Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3734 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

Tuyết phủ lên mặt đất dày nửa phân. Nhìn thấy con đường mòn đi săn, Lance kéo Morgan đi trên con đường ấy. Mặt đường trống trải giúp cô nhận ra các vật cản rõ ràng hơn, không vấp ngã nữa.

Nhưng mặt khác, nếu cứ đi theo con đường mòn này, họ cũng dễ bị theo dõi hơn. Nhưng đến lúc này, anh không biết họ đang bỏ cách cảnh sát trưởng khoảng bao xa. King không phải là vận động viên chạy bộ tốt, nhưng hắn là một thợ săn rất cừ và là người ưa thích hoạt động ngoài trời. Bất chấp họ chạy được bao xa, hắn vẫn sẽ dễ dàng đuổi theo.

Lance hy vọng con đường mòn này dẫn ra hồ. Nếu tiếp tục đi sao cho mặt hồ luôn nằm bên tay phải, họ sẽ hạn chế được khả năng bị tấn công tạt sườn, cảnh sát trưởng sẽ phải bám theo sau họ hoặc phải đi về phía bên trái.

Lance không nghi ngờ King dần dần sẽ bắt kịp họ. Morgan thì đang lạnh cóng và kiệt sức, chỉ còn chạy bằng ý chí. Nhưng anh không thể bảo cô dừng lại được. Một khi dừng lại, thân nhiệt của cô ấy sẽ giảm mạnh, cho dù đến lúc ấy anh có thể cõng cô. Họ không có áo khoác, không đồ ăn, không nước uống và không có phương tiện liên lạc. Lựa chọn duy nhất của họ là tiếp tục di chuyển và cầu nguyện rằng họ sẽ tìm được người giúp đỡ trước khi King tìm thấy họ.

Mong muốn tháo được còng tay, Lance để ý mái tóc của Morgan. Mái tóc tuyệt đẹp xõa tung trên hai vai cô, hôm nay hẳn sẽ là một ngày lý tưởng để dùng đến một trong các búi tóc và hàng tá kẹp tóc khác. Anh là kẻ có biệt tài mở khóa. “Em không kịp cả đeo kẹp tóc nữa à?”

“Không, em xin lỗi.” Hàm răng cô nghiến chặt, những lời của cô run rẩy.

Cảm giác vô dụng tràn ngập cõi lòng Lance. Anh chẳng làm được gì để bảo vệ cô ấy. Anh chạy băng qua rừng. Họ đã chạy được một dặm chưa?

King bám theo họ gần đến mức nào rồi? Cảnh sát trưởng có quần áo khô ráo, ấm áp và có vũ trang. Hắn sẽ chẳng cần gì phải vội vàng. Hắn sẽ săn đuổi họ với một quyết tâm không lay chuyển cùng sự bền bỉ.

Tuyết rơi nhanh hơn, vừa đủ khiến họ không lưu lại dấu chân nhưng không đủ xóa hết các dấu chân khi họ đi bộ. Trang phục tối màu của họ vốn là lớp ngụy trang hoàn hảo khi buổi tối mới bắt đầu, nhưng giờ đây, họ trở thành những mục tiêu dễ nhận thấy trên nền tuyết trắng.

Cơn gió lạnh thẩm thấu qua hai ống tay áo sơ mi mỏng manh của anh, cơn run rẩy tràn đến tận xương tủy. Nếu đêm nay còn tiếp tục kéo dài, cái lạnh chắc chắn sẽ giết chết họ chẳng khác gì những viên đạn.

Morgan lại vấp ngã. Hai tay Lance giữ chặt cánh tay cô. Anh có thể giấu cô vào tạm chỗ nào đó, rồi đánh lạc hướng Cảnh sát trưởng được không? Nhưng anh xua đi lựa chọn này. Nếu cảnh sát trưởng bắn anh, cô ấy xem như xong. Một ngọn lửa sẽ giúp cảnh sát trưởng tìm ra cô ấy, nhưng nếu không đốt lửa, chứng hạ thân nhiệt sẽ giết chết cô ấy trước khi trời sáng.

Tiếng nước chảy trong bóng tối khiến anh chú ý. Là mặt hồ sao?

Những cành cây thường xuân tràn ra cả lối đi, cọ vào mặt anh và che khuất đi chút ánh sáng hiếm hoi từ bầu trời đầy mây. Anh buông tay Morgan ra để rẽ các cành cây. Khi họ đến gần nơi phát ra âm thanh kia, anh nhận ra đó không phải là mặt hồ mà là một con suối, có khả năng chảy vào trong hồ Grey.

Con đường mòn bất ngờ mở rộng, mặt đất dốc xuống, Lance lảo đảo bước trên mép đường đắp. Nếu không phải vì tuyết trắng xóa dưới chân, hẳn là anh đã không nhận ra con dốc thẳng đứng này.

Anh bước sang ngang chắn đường Morgan.

Morgan đâm sầm vào lưng anh, rồi cứng người lại.

Tựa vào vai anh, cô ghé sát môi mình vào tai anh. “Chuyện gì thế?”

Anh tránh sang bên để cô có thể nhìn thấy. Vì cơ thể cô đang chạm vào người anh, anh cảm nhận được cơn run rẩy căng thẳng đang làm cô khổ sở đến mức nào. Cô đang run mạnh đến mức không thể đứng thẳng được.

Phía trước mặt, có một cái rãnh sâu sáu mét dưới con đường mòn đi săn. Trong suốt mùa xuân, có khả năng con suối này còn tràn ra cả hai bên bờ. Chắc phải có một lối đi dẫn xuống con suối này.

Ngoảnh đầu lại, anh thì thầm. “Đi tiếp thôi.” Anh đỡ cô lên lối đi rộng gần sáu mươi centimet dọc một bên rãnh. Morgan mất thăng bằng khiến anh lo lắng.

“Đặt tay lên vai anh này.” Anh nói.

Nắm tay của cô yếu ớt và run rẩy. Anh thì đang lạnh thấu xương. Cơ thể Morgan ít mỡ hơn và trọng lượng toàn bộ cơ thể thấp hơn anh. Tay chân dài và cơ thể mỏng manh khiến diện tích vùng da bề mặt của cô rộng hơn, từ đó dễ sinh ra mất nhiệt.

Nhưng anh chẳng làm được cái quái gì để giúp cô. Với việc King đang bám theo, họ không thể dừng lại để nhóm lửa hoặc tìm chỗ trú ẩn.

Họ phải tìm ra chỗ nào đó để băng qua con suối. Tuyết đã giúp rọi sáng mặt đất dưới chân họ, tuy nhiên, địa hình này buộc họ phải đi chậm lại. Họ lê bước, thận trọng với từng bước chân. Tiếng róc rách của con suối là âm thanh duy nhất phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng tuyết.

Lance nhìn phía đằng xa trước mặt khi bóng tối chưa đủ dày. Anh vẫn nhìn xa được tối đa sáu mét. Vượt quá mức đó, khu rừng chỉ còn lại bóng tối mênh mông.

Phía trước mặt, con đường mòn rộng ra, đường đắp thoai thoải dần đủ để họ có thể bò xuống mà không tự giết mình.

Anh lấy cả hai tay chỉ, ngoảnh đầu nhìn Morgan đang đứng phía bên trái anh. Cô gật đầu và tiếp tục bước đi.

Tuyết rơi ngày càng nhanh. Chỉ cần liếc mắt nhìn lại con đường mòn phía sau cũng đủ thấy những bông tuyết đã phủ kín tất cả. Có thể King sẽ không tìm thấy họ. Có thể rốt cuộc họ cũng có một cơ hội.

Morgan vấp ngã. Lance quay người lại, lao về phía cô, nhưng đôi chân cô đã trượt trên mép đường. Cô túm lấy mấy cành cây gần đó tìm chỗ bấu víu. Lance bắt được cánh tay cô, đôi chân anh trượt vài phân trong tuyết. Anh cố gắng bám chặt chân xuống đất, đôi giày của anh trượt ngày càng sâu hơn đến mép đường. Đôi mắt cô mở to, nỗi sợ hãi lộ rõ.

Nếu cô ấy mà ngã xuống...

Giày của Lance đụng phải một hòn đá. Lấy nó làm điểm tựa, anh gắng sức kéo cô lên được con đường mòn, xoay người đẩy cô tránh xa khỏi mép đường, tim anh đập thình thịch như trống trận. Cô khuỵu gối xuống, nhưng an toàn.

Những hòn đá chuyển động. Mặt đất dưới chân Lance sụp xuống. Anh lao xuống dưới, người anh va mạnh vào những thân cây, những cành cây gãy xé toạc chân tay anh. Cơn đau rát buốt xuất hiện trên một bên chân. Anh đâm sầm vào một tảng đá. Một cái xương bị gãy, cơn đau truyền khắp một bên sườn.

Thế rồi mọi thứ đen ngòm.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh