong phòng hiệu trưởng.”

Cú sốc khiến trái tim Morgan tê liệt. “Ava đánh nhau sao?”

“Bà hiệu trưởng nói vậy.” Mac thở dài. “Chị muốn em đến đón con bé không hay tự mình giải quyết?”

“Chị sẽ đến đón con bé. Cảm ơn cậu.” Morgan kết thúc cuộc gọi, cảm thấy lo lắng. Cô quay vào văn phòng, giải thích tình hình với Lance và Sharp. “Cháu xin lỗi. Cháu phải về đón con bé, nhưng lại chẳng có xe ở đây.”

“Anh sẽ đưa em đi, nhưng chuyện này vô lý quá.” Lance nhíu mày. “Ava là đứa nghiêm túc nhất mà anh biết.”

“Em biết! Nó là bà cụ non luôn tuân thủ đúng luật lệ đấy.” Morgan nhét một số giấy tờ vào trong túi xách rồi đi theo Lance ra xe Jeep.

Anh lái xe đến trường. Vào lúc anh dừng xe trong bãi đỗ, cảm giác tội lỗi bỗng quặn thắt trong lòng Morgan. Cô đã làm việc trong thời gian quá dài. Phải chăng Ava đang cảm thấy bị bỏ rơi?

Họ băng qua đường, Lance mở cửa cho cô bước vào. Trong khu vực chờ của văn phòng chính, một thư ký đang ngồi đối diện với vài cái ghế nhựa. Ava ngồi trong góc phòng. Đôi mắt con bé đỏ ngầu, những giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt. Một chiếc ghế trống ngăn cách con bé với một cậu nhóc trông khoảng tám tuổi, cùng một người phụ nữ mà Morgan đoán là mẹ cậu bé. Hai mẹ con cùng sở hữu mái tóc đỏ và rõ ràng là trông giống nhau.

Hai đầu gối Ava co lên đến tận ngực, con bé thu mình vào trong góc cứ như vẫn chưa thể nào tránh đủ xa khỏi hai mẹ con cậu bé kia. Không ngạc nhiên. Bà mẹ đang nhìn trừng trừng con bé, trong khi cậu bé thì dò xét Ava bằng nụ cười mỉm tự mãn.

Vừa nhận ra Morgan, Ava lập tức lao qua phòng. Morgan dừng lại đón lấy con bé, vòng tay quanh cơ thể đang run bắn của con bé. “Suỵt. Suỵt. Ổn rồi con ạ.”

“Chắc chắn là không ổn đâu.” Người đàn bà tóc đỏ đứng dậy, quắc mắt nhìn họ. Trán cô ta nhăn lại khi nhìn Lance từ đầu đến chân. Rồi cô ta quay lại, nhíu mày nhìn Morgan. “Con gái cô đá, à, vào vùng kín của con trai tôi.”

Hiệu trưởng bước ra khỏi văn phòng. “Cô Dane, cuối cùng cô cũng ở đây rồi. Giờ chúng ta có thể thảo luận về vụ này.” Một bên lông mày trên đôi mắt đen nghiêm khắc của bà nhướng lên khi liếc thấy Lance.

Morgan giới thiệu anh. “Hiệu trưởng Small, đây là Lance Kruger.”

Bà chỉ về phía một phòng họp nhỏ gần văn phòng. “Cô Sloan đang đợi.”

Cô Sloan là giáo viên dạy nhạc.

“Đợi ở đây.” Bà mẹ nói với cậu con trai khi bước đến cánh cửa mở.

“Nói chuyện với con bé xong, tôi sẽ vào.” Morgan đứng thẳng người trở lại, một tay vẫn đặt lên vai Ava.

“Chúng tôi đang đợi rồi.” Bà hiệu trưởng khoanh hai tay trước ngực.

“Tôi biết ơn vì điều đó. Tôi sẽ vào ngay.” Morgan dắt Ava tiến ra khỏi cửa và đứng ở ngoài hành lang, cô cúi người xuống ngang với con bé. Lance tựa lưng vào tường. Cô vén mấy sợi tóc đang che khuất mặt của Ava. Làn da con bé nóng và đẫm mồ hôi. “Hít thở thật sâu và kể mẹ nghe đã xảy ra chuyện gì.”

Hơi thở của Ava đứt đoạn. “Bret cứ giật tóc con suốt.” Con bé sụt sịt, một bàn tay đưa lên dưới mũi. “Con liên tục bảo bạn ấy dừng lại, nhưng...” Sụt sịt. “Bạn ấy cứ làm thế. Đau lắm.”

“Con có mách cô không?” Morgan hỏi.

Ava gật đầu. “Cô Sloan nói rằng có thể bạn ấy thích con. Nếu bạn ấy thích con, tại sao bạn ấy cứ liên tục làm đau con?”

“Cô giáo của con sai rồi.” Morgan cố ghìm cơn giận dữ. “Bọn con trai sẽ không làm đau đứa con gái chúng thích đâu.”

Mà chúng làm thế bởi vì chúng thích thế, và nếu không có ai dạy chúng phải cư xử cho tử tế, lớn lên, chúng sẽ trở thành những gã đàn ông không biết tôn trọng người khác, như Warren hoặc Trợ lý công tố viên Esposito.

“Thế cô giáo không bắt cậu bé kia dừng lại à?” Morgan hỏi.

Ava lắc đầu. “Con bảo rồi nhưng bạn ấy còn giật mạnh hơn nữa.” Con bé xoa xoa cái nốt sau tai mình. Những giọt lệ mới rưng rưng trên mắt con bé. “Bạn ấy nói con sẽ phải hối hận nếu còn dám mách cô lần nữa.”

Morgan trao cho Ava chiếc khăn giấy từ trong túi xách. Sau đó, cô nhẹ nhàng xoay người con bé lại, kiểm tra cái vết con bé đang xoa xoa trên da đầu. Cơn giận dữ chậm rãi thiêu đốt khí quản cô bỏng rát. Ava có một vùng rụng tóc bị sứt sẹo to cỡ bằng đồng xu, sưng u lên.

Thằng nhóc chuyên bắt nạt đó đã giựt tóc của Ava.

Lance cúi xuống gần con bé. Mặt anh căng thẳng.

Morgan thở hắt ra trong cơn phẫn nộ. “Vậy là con đã đá Bret à?”

Đầu Ava chậm rãi, mệt mỏi gật nhẹ. “Cụ đã dạy con cách ngăn cản bọn con trai chạm vào người con.”

Ông...

Môi Morgan dãn ra thành một nụ cười. Cô và các em gái cũng được ông dạy cho bài học tương tự, và nó thực sự hiệu quả với họ.

“Cô Sloan bảo con sẽ gặp rắc rối lớn.” Ava lau mũi bằng khăn giấy. “Đúng không ạ?”

“Không.” Morgan ôm chầm lấy con bé. “Con đã làm đúng. Trước tiên, con đã đề nghị giúp đỡ, sau đó, con đã tự vệ như một giải pháp cuối cùng. Mẹ sẽ làm việc với cô Sloan.”

Cô đứng dậy, nắm lấy tay con gái, cả ba người quay vào văn phòng của hiệu trưởng.

“Anh không phiền ở lại ngoài này với Ava chứ?” Cô hỏi Lance.

“Anh rất vui vì điều đó.” Lance chìa tay ra cho Ava nắm lấy. Con bé bước đến gần anh hơn, cơ thể bé bỏng của nó nép sát vào chân anh. Khi anh ngồi xuống một trong mấy cái ghế nhựa, con bé trèo lên lòng anh. Hai cánh tay mạnh mẽ của anh choàng qua con bé. Con bé tựa người vào ngực anh và cuối cùng, nó cũng cảm thấy được thư giãn, không nghi ngờ gì nữa, đây là lần đầu tiên trong suốt cả buổi chiều nay con bé cảm thấy an toàn.

Morgan gần như xấu hổ khi thấy thoải mái với việc kẻ bắt nạt phải chuyển xuống ngồi hàng ghế cuối, chừa lại một chiếc ghế nữa ngăn cách giữa nó với Lance.

Gần như thế.

Cả giáo viên, bà hiệu trưởng và mẹ thằng bé cùng ngồi quanh chiếc bàn tròn trong một phòng họp nhỏ.

Hiệu trưởng chỉ vào cô giáo. “Cô Sloan đây là giáo viên phụ trách các lớp tập kịch của trường.”

Cô Sloan nheo mắt lại. “Trong buổi học hôm nay, con gái cô đã đá vào người Bret. Con bé có thể đã khiến thằng bé bị thương nặng.”

Morgan ngồi xuống. “Con gái tôi có đến tìm cô nhờ giúp đỡ không?”

“Dạ có.” Cô Sloan cắn môi. “Nhưng chỉ là chuyện vặt thôi. Trẻ con bây giờ quá nhạy cảm. Chúng thực sự cần phải mạnh mẽ lên.”

“Chính xác thì Ava đã đề nghị cô làm gì?” Morgan hỏi.

Cô Sloan hất cằm lên. “Con bé muốn tôi bảo Bret đừng giật tóc nó nữa.”

“Con bé có dùng đúng từ giật không?” Morgan chuyển sang chế độ kiểm tra chéo.

“Tôi không nhớ chính xác lời con bé lắm.” Cô ta khịt mũi.

“Cô đã giải quyết vấn đề như thế nào?” Ánh mắt kiên định của Morgan nhìn xoáy vào cô ta.

Cô Sloan cựa quậy trên ghế. “Tôi đã bảo thằng bé dừng lại. Nhưng trẻ con mà. Con gái cô cần phải học cách phớt lờ hơn đấy.”

“Không xâm phạm quyền riêng tư của người khác là khái niệm đơn giản mọi đứa trẻ có thể làm được.” Morgan nêu rõ. Cô không bao giờ tha thứ cho cái lối suy nghĩ chúng-chỉ-là-trẻ-con-thôi-mà.

Mẹ của Bret hừm một tiếng. “Tôi chắc chắn Bret chỉ đang tỏ ra thân thiện thôi.”

Morgan không thèm chú ý đến cô ta. Người đàn bà này rõ ràng không biết con trai mình đang muốn làm cái gì.

“Cô có tuân thủ điều đó triệt để không?” Morgan hỏi cô Sloan. Cô hình dung trong óc hình ảnh cô giáo lơ đễnh, tức giận vì bị quấy rầy bởi thứ cô ta xem là chuyện vặt vãnh.

“Tôi không biết cô định đi đến đâu, cô Dane.” Hiệu trưởng xen vào. “Con gái cô đã thừa nhận đá vào người Bret. Hết chuyện.”

“Ồ không phải thế. Chuyện này chưa đến hồi kết đâu.” Morgan nói. “Bà có trách nhiệm bảo vệ con gái tôi trong khi nó nằm dưới sự chăm sóc của bà. Nhưng bà không làm thế. Bà ép buộc một con bé sáu tuổi phải tự vệ chống lại thằng bé lớn hơn nó rất nhiều. Bret đã giựt tóc của Ava rất mạnh khiến da đầu nó chảy máu.”

“Tôi...” Cô Sloan ngả người về phía sau.

Khi người đàn bà cứng họng không thốt được lời nào, Morgan nói tiếp. “Cậu bé này lớn hơn Ava. To gấp đôi con bé, và rõ ràng nó đang bắt nạt con gái tôi. Nhưng cô không bắt nó phải dừng cái trò đó lại. Kẻ phải gặp rắc rối là nó, chứ không phải con gái tôi.”

Nụ cười tự mãn biến mất khỏi gương mặt bà mẹ.

Phải chăng bọn trẻ sinh ra đã bướng bỉnh hay do chúng bắt chước từ bố mẹ?

Cũng chẳng quan trọng.

Không phải đứa trẻ nào cũng ngoan ngoãn. Không phải ai cũng là người tốt. Đó là sự thật của cuộc sống, đó là lý do tại sao ông phải chắc chắn tất cả những đứa trẻ trong gia đình ông đều phải biết cách tự bảo vệ mình.

“Chúng tôi luôn trừng phạt tất cả những em nào tham gia đánh nhau.” Hiệu trưởng nói theo kiểu chấm hết mọi chuyện. “Trường của chúng tôi áp dụng chính sách không khoan nhượng. Tôi không hề tự mình quyết định. Cả hai đứa đều phải nghỉ học hai ngày. Hôm nay là thứ Tư. Ava có thể quay lại trường vào thứ Hai.”

“Bà đang đình chỉ con gái tôi sao? Nó mới sáu tuổi!” Sự hoài nghi dâng lên trong lòng Morgan. “Bắt nạt là một hành động được phép sao?”

“Tôi không còn lựa chọn.” Hiệu trưởng đáp. “Bret cũng sẽ bị phạt tương tự. Đây là luật.”

“Bret đã đe dọa và tấn công thể chất đối với Ava.” Morgan nói. “Đổi lại là người lớn, nếu có những hành động này với một người lớn khác, sẽ có thể bị buộc tội tấn công và bạo hành.”

Gương mặt bà hiệu trưởng tái mét. “Chúng chỉ là trẻ con thôi mà.”

Morgan rướn người về phía trước vài phân, ánh mắt cô nhìn xoáy vào mắt bà hiệu trưởng. “Nếu bây giờ tôi rướn người sang giật một nắm tóc của bà, thì bà sẽ làm gì? Bà có xem hành động ấy là bình thường không? Bà có phẩy tay rồi quên nó đi không? Tôi cao hơn và khỏe mạnh hơn bà. Tôi có thể làm điều đó rất dễ dàng.”

Morgan thầm đếm ba nhịp tim trôi qua rồi nói tiếp. “Vậy là chính bản thân bà sẽ không tha thứ cho hành động đó, thế mà bà lại mong con gái tôi phải mạnh mẽ chấp nhận à? Tôi thấy con bé có vẻ đã kiên cường lắm rồi đấy.”

“Tôi không biết thằng bé đã thực sự làm tổn thương con bé.” Giọng cô Sloan yếu ớt.

Cô có thèm tìm hiểu đâu.

“Nếu bọn trẻ sợ hãi không dám đứng lên tự bảo vệ mình, vậy thì cái chính sách của bà đã giúp bảo vệ và cổ súy cho những kẻ bắt nạt.” Morgan quay sang bà hiệu trưởng. “Bà có biết rằng tôi từng là trợ lý công tố viên, và bây giờ là luật sư bào chữa án hình sự không?”

“Không.” Trông bà hiệu trưởng như thể thông tin này khiến bà ta muốn bệnh.

Morgan quay sang mẹ thằng bé. “Cô có biết rằng cha mẹ của những đứa trẻ bắt nạt có thể bị kiện không?”

Miệng cô ta há hốc đúng một phân. Đáng buồn thay, điều duy nhất khiến cô ta chú ý chính là suy nghĩ rằng sự cố này sẽ khiến cô ta tốn tiền, hơn là thực tế rằng con trai cô ta đã làm tổn thương đứa trẻ khác.

“Giờ thì cô biết rồi đấy.” Morgan đứng dậy. “Tất cả mọi người có thể chờ email tóm tắt cuộc thảo luận ngày hôm nay. Vì đây là vấn đề về chính sách của hạt, tôi sẽ gửi bản sao cho ban giám hiệu nhà trường và giám thị. Nhưng theo như nhận định của tôi, con gái tôi đã xử lý tình huống này thực sự tuyệt vời.”

Không ai trả lời, nhưng Morgan thực sự cũng chẳng muốn nghe câu trả lời. Cô cũng mong rằng Bret sẽ không quấy rối Ava nữa. Không phải vì cô có niềm tin vào khả năng kỷ luật thằng con của mẹ nó. Mà chính là cú đá chuẩn xác của Ava khiến Bret phải biết điều hơn. Hầu hết những kẻ bắt nạt không bao giờ lựa chọn những đứa trẻ biết phản ứng lại.

“Tạm biệt.” Morgan tức giận rời phòng.

Ava ngồi dậy. “Con có gặp rắc rối không ạ?”

“Không con yêu ạ. Nhưng con sẽ phải nghỉ học hai ngày. Có thể con với Gianna sẽ có thời gian bày trò vui đấy.”

“Nhưng con muốn đi học.” Đôi mắt Ava ầng ậng nước, con bé nghiêng người về phía Lance.

“Mẹ biết, con yêu. Mẹ rất tiếc.” Morgan chạm vào mái đầu con gái. “Nhưng con đã làm điều đúng đắn. Con có thể luôn luôn tự bảo vệ được mình.”

Lance ném sang Morgan ánh mắt kiềm chế. Anh bế Ava trong vòng tay. “Đưa cháu về nhà nào.”

Anh đặt con bé xuống, bàn tay nhỏ xíu của nó đan vào bàn tay to lớn của anh như thể đó là điều tự nhiên nhất thế giới.

“Chúng ta mua kem được không ạ?” Ava hỏi, kèm nụ cười mỉm.

Morgan nhìn gương mặt sưng mọng, đẫm nước mắt của con gái. “Nhất định rồi. Đi mua kem về cho tất cả mọi người cùng ăn.”

“Đặc biệt là cụ.” Bước chân Ava thoăn thoắt ngay sau khi họ rời tòa nhà.

“Ừ. Đặc biệt là cụ.” Morgan đồng tình.

Họ trèo vào xe.

“Tại sao tối nay em không ở lại cùng bọn trẻ?” Lance nói khi anh khởi động xe. “Anh sẽ đi cùng Sharp.”

“Anh có chắc không?” Morgan liếc nhìn ghế sau. Hình ảnh Ava với gương mặt buồn tựa đầu vào một bên chiếc ghế trẻ em bóp nghẹt trái tim Morgan. Cân bằng sự nghiệp với nghĩa vụ làm mẹ khiến cô cảm thấy như đang tung hứng với một quả trứng, một trái lựu đạn và một cái cưa vậy. Vào bất kỳ lúc nào, một thứ gì đó cũng có thể vỡ tan, nổ tung hoặc cưa đứt người cô thành từng mảnh.

“Thẩm vấn thì anh và Sharp lo được mà. Tối nay Ava cần em.”

“Anh nói đúng, cảm ơn anh.”

Lance nghiêng đầu sang ghế sau. “Hôm nay con bé là người quan trọng nhất.”

Họ mua vài hộp kem, Lance thả Morgan và Ava trước cửa nhà. Chào đón Morgan vẫn là sự náo loạn quen thuộc do bọn nhóc và lũ chó gây ra.

Mac đang đứng đằng sau cả nhóm. “Nếu tối nay chị không cần gì nữa, em sẽ về thẳng nhà và gặp Stella trước khi cô ấy lại đi làm tiếp. Tối nay cô ấy bận họp hành.”

“Bọn chị ổn mà.” Cô ôm chầm lấy Mac. “Cảm ơn cậu về mọi thứ.”

Anh ra về. Morgan khóa cửa trước, quẳng áo khoác và túi xách lên trên ghế. Cô mang kem vào trong bếp và cho các hộp kem vào tủ lạnh.

Gianna ngó vào lò nướng. “Mì ống và pho mát sẵn sàng rồi. Các cô bé mau đi tắm thôi.”

“Cô Gianna làm bánh mì nướng bơ tỏi.” Mia hét lên khi bọn trẻ theo chân Gianna rời phòng.

“Xảy ra chuyện gì ở trường thế?” Ông hỏi.

Morgan kể lại cho ông nghe.

“Chính xác là cháu không bao giờ kết bạn ở trường học.” Morgan không thể ngăn mình nghĩ lại toàn bộ cảnh tượng trong văn phòng hiệu trưởng. Đã bao nhiêu lần cô tự nghi ngờ chính mình rồi? “Ông có cho rằng cháu phản ứng quá đáng không?”

Cô nghĩ đến lúc Warren Fox chộp lấy mình, mùi hôi của hắn, những vết bầm tím hắn để lại trên cánh tay cô. Sự cố với Esposito không phải là hành vi bạo lực, nhưng anh ta cũng đã cố gắng đe dọa cô. Cô đưa tay sờ cổ họng, nơi hai bàn tay của Tyler Green đã để lại một vòng những vết thâm tím hai tháng trước.

Và giờ, cô phải cân nhắc đến khả năng Tyler đang rình mò cô.

Phải chăng sự cố ngày hôm nay của Ava đã gióng lên một hồi chuông nào đó, khiến cô không thể kiềm chế được cảm xúc?

Ông khịt mũi. “Cháu có thể quên nó đi để làm vui lòng giáo viên và hiệu trưởng không?”

“Không.” Morgan vươn tay lấy chồng thư nằm trên mặt bàn bếp. “Cháu sẽ không quỵ lụy trước ban giám hiệu nhà trường, những kẻ chỉ muốn lẩn tránh một vấn đề khó khăn. Cháu cam đoan những ngày tháng bắt nạt của Bret còn chưa kết thúc đâu.”

“Nhưng có thể nó sẽ không nhắm vào Ava nữa.” Giọng ông vui vẻ. “Ít nhất là không, trừ phi nó biết tự che chắn chỗ kín.”

“Con cái cháu rồi sẽ theo học trường đó trong chín năm nữa.” Morgan nói. “Có khả năng, cháu sẽ bị gắn mác là kẻ chuyên gây rắc rối.”

“Hoặc có thể phản ứng của cháu sẽ làm thay đổi cách nhà trường xử lý kiểu hành vi này.”

“Có thể ạ.” Morgan không nghĩ theo cách đó. “Nhưng cháu rất giận dữ. Rất giận dữ, và cháu không thường xuyên mất bình tĩnh như thế. Cháu là người lớn rồi. Nhưng chuyện này... chuyện này thực sự khiến cháu nổi điên.”

“Ai đó làm đau con mình, và cháu biến thành gấu mẹ đi tẩn cho chúng một trận.” Ông khoanh tay. “Giờ thì chúng biết không nên gây lộn với cháu hoặc Ava. Làm thế chẳng có gì sai trái cả.”

Morgan lật qua chồng thư. Hầu hết là thư rác. Cô bỏ chúng xuống. Trên mặt bàn bếp gần các phong bì thư là một cái hộp thấp bè bè màu nâu. Tên và địa chỉ của Morgan được in trên bề mặt hộp, nhưng không có địa chỉ gửi đi. “Cái gì đây ạ?”

Ông vươn cổ sang nhìn gói bưu kiện. “Gianna bảo là có bà hàng xóm cách đây hai nhà gửi lại nó. Bà ấy bảo ai đấy đã bỏ nó lại trên hàng hiên nhà mình chiều nay. Dịch vụ giao hàng chắc đã bị loạn các nhà lên với nhau rồi.”

“Không có dấu bưu điện hoặc mã vạch.” Bản năng của Morgan lập tức cảnh giác.

Rõ ràng ông cũng vậy. “Lẽ ra ông phải để ý. Đừng chạm vào nó. Chúng ta nên gọi cho Stella.”

“Đừng khẩn trương vậy ông. Nó có thể là bất kỳ cái gì.” Morgan bước đến chỗ cái ghế đặt ở cửa trước, lấy ra hai chiếc găng tay nhựa từ trong túi xách. Quay vào trong bếp, cô lấy cái kéo cắt băng dính dưới đáy hộp. Khi mở hộp ra, cô thấy những bức ảnh nằm trong tờ giấy gói màu nâu nhàu nát.

Morgan tháo lớp giấy gói. Bức ảnh đầu tiên được chụp khi cô rời tòa án. Kẻ chụp ảnh rõ ràng đã theo dõi cô. Xấp ảnh theo dõi cô bắt đầu từ tòa án, băng qua bãi đỗ xe rồi đến chiếc xe van. Có cả những bức ảnh chụp cô quay về nhà, xuống xe, bước vào cửa trước và chào đón bọn trẻ.

Bọn trẻ của mình!

Cơn ớn lạnh lan khắp người rồi dừng lại trên ngực cô. Đôi tay cô run rẩy. Thấy ba đứa con gái bé bỏng của mình lọt vào mắt kẻ rình mò khiến Morgan muốn bệnh vì khiếp sợ.

Nhưng lũ trẻ rõ ràng không phải là trọng tâm cơn phẫn nộ của người gửi. Trong từng bức ảnh, mặt Morgan đều bị gạch chéo bằng dấu X đỏ rực như máu. Vài đường gạch còn rạch vào bức ảnh, như thể bàn tay cầm bút đã ấn xuống bức ảnh quá mạnh đến mức đầu bút bị gãy.

Cuối cùng là bức ảnh 20x25cm chụp gương mặt Morgan. Thay vì những chữ X, trên ảnh giờ là các lỗ đạn thủng lỗ chỗ, như thể nó đã được sử dụng làm bia tập bắn. Dưới bức ảnh là một thông điệp được viết hoa.

NGHIỆP CHƯỚNG KHÔNG TRỪ MỘT AI

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh