Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3713 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Lance kéo tấm rèm phòng cấp cứu sang một bên. Khi trông thấy Sharp đang ngồi trên giường bệnh, Lance mới thở phào. Một y tá đang băng bó bắp tay cho Sharp.

“Thiệt hại thế nào?” Lance đặt xuống cái áo sơ mi mới tinh anh mang theo.

“Mười lăm mũi.” Cố định gạc xong xuôi, cô y tá bước ra chỗ khác, cởi đôi găng tay màu xanh. “Tôi sẽ quay lại và mang giấy tờ xuất viện cho anh.”

Sharp nhăn mặt, vươn cánh tay ra lấy cái áo sơ mi. Lance rướn người sang, khoác áo lên cánh tay và vai cho ông. Tiếp theo, anh giúp ông mặc chiếc áo khoác đen lót lông cừu.

“Cảm ơn.” Sharp chỉ tay vào cái lỗ trên ống tay áo khoác.

“Nó có thể là đầu bác đấy.” Lance nói.

“Bác biết. Bác xin lỗi.”

“Giờ cho cháu biết đã xảy ra chuyện gì?” Lance hỏi.

Sharp kể anh nghe chuyện tìm thấy P. J. và vợ ông ấy đã chết, rồi ông đuổi theo kẻ sát nhân và bị bắn. Vào lúc ông kể xong thì cô y tá quay lại.

“Các mũi khâu sẽ tự tiêu từ bảy đến mười ngày.” Cô trao cho Sharp một xấp giấy tờ. “Trong này có bao gồm đơn thuốc giảm đau.”

Nhét tờ giấy gấp đôi vào trong túi, Sharp xuống khỏi giường bệnh. Các cử động của ông vẫn còn chậm chạp và cứng nhắc, không hề giống phong thái hoạt bát, căng tràn nhựa sống thường ngày. Rõ ràng, ông đau đớn hơn nhiều những gì ông thừa nhận.

Ông có thể đã mất mạng. Nếu viên đạn trượt sang bên cạnh vài phân nữa thôi, hẳn ông sẽ có một lỗ thủng trên ngực thay vì chỉ một vết đạn sượt qua. Lance xoa xoa vết sẹo ngay dưới xương ức của anh. Sharp chưa bao giờ phải ăn đạn. Ông ấy có lối sống lành mạnh đến phát sợ. Thậm chí, ông ấy còn chưa bao giờ lái xe gây tai nạn. Với Lance, ông ấy dường như luôn là kẻ bất khả chiến bại. Nhưng ngay cả tình trạng sức khỏe ấn tượng của Sharp cũng không thể che giấu được thực tế ông ấy không phải là siêu nhân. Những viên đạn chính là điểm yếu của tất cả mọi người.

Họ bước ra chỗ xe Jeep.

“Bác cần lấy lại xe của mình.” Sharp nói.

Lance lắc đầu. “Để mai đi. Tối nay bác không nên lái xe đâu.”

Anh cảm thấy, hơn là nhìn thấy cái cảnh Sharp đang trợn mắt. “Bác ổn mà, Lance.”

“Cháu biết.” Lance lái xe về văn phòng.

Sharp lắc đầu. “Cứ đỗ ngoài nhà nghỉ Roadside cũng được.” Ông tựa người vào miếng đệm kê sau đầu, nhắm mắt lại.

Lance vẫn đi tuyến đường anh chọn. “Chúng ta sẽ ghé qua văn phòng để bác có thể lấy súng của mình. Cháu biết bác không thích súng đạn, nhưng nếu bị thằng nào đó bắn thì ít ra bác còn bắn trả được.”

“Cháu nói đúng.” Sharp thở dài.

Lance dừng lại trước cửa văn phòng. Chiếc Prius của Sharp đỗ trên lối dẫn vào nhà.

“Làm sao xe bác ở đây được?” Sharp hỏi.

“Chắc Cảnh sát trưởng sai người thả nó ở đây.”

“Khốn thật.” Sharp đấm mạnh xuống tay vịn. “Cứ hễ khi nào bác nuôi dưỡng lòng căm ghét con người này, lão ta lại làm ngay một việc tử tế.”

Lance cho xe tấp vào lề. Sharp xuống xe, dừng lại chỗ chiếc Prius để lấy chìa khóa, rồi bước lên bậc thềm vào căn hộ của ông. Vài phút sau ông quay lại, trên người đeo bao súng và mặc một chiếc áo khoác không có lỗ đạn.

“‘Bác có chắc muốn cùng cháu đến nhà nghỉ Roadside không?” Lance hỏi khi Sharp trèo vào ghế hành khách. “Cử động của bác vẫn chưa linh hoạt mà.”

“Bác không sao.” Sharp gầm gừ, xem đồng hồ. “Cùng tới đó thôi.”

Còn chưa kịp đánh xe ra khỏi lề đường, điện thoại của Lance rung lên. Anh không nhận ra số của người gọi đến. Anh nhấn nút trả lời. “Kruger đây.”

“Lance phải không?” Một giọng nam giới hỏi.

“Vâng.” Lance đánh xe ra.

“Kevin Munro đây, bạn của... mẹ cháu.”

Kevin ư?

Hoảng hốt, Lance lại dừng xe. “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Chú thấy lo lắng cho Jenny.” Giọng Kevin cao chót vót. “Tối nào bọn chú cũng nói chuyện. Chú đã nhắn tin cho bà ấy ba lần và gọi cho bà ấy hai lần. Nhưng bà ấy không trả lời. Bà ấy luôn trả lời tin nhắn của chú trong vòng hai mươi phút hoặc hơn.”

“Có thể bà ấy đang làm việc.” Nhưng ngay cả khi nói vậy, Lance cũng biết rằng tranh luận chẳng đi tới đâu. Phần lớn thời gian trong ngày, mẹ anh toàn lên mạng. Bà làm việc trực tuyến. Nếu đã nhận được tin nhắn từ Kevin, bà hẳn sẽ hồi âm lại.

“Chú không biết nữa.” Kevin nói. Giọng ông có vẻ lo âu.

“Cháu sẽ đi xem bà ấy thế nào ngay bây giờ.” Lance quay ngoắt xe lại.

“Cháu sẽ báo cho chú biết chứ?” Kevin hỏi.

“Tất nhiên rồi ạ.” Lance nhấn chân ga. Anh kết thúc cuộc gọi.

Sharp cũng đang gọi điện thoại. Ông lắc đầu. “Bà ấy không trả lời.”

Lance nhấn mạnh chân hơn nữa. Mẹ anh luôn luôn trả lời những cuộc gọi của Sharp.

“Có thể bà ấy đang thiền định hoặc tập yoga.” Sharp nắm chặt tay vịn khi Lance cua gấp.

“Có thể.”

Nhưng cả hai người đều không tin điều đó. Mẹ anh quá dễ đoán. Bà luôn sống theo một quy trình nhất định.

Anh chọn đường tắt đến sớm hơn ba phút, trái tim anh đập còn nhanh hơn cả động cơ xe Jeep. Sharp gọi bà thêm hai lần nữa, nhưng không ai nhấc máy.

Con Jeep gầm rú tiến lên lối đi dẫn vào nhà. Anh mở tung cửa xe ngay cả khi xe chưa dừng lại. Từ hàng hiên, anh có thể nhìn thẳng vào trong phòng khách tối om, trống trải. Ngôi nhà của mẹ anh chìm trong tĩnh lặng. Không hề bất thường. Bà luôn dành phần lớn thời gian thức giấc để ngồi trong phòng làm việc phía sau căn nhà. Tuy nhiên, ẩn dưới không khí yên tĩnh này là sự câm lặng đáng sợ khiến lông tóc sau gáy anh dựng đứng lên.

Có gì đó không ổn. Rất không ổn.

Anh đi xuống hành lang, nỗi sợ hãi đang cuộn lên trong bụng anh. “Mẹ ơi?”

Sự câm lặng thi thoảng bị ngắt quãng bởi tiếng vo vo của tủ lạnh, tiếng vọng của nhịp đập trái tim anh dội vào tai.

Ngay sau lưng anh là Sharp, ông cất tiếng gọi mẹ anh, những bước chân gấp gáp như thể ông cũng cảm thấy điều tương tự. “Jenny?”

Với nỗi hốt hoảng siết chặt hai lá phổi, Lance tiến vào nhà bếp. Căn phòng ngăn nắp trống không, ngoại trừ một chiếc ghế được kéo xa khỏi bàn.

“Mẹ ơi?” Giọng Lance lên cao cùng nỗi lo sợ khi anh tiếp tục bước vào một hành lang ngắn dẫn đến các phòng ngủ. Phòng làm việc của mẹ anh đã từng là phòng ngủ thứ ba. Ngọn đèn bàn vẫn sáng, nhưng các màn hình máy tính thì tối đen.

Lance ra khỏi văn phòng, rẽ về phía phòng ngủ của mẹ. Cửa ra vào đóng chặt, một tia sáng mỏng lọt ra ngoài dưới khe cửa. Anh gõ cửa. Có thể bà đang đi tắm.

Nhưng ngay cả khi ý nghĩ ấy vụt thoáng qua tâm trí, anh vẫn chối bỏ nó. Mẹ anh thường tắm vào buổi sáng. Jenny Kruger không bao giờ quyết định phá lệ vì một ý thích chợt đến.

Anh gõ cửa. “Mẹ ơi, con Lance đây. Mở cửa ra đi.”

Anh bẻ các khớp ngón tay rồi lại đấm cửa, lần này mạnh hơn. Nhưng chẳng thấy gì.

“Con vào đây!” Anh quát lên. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo sơ mi của anh.

Cửa đã khóa. Anh rà bàn tay đến phía trên khung cửa, nơi cất giữ các chìa khóa cửa phòng có hình trụ từ hồi anh còn bé. Tìm thấy chìa khóa, anh lập tức tra vào ổ khóa. Cánh cửa mở ra.

Phòng ngủ trống không.

Với Sharp bám theo sát gót, Lance di chuyển nhanh nhẹn qua tấm thảm đến cánh cửa đóng kín của phòng tắm. Anh chỉ đập cửa một lần, rồi cố gắng mở cửa. Núm cửa không nhúc nhích. Anh mở khóa rồi đẩy cánh cửa. Cánh cửa ken két mở ra vài phân rồi dừng lại, thứ gì đó đang chặn lại ở phía sau.

“Mẹ ơi!” Lance lại đẩy cửa ra đủ rộng để ló đầu vào trong.

Không phải thứ gì đó, mà là mẹ anh.

Bà nằm trên sàn, cuộn tròn trong tư thế bào thai, hai chân đè lên tấm thảm chùi chân cạnh bồn tắm, thân mình và gương mặt bà áp xuống nền gạch. Gương mặt bà không quay về phía anh, nhưng cơ thể bà bất động và làn da bà cũng trắng bệch như lớp gạch lát trắng toát.

Trong nửa giây, người anh đông cứng, tim đập như trống dồn, anh nhìn chú mục vào lồng ngực bà tìm kiếm những hơi thở nhấp nhô, nhưng không thấy.

Bà không thể chết được. Không thể.

Sharp gọi 911 trong khi Lance huých mạnh vai và mở rộng cánh cửa đủ để anh có thể len người qua. Quỳ gối xuống, hai ngón tay run rẩy của anh đặt lên cổ mẹ. Mạch của bà đập yếu ớt dưới các đầu ngón tay anh, đôi mắt anh chợt bắt được cử động yếu của xương sườn khi bà hít một hơi thở nông.

Cảm giác nhẹ nhõm chạy khắp người anh như một chiếc máy bay phản lực. “Bà ấy còn sống.”

Sharp cung cấp địa chỉ cho nhân viên điều phối, yêu cầu các nhân viên y tế và một xe cứu thương đến ngay lập tức. Sau đó, trong căn phòng tắm nhỏ hẹp, ông bước qua người bà, cúi xuống xem xét bà từ phía bên kia. Lance đo mạch đập của bà, đếm nhịp thở trước khi di chuyển đôi chân bà, mở rộng cửa ra hết mức. Anh chụp lấy cái chăn từ trên giường và đắp lên người cho bà.

“Có thể bà ấy ngã và bị đập đầu.” Bàn tay Sharp nhẹ nhàng chạm lên da đầu bà.

“Cháu không thấy có bất kỳ vết bầm hay vết máu nào, nhưng điều này không nói lên được nhiều lắm.”

Lance đứng dậy nhìn khắp phòng tắm. Khi lần đầu lao vào đây, anh chỉ trông thấy cơ thể của bà. Giờ ánh mắt anh nhìn chú mục vào bồn rửa và hai lọ thuốc phát theo đơn màu cam trong cái bát màu trắng.

Cả hai lọ đều mở. Cả hai đều trống trơn.

Không!

Bà ấy sẽ không làm thế.

Ánh mắt anh lại quay sang gương mặt mẹ.

Sharp dõi theo ánh mắt Lance. Ông rất cứng rắn, nhưng gương mặt ông trắng bệch khi nhìn vào những cái lọ trống không.

Lance quỳ sụp xuống. “Mẹ ơi.” Anh cúi đầu xuống, đưa một tay lên trán bà, gạt một lọn tóc khỏi gương mặt bà. Bà không phản ứng gì. Hai mí mắt bà thậm chí còn không rung động. “Cháu đã không ngờ đến chuyện này.”

Sharp nắm chặt lấy cánh tay anh. “Đây không phải lỗi của cháu.”

“Cháu biết.” Lance nắm tay bà trong tay mình. Những ngón tay của bà lạnh lẽo. Anh kéo chăn lên phủ hai vai bà, kiểm tra mạch đập rồi hơi thở của bà lần nữa. “Khi cháu rời khỏi nhà lúc trước, dường như bà ấy vẫn ổn. Làm sao cháu có thể hoàn toàn không để ý đến các dấu hiệu chứ? Mới vài tiếng trước cháu vừa ở đây mà.”

“Bà ấy đang thở.” Sharp nói. “Đừng bỏ rơi bà ấy.”

Nhịp tim của bà vẫn thế, nhưng các hơi thở thì chậm đi. Anh đếm hơi thở của bà và tay không ngừng dò mạch đập, bắt đầu sẵn sàng hô hấp nhân tạo ngay sau khi bà ngừng thở hoặc trái tim bà ngừng đập.

Thời gian dường như trôi rất chậm.

Ngay cả khi đã quen với tiền sử bệnh tật rắc rối và kéo dài của mẹ, anh vẫn không tin nổi rằng bà lại cố gắng tự sát.

Mười phút sau, những tiếng còi của xe cứu thương đến gần. Lance đi ra cửa và dẫn các chuyên viên y tế vào trong. Họ nhanh chóng đưa băng ca vào phòng ngủ, để lại băng ca ngay ngoài cửa phòng tắm và vào trong xem xét mẹ anh. Lance đứng ngoài cửa, hai bàn tay dọc hai bên sườn siết lại thành những nắm đấm giận dữ.

Sharp đặt tay lên vai Lance, kéo anh lùi lại. “Cho họ chút không gian đi.”

Các chuyên viên y tế kiểm tra những dấu hiệu sống của bà rồi bắt đầu quá trình truyền tĩnh mạch, sự cấp bách của họ phản ánh tính nghiêm trọng của tình hình. Một người tiêm cái gì đó vào chai dịch truyền.

Bàn tay Sharp sờ lên đỉnh đầu. Sự hoài nghi khiến mặt ông nhăn lại. “Chuyện này chẳng giống mẹ cháu chút nào. Ngay cả khi bà ấy đã luôn tự hủy hoại bản thân, bà ấy sẽ không bao giờ tự sát. Thực tế, khi nỗi âu lo xâm chiếm, bà ấy không nghĩ ra được nên làm gì ngoài việc bò vào trong một nơi tối tăm.”

“Cháu không biết phải nghĩ sao nữa.” Lance nói.

“Chính xác thì bà ấy đã uống cái gì?” Một trong hai chuyên viên y tế hỏi.

“Các lọ thuốc trong bồn rửa.” Lance đáp. “Một lọ là thuốc chống trầm cảm, còn lọ kia bà ấy uống để chống lo âu và đột quỵ. Tuần trước tôi vừa mới đổ thêm thuốc nên mấy lọ gần như đầy. Thuốc chống lo âu hẵng còn tương đối mới.”

Từng có lần, bà uống thêm vài đơn thuốc nữa, tuy nhiên, loại thuốc mới dường như đã thay thế rất nhiều loại thuốc cũ. Lance gục đầu xuống, bàn tay anh di chuyển tới lui sau gáy.

Sharp nhíu mày. “Cháu không sao chứ?”

“Vâng.” Nhưng Lance chẳng rõ mình cảm thấy sao nữa. Cơ thể anh tê liệt. Nhưng anh vẫn cảm nhận được nỗi đau đớn. Nỗi đau vùi chôn thật sâu trong trái tim anh, cần phải dùng dao mổ mới lôi được nó ra.

“Chứng suy hô hấp.” Một chuyên viên y tế gọi lớn. “Chúng tôi sẽ phải đặt ống nội khí quản cho bà ấy.”

Lance nhắm mắt lại, những lời của mẹ trở đi trở lại trong đầu anh.

Mẹ không muốn trở thành gánh nặng cho con.

Phải chăng bà sợ một cơn suy sụp nữa sẽ chất thêm gánh nặng lên vai anh?

Các chuyên viên y tế đặt mẹ anh lên cáng và đẩy ra ngoài.

Sự phẫn nộ, với chính mình, với tình huống này, với cái thế giới điên rồ này, xâm chiếm anh trong một phút. Anh quay lại phía bức tường và xả nó ra. Nắm đấm của anh xuyên qua tấm vữa. Cơn đau lan khắp các khớp ngón tay, khiến cơn giận của anh tiêu tan.

Sharp chụp lấy bàn tay anh xem xét. “Thật may là cháu không đấm vỡ mõm thằng nào đấy.”

Các khớp ngón tay anh bị sây sát, nhưng chỉ là thương tích nhỏ.

Sharp lấy chùm chìa khóa từ tay anh. “Bác sẽ lái.”

Lance không tranh cãi. Họ bước ra ngoài. Anh trèo vào ghế hành khách, nhìn trừng trừng ánh đèn xe cứu thương đỏ rực xoay tròn trên đường đến bệnh viện.

Xe cứu thương tấp vào khu cấp cứu.

“Cháu nên gọi cho Morgan đi.” Sharp dừng xe trong bãi đỗ xe cấp cứu.

Lance lắc đầu. “Chưa được. Chúng ta nên đợi đến khi biết được bà ấy thế nào đã.”

“Morgan muốn biết. Con bé sẽ muốn có mặt ở đây.”

Lance xem đồng hồ. Đã bảy giờ. Anh hình dung Morgan đang ngồi trên nắp bồn cầu trong nhà vệ sinh, giám sát bọn trẻ trong lúc chúng tắm rửa, rồi cuộn tròn trong chăn đọc truyện cho bọn trẻ trước giờ đi ngủ. “Ngay bây giờ, cô ấy chẳng làm được gì đâu. Cháu sẽ gọi cho cô ấy ngay sau khi biết được gì đó.”

Việc duy nhất phải làm là chờ đợi.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh