Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3703 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Nếu Sharp nhắm mắt lại, ông có thể hình dung mọi thứ như trở về năm 1994. Thời gian càng trôi, Jenny càng trở nên kích động hơn. Lance mười tuổi đang cố gắng khiến mẹ bình tĩnh lại. Nó chỉ là một đứa bé, nhưng đã trở thành người chăm sóc chính cho mẹ nó đêm hôm đó. Sharp đã hỗ trợ nhiều hết sức có thể. Lựa chọn khác duy nhất của ông đó là đưa Lance vào trung tâm chăm sóc trẻ mồ côi, dù Sharp cũng đã chứng kiến nhiều đứa trẻ bị hệ thống này hủy hoại. Theo ông, trừ phi một đứa trẻ gặp nguy hiểm thực sự, nếu không, thằng bé nên được chính gia đình của nó nuôi dưỡng tử tế.

Họ đã sống sót, nhưng cả Jenny lẫn Lance đều không sống một cuộc đời trọn vẹn. Cho đến bây giờ. Cho đến khi Morgan bước vào cuộc đời họ, bên cạnh Lance xuất hiện một người phụ nữ, thì Jenny mới thấy được căn bệnh của mình đã đeo bám con trai, và cả chính bản thân bà khủng khiếp đến thế nào.

Morgan đã tạo nên sự khác biệt hoàn toàn. Sharp hẳn sẽ bị nguyền rủa nếu ông để sự biến mất của Victor Kruger phá hỏng toàn bộ niềm hạnh phúc mới chớm nở của Lance.

Lần này, ông sẽ phải tìm cho ra sự thật. Lần này, ông sẽ không được làm họ thất vọng. Nhưng nếu sự thật đau đớn ngoài sức tưởng tượng thì sao? Chiếc xe của Vic được tìm thấy dưới hồ với xác một người phụ nữ trong cốp xe. Nếu Sharp đang điều tra phát hiện đó, mà không hề có mối liên hệ gì với vụ án, ông có thể sẽ kết luận rằng Vic đã giết chết cô gái này, rồi che đậy án mạng bằng cách vùi cô ta xuống hồ và bỏ trốn khỏi thị trấn. Nhưng nếu ông muốn phi tang cái xác, Vic có thể quẳng cô ta xuống hồ rồi bỏ về nhà. Sẽ chẳng ma nào biết được. Sẽ chẳng cần phải làm phức tạp thêm tình hình bằng cách dùng chính xe của mình.

Trừ phi Vic cũng muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân và tình thế căng thẳng này. Trong trường hợp đó, nó có thể hợp lý đến hoàn hảo.

Khỉ thật.

Ông có nên chia sẻ giả thuyết này với Lance không? Chưa được. Ông sẽ giữ kín điều này để xem bằng chứng dẫn họ đi tới đâu.

Sharp dừng xe trước đèn giao thông rồi rẽ phải.

Crystal Fox sống tại Grey’s Hollow, gần như là khu cộng đồng nông thôn ngay phía bắc Scarlet Falls, cỏ dại và rừng rậm mọc hai bên con đường quê. Vào lúc sáu giờ chiều, mặt trời đã lặn, nhưng không gian vẫn chưa tối hẳn. Trong ánh chạng vạng màu xám, Sharp đi qua một căn nhà nông thôn xập xệ, với hàng hiên võng xuống và sân nuôi gà vịt mọc đầy cỏ dại cao đến đầu gối.

Đi thêm một phần tư dặm nữa, ông rẽ ngoặt tại hòm thư bị vỡ tiến vào lối đi hẹp dẫn vào nhà có vết xe lún sâu. Những cái cây uốn cong tỏa bóng xuống mặt đường.

Phía trước, những ngọn đèn rực sáng trong bóng tối lờ mờ, Sharp nhận ra chiếc xe Jeep của Lance. Morgan và Lance đã tới đây rồi. Ngay sau khi Sharp cho xe tấp vào lề cạnh xe Jeep, họ xuống xe và đứng đợi ông trên lối đi dẫn vào nhà.

Căn nhà nhỏ một tầng có màu xám đục trông có vẻ nghèo khổ. Lớp sơn trên cửa trước đã bong ra. Các cánh cửa chớp, các tấm ván ốp mái đã không còn. Một ngọn đèn đường hiu hắt nằm giữa lối đi và căn nhà. Đèn ngoài hàng hiên cũng tắt ngóm, còn bãi cỏ, trông nó giống thảo nguyên hơn là bãi cỏ bình thường, vẫn chưa có người đến xén từ những năm 1970.

“Nơi này hoang lạnh quá.” Sharp nói khi bước chân lên nơi đã từng là lối đi lát gạch.

Một tiếng rên nhỏ khiến ông chú ý. “Hai người có nghe thấy không?”

Morgan tiến về phía bụi cỏ rậm mọc um tùm dưới một cửa sổ nhô ra bẩn thỉu, cầm đèn pin trong tay, Lance nhanh chóng tiến đến trước mặt cô. Trông chừng cho cô khiến anh phải cố gắng thêm một chút. Cô ấy còn bao chuyện riêng phải lo. Giơ cánh tay lên phía trước Morgan ngăn cô lại, Lance cúi xuống, rẽ tán lá ra, rọi đèn pin vào các bụi rậm.

Morgan lùi lại, khoanh tay trước ngực, chiếc giày đế thấp gõ gõ xuống đất.

“Cháu thấy một thứ.” Đôi vai rộng của Lance chui sâu nữa vào đám bụi rậm. Lá khô kêu xào xạc khi cái gì đó chuyển động. “Ái. Là một con chó, nó vừa cắn cháu.”

Morgan kéo anh lùi lại. “Để em xem.”

“Cẩn thận đấy.” Lance vẩy vẩy tay. Máu đang chảy ra từ ngón tay anh.

Sharp rướn người qua xem vết thương. “Vết xước nhỏ xíu. Cháu sẽ ổn thôi.”

Morgan lấy ra gói khăn giấy nhỏ từ trong túi và trao cho anh. Rồi cô vén váy lên, quỳ gối xuống và bò vào trong bụi rậm, nói chuyện bằng giọng ngọt như dỗ trẻ con. “Không sao đâu. Tao sẽ không làm mày đau đâu. Đúng là một bé ngoan.”

Vài giây sau, cô lùi ra khỏi đám bụi rậm, trên tay bồng một con chó nhỏ, một sinh vật bé bỏng ngộ nghĩnh với bộ lông màu nâu. Một cái nơ màu hồng tụt xuống dưới mắt nó.

Sharp cười khẽ. “Nó cùng lắm nặng hai kilogram.”

“Răng vẫn sắc phết.” Lance quấn khăn giấy quanh ngón tay chảy máu.

“Là giống chó Yorkie.” Morgan nói.

Sharp để mặc con chó hít ngửi bàn tay mình. Nó gầm gừ khi ông đọc thẻ tên trên cổ nó. “Tên cô bé là Sweet Pea Fox. Chắc là chó của Crystal đấy.”

Morgan thả nó xuống đất. Con chó bước một chân, kéo lê chân còn lại, cô đành phải bế nó lên. “Nó bị thương rồi.”

“Cùng tìm hiểu xem tại sao con chó của Crystal lại ở ngoài này nào.” Sharp là người đi đầu. Không có chuông nên ông đành gõ cửa.

Thứ gì đó phát ra tiếng loạt soạt sau nhà. Lance đưa một ngón tay lên môi, rồi chạy bộ vòng ra đằng sau. Sharp ra hiệu cho Morgan ở yên tại chỗ. Rồi ông tiến vào từ phía đối diện. Một hàng rào lưới thép lung lay, yếu ớt bao quanh sân sau. Sharp bước qua cánh cổng mở toang.

Ông lại nghe thấy tiếng loạt soạt. Gạt mạnh cành đỗ quyên sang một bên, ông trông thấy một bóng người đội mũ trùm đầu nhảy ra ngoài cửa sổ, co chân phóng qua bãi cỏ dại. Sharp chạy hết tốc lực đuổi theo hắn. Ông vẫn có thể chạy một dặm chỉ trong sáu phút và nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa họ. Đến được hàng rào, bóng người chống một tay lên rồi nhảy qua. Hắn đáp xuống bãi cỏ dại ở phía bên kia, giữ nguyên tốc độ như cũ. Sharp chạy theo hắn qua hàng rào và tiếp tục chiếm ưu thế. Ông nghe thấy những tiếng bước chân nặng nề hơn của Lance, tiếng hàng rào rung lên sau lưng mình. Nhưng Sharp tập trung tâm trí vào bóng người đội mũ trùm. Hắn cao lớn, mảnh khảnh và rõ ràng phản xạ theo bản năng. Những bước chạy của hắn đang chậm lại.

Khi hắn chạy gần đến cuối bãi cỏ tới sát bìa rừng, Sharp lao lên, túm chặt mũ trùm đầu của hắn và kéo giật hắn về phía sau. Đòn này đã có hiệu quả. Đôi chân hắn vẫn tiếp tục chạy về phía trước, đôi vai ngả về phía sau và hắn tiếp đất trong tư thế nằm ngửa.

“Không được cử động.” Sharp đè một chân lên cổ họng hắn, cố gắng ghìm hắn xuống đất.

Hắn túm chặt lấy chân ông, đánh mạnh khiến Sharp phải lùi lại, rồi lồm cồm bò dậy. Chân đi giày của Sharp vung lên đạp một cú vào bụng hắn, rồi nhảy chồm về phía trước. Ông nằm lên người hắn. Ông có thể hình vạm vỡ, nhưng kẻ nằm dưới lại trẻ trung hơn và khỏe mạnh hơn. Một cú đấm giáng trúng quai hàm Sharp. Ông nổ đom đóm mắt. Hai giây sau, ông thấy mình đang nằm ngửa với trọng lượng lớn đè lên ngực, hai bàn tay siết quanh cổ họng ông.

Người đội mũ trùm dồn sức vào hai bàn tay, khiến Sharp thấy khó thở.

Sharp khoanh tay trước ngực, dùng hai khuỷu tay bẻ hai cánh tay kẻ tấn công và hóa giải sức ép, vừa đủ thời gian cho ông hít dưỡng khí vào phổi.

Cũng như khi sức ép bất ngờ xuất hiện trên ngực ông, nó biến mất nhanh chóng. Sharp hít lấy hít để dưỡng khí, hai lá phổi của ông bỏng rát khi cái bóng đè lên người ông. Lance chụp lấy mũ trùm đầu của gã trai, đầu ngón chân hắn gần như không còn chạm đất.

“Có chuyện gì thế ạ?” Lance hỏi. Thậm chí anh còn chưa lấy lại được hơi thở.

Sharp ngước mắt lên nhìn, thở khò khè và cảm thấy mình đã già.

Lance lắc lắc tên kia như chú mèo con. “Tại sao mày lại chạy trốn khỏi nhà bà Crystal?”

Hóa ra nó còn rất trẻ, có thể chỉ mười tám hoặc mười chín tuổi. Đôi mắt mở to, hoảng hốt khiến nó trông còn trẻ hơn thế.

“Tôi chẳng làm gì cả.” Hai cánh tay nó vung loạn xạ.

Lance hạ nó xuống đất rồi thả tay ra. Sharp ngồi dậy, chờ cho nó lấy lại tinh thần, nhưng miệng nó vẫn mím chặt. Sharp dám cá đây không phải lần đầu tiên thằng nhóc đột nhập vào nhà người khác.

“Mày mà cố chạy trốn...” Sharp chỉ ngón tay cái vào Lance, người có hai bắp tay to cỡ bằng quả bóng bowling, rất hiệu quả khi đem ra đe dọa. “Tao sẽ bảo cậu ấy tẩn mày lần nữa.”

Ánh mắt thằng nhóc hết nhìn Sharp lại nhìn Lance, rồi nó gật đầu.

Sharp lục soát hai túi áo nó tìm vũ khí và thấy một cái ví. Ông đọc to bằng lái xe. “Ricky Jackson. Được rồi, Ricky, hãy cùng đi xem thứ gì khiến mày sợ đến nỗi chạy vắt giò lên cổ thế.” Sharp đẩy nó đi trước trong lúc quay về nhà Crystal. Ông bỏ cái ví vào túi áo, chỉ phòng hờ thằng nhóc lại co cẳng chạy.

Chẳng có căn nhà nào gần quanh đó. Ngôi nhà thôn quê đổ nát cách đó một phần tư dặm là hàng xóm gần nhất. Ricky kéo lê đôi chân, nhưng thằng nhóc đủ thông minh - hoặc kinh nghiệm - để không làm lộ ra bất kỳ điều gì.

“Hai người có phải cảnh sát không?” Nó phản đối.

“Không.” Sharp nói, một tay ông vẫn giữ chặt cánh tay thằng nhóc.

Nó cố gắng vùng ra. “Thế bỏ tay tôi ra.”

“Đi tiếp đi.” Lance chỉ tay về phía nhà Crystal.

Khi họ đến gần, Sharp nghiên cứu ô cửa sổ mở. Ông chợt cảm thấy - và ngửi thấy - mùi vị thứ chất thải ai đó vừa phóng uế. “Tao chắc chắn họ rất muốn biết lý do tại sao mày trèo vào cửa sổ nhà bà Fox đấy.”

Thằng nhóc im lặng.

Họ lôi nó vòng ra cửa trước.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Morgan hỏi.

“Bắt quả tang nó đang trèo cửa sổ ra ngoài.” Sharp trao thằng bé lại cho Lance, rồi tiến đến xe mình lấy hai cái dây rút nhựa. Quay lại, ông bẻ ngoặt hai tay Ricky ra đằng sau và trói chặt lại.

“Này, ông không làm thế được.” Thằng nhóc bực tức.

“Câm mồm.” Sharp kéo lê Ricky đến cột đèn đường và dùng sợi dây rút nhựa thứ hai trói nó vào cột. Ông vỗ nhẹ lên vai nó. “Ở yên đây nhé.”

“Ông tiêu rồi, tôi sẽ kiện ông chết luôn.” Thằng nhóc giậm chân bình bịch xuống đất.

“Tao bắt quả tang mày đột nhập vào nhà một phụ nữ. Đây là trường hợp thường dân bắt giữ kẻ phạm tội, anh bạn trẻ ạ.” Sharp liếc nhìn Morgan. Gương mặt cô nhăn nhó tỏ ý không tán thành. Ông chả buồn để tâm. Bản năng mách bảo ông rằng họ sẽ không thích thứ mình tìm thấy trong căn nhà, và rằng thằng nhóc này chẳng có ý định gì tốt đẹp.

Bên cạnh đó, Grey’s Hollow là địa bàn của cảnh sát trưởng King. Ông ta có thể chẳng ưa gì các thám tử tư, nhưng ông ta sẽ ủng hộ nhiệt tình cách đối xử nặng tay, đặc biệt khi có liên quan đến những thằng nhóc đáng ghét, ngu dốt đột nhập vào nhà người khác.

“Để mắt đến nó nhé.” Ông nói với Morgan, rồi ra hiệu cho Lance tiến về phía trước. Họ đến gần cửa trước. Sharp rút ra đôi găng tay từ trong túi quần rồi đi vào. Lance cũng làm tương tự. Sharp thử vặn núm cửa, nhưng nó đã khóa. Ông cùng Lance bước vòng quanh ngôi nhà, nhìn vào trong qua các cửa sổ. Họ cố gắng vào từ phía bên sườn của ngôi nhà và qua cánh cửa kính trượt phía sau nhà, trước khi dừng lại ở ô cửa sổ để mở.

Bậu cửa sổ cao đến ngực. Sharp dòm vào trong phòng ngủ sơ sài. Ông bỏ qua mấy cái hộp và mấy chồng quần áo, tập trung nhìn ngưỡng cửa. Phía bên kia sảnh và qua một ngưỡng cửa khác, có đôi chân đang đung đưa ngay phía trên sàn. “Chết tiệt, bác thấy một đôi chân đang đung đưa.”

Lance đan hai tay vào nhau làm bậc cho Sharp giẫm lên và trèo vào trong. Ông khéo léo len lỏi qua các đống rác rưởi. Lance trèo qua cửa sổ sau lưng ông.

“Để cháu đi trước.” Lance xông lên trước, súng lăm lăm trong tay. “Cháu có vũ khí mà.”

Nhưng Sharp có thể thấy rõ chẳng việc gì phải vội vàng. Người phụ nữ này không cứu được nữa. Ông dừng chân trên ngưỡng cửa, hơi thở của ông như tiêng gió rít khi xem xét cái xác. Mùi của nó khiến ông nhớ lại những ngày tháng trước kia làm cảnh sát. Thi thể vẫn chưa bắt đầu phân hủy, tuy nhiên, ruột và bàng quang đã phóng uế.

Bà đung đưa trên sợi dây thừng gắn vào quạt trần, các ngón chân bà không hoàn toàn chạm bề mặt thảm. Đôi mắt bà lồi ra, cái lưỡi sưng phồng lè ra ngoài. Một chiếc ghế nằm chỏng chơ bên cạnh.

“Cháu sẽ khám xét căn nhà.” Lance nói.

Sharp nghe thấy tiếng anh di chuyển qua các phòng.

Crystal Fox là đầu mối mới khả quan nhất liên quan đến chuyện Vic mất tích.

Nhưng giờ bà ấy đã chết.

“Bác thực sự cần phải mang súng theo đấy.” Lance dừng chân bên cạnh ông.

“Nói chung bác không cần súng, và bác muốn mọi người cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với bác.” Sharp nói. “Hơn nữa, trong bối cảnh này, cháu thiên về cơ bắp, còn bác thiên về trí óc.”

Lance cho súng vào bao và rút điện thoại ra. “Cháu sẽ gọi cho Cảnh sát trưởng.”

“Không cần gấp. Trong vòng năm phút kể từ bây giờ, bà ấy sẽ vẫn thế thôi.” Sharp lấy ra chiếc máy ảnh từ trong túi và bắt đầu chụp ảnh. “Một khi King vào đây, sẽ chỉ có một số ít người được tiếp cận hiện trường. Và đội Giám định Pháp y cũng sẽ không bàn bạc với chúng ta về công tác điều tra đâu. Cảnh sát trưởng sẽ che giấu hết tất cả, như thường lệ.”

“Nhưng thằng nhóc biết chúng ta ở đây.” Lance tranh luận.

“Đúng.”

“Cháu luôn có cảm giác cảnh sát trưởng lúc nào cũng chỉ thích bỏ tù cháu và bác.”

“Lại đúng nữa. King thích bỏ tù tất cả mọi người nói chung, nhưng đêm nay, ông ta có thể nhốt Ricky. Điều đó sẽ khiến Cảnh sát trưởng cảm thấy vui vẻ.”

Trong khi Lance gọi điện thoại, Sharp chụp thêm vài tấm nữa, phóng to hình ảnh sợi dây thừng, nút thắt và gương mặt người đàn bà. “Đó là một nút thắt đơn giản. Không đòi hỏi kỹ năng đặc biệt.”

“Bác có nghĩ cái chết này không phải tự sát không?” Lance hỏi, bỏ điện thoại xuống. “Cảnh sát trưởng mới thông báo cho bà ấy biết rằng con gái bà ấy bị giết. Có vẻ như là một động cơ hợp lý.”

“Có thể.” Sharp chụp ảnh xác chết ở nhiều chỗ. “Nhưng con gái bà ấy đã mất tích suốt hai mươi ba năm rồi. Cháu nghĩ rằng có thể đến lúc này bà ấy mới nhận thức được khả năng Mary bị giết à?”

“Nhưng thực tế với khả năng khác xa nhau.” Lance lặng lẽ đáp.

Chết tiệt. Một chuyện chết tiệt đem nói với một người có cha cũng đang mất tích ngần ấy năm.

Sharp hạ máy ảnh xuống. “Bác xin lỗi. Cháu sẽ hiểu rõ hơn bác.”

“Có thể bác nói đúng.” Lance so vai. “Ngay cả mẹ cháu, với bao nhiêu những vấn đề phải đối mặt, nhưng bà gần như cảm thấy nhẹ người khi nghĩ rằng xác cha cháu đã được tìm thấy. Giờ bà ấy còn đau khổ hơn khi biết rằng đó không phải là ông ấy.”

“Chúng ta sẽ tìm hiểu ngọn ngành chuyện này.” Sharp chỉ tay vào những chấm đỏ màu tía trên gương mặt sưng phồng của người đàn bà đã chết. “Hiện tượng mặt bị sưng huyết và xuất hiện các nốt xuất huyết phù hợp với nguyên nhân chết vì ngạt do bị treo cổ, bóp cổ hoặc bị ngạt thở.” Ông lấy một ngón tay đeo găng nâng đường viền ống quần của bà lên, làm lộ ra bàn chân và bắp chân. “Vẫn chưa có dấu hiệu nào của hồ máu tử thi.” Máu vẫn chưa đủ thời gian để tụ lại ở phần thân thấp nhất của cơ thể. “Bà ấy bị treo cổ ở đây chưa lâu lắm.”

Xem xét xong thi thể, Sharp di chuyển sang phòng khác. Ánh mắt ông dừng lại ở tủ ngăn kéo. Mấy ngăn kéo đang mở, có dấu hiệu bị lục lọi. Một hộp đựng đồ trang sức nằm bên cạnh tủ, những thứ bên trong hộp đổ tràn hết ra trên mặt tủ. “Con chuột bé nhỏ ấy còn tranh thủ ăn cướp nữa.”

“Bên trong đang có chuyện gì thế?” Morgan gọi từ ô cửa sổ mở.

“Đừng để cô ấy vào đây.” Lance nhăn nhó nhìn thi thể. “Cô ấy không cần phải chứng kiến cảnh này.”

“Morgan cứng rắn lắm đấy.” Sharp nói. “Con bé xử lý được mà.”

“Nhưng không cần thiết.” Lance nói bằng giọng thấp, rồi anh quay ra đáp lại tiếng gọi của cô. “Đợi bọn anh ngoài mặt tiền đi. Crystal chết rồi. Anh đã gọi cảnh sát trưởng. Ông ta sẽ hóa điên khi thấy chúng ta làm ô nhiễm hiện trường.”

Sharp ném sang anh cái nhìn trách cứ. “Con bé vững vàng hơn cháu nghĩ đấy.”

Thế nhưng, thực tế việc Lance luôn cố gắng bảo vệ cô là một dấu hiệu tốt. Suốt mười năm qua, Sharp đã tự hỏi rằng phải chăng chàng thanh niên này sẽ không bao giờ cho phép mình được hưởng cuộc sống riêng tư. Nhưng Morgan thuộc típ phụ nữ đặc biệt, không nổi bật nhờ đôi mắt xanh xinh đẹp, mà là ở sự cảm thông, trí thông minh và lòng quả cảm hiếm có.

“Nếu chúng ta tới đây sớm hơn...” Sự hối hận đánh úp Sharp. Một người phụ nữ đã chết, đầu mối quan trọng đầu tiên đã mất trước khi ông kịp nói chuyện với bà ấy.

Nhìn trừng trừng cái xác, gương mặt Lance căng thẳng. Nếu Sharp còn thất vọng đến mức này, ông không thể tưởng tượng được Lance cảm thấy như thế nào.

“Tốt hơn chúng ta nên ra ngoài và giả vờ mình đã rời khỏi hiện trường đúng lúc thấy cái xác.” Sharp rời khỏi phòng ngủ. “Nhưng khi đi ra, hãy tìm kiếm các dấu hiệu đột nhập.”

Họ đi ra ngoài theo đúng lối đã đi vào, cố gắng hết sức không chạm vào bậu cửa sổ.

Sharp xem xét ổ khóa cửa sổ và chụp vài bức ảnh. “Ổ khóa bị hỏng. Căn cứ vào độ hoen gỉ, có khả năng nó bị hỏng từ lâu lắm rồi.”

“Nếu không phải tự sát, bác có cho rằng Ricky đã giết chết bà ấy không?” Lance hỏi.

“Treo cổ một người như thế cần rất nhiều công đoạn.” Sharp nói. “Có vẻ Ricky không thuộc kiểu người khỏe mạnh đâu.”

Họ vòng ra phía trước, trở lại lối đi dẫn vào nhà.

“Khi tôi đến đây thì bà ấy đã chết rồi!” Ricky hét lên đúng lúc trông thấy họ.

Tảng lờ thằng bé, Sharp trao máy ảnh cho Morgan. “Đút vào túi cháu đi.”

“Tại sao ạ?” Cô hỏi.

“Bởi vì Cảnh sát trưởng sẽ không khám người cháu.” Sharp nói.

Gật đầu, Lance chỉ tay vào ngực mình và ngực Sharp.

“Bọn anh không dọa được ông ấy.”

Vài phút sau, xe của cảnh sát trưởng tấp vào lề đường. Hai xe cảnh sát đỗ sau xe ông ta.

King xuống xe và giậm chân thật mạnh khi hướng về phía căn nhà. Gương mặt ông ta chỉ độc một biểu cảm sắt đá. “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Chúng tôi đến nói chuyện với bà ấy và gõ cửa. Không ai trả lời, nhưng chúng tôi bắt gặp thằng nhóc này...” Ngón tay cái của Sharp chỉ vào Ricky, vẫn đang bị trói vào cột đèn đường. “Đang trèo ra từ cửa sổ.”

“Tôi không giết bà ấy!” Ricky thét lên.

Sharp tường thuật lại vắn tắt sự việc cho cảnh sát trưởng. “Lance và tôi đã khám xét quanh ngôi nhà, khẳng định rằng bà ấy đã chết, nên gọi cho anh.”

Cảnh sát trưởng King một tay chống lên hông, một ngón tay chỉ vào Sharp. “Lẽ ra anh nên gọi cho tôi và tránh xa cái nhà này ra.”

“Thế nếu bà ấy vẫn còn sống thì sao?” Sharp hỏi, cho dù tất cả đều biết cơ hội để một người còn sống khi bị treo cổ gần như bằng không.

Cảnh sát trưởng quắc mắt nhìn họ. “Đợi ở đây.”

Ông ta dẫn hai cảnh sát tiến đến cửa trước. Họ xem xét núm cửa, rồi vòng ra sau nhà. Mười phút sau, họ quay ra lối đi dẫn vào nhà. “Không ai được phép rời khỏi đây cho tới khi tôi đồng ý. Và tôi còn muốn tất cả đến văn phòng tôi vào lúc tám giờ sáng mai.”

Morgan lắc đầu. “Phải chín rưỡi tôi mới đến được. Tôi bận đưa con gái đi nhà trẻ và đưa cô trông trẻ đi lọc máu rồi.”

Quai hàm cảnh sát trưởng nghiến lại như thể đang gặm móng tay. “Được rồi, chín rưỡi.”

Ông ta giậm chân thật mạnh đến chỗ đỗ xe, rướn người vào trong, móc bộ đàm ra.

“Ông ta nổi điên rồi.” Lance nói.

“Này, chúng ta đâu có giết bà ấy.” Sharp nhún vai. “Nhưng thật tốt là chúng ta có luật sư đi cùng.”

“Ai chả thấy hai người vừa phá luật.” Vẫn đang cưng nựng chú chó bé bỏng bị thương trên tay, Morgan vuốt ve đầu nó.

“Chính xác.” Thông thường, Sharp luôn là người tuân thủ luật, nhưng vụ này thì khác.

Đây là vụ mang tính cá nhân.

Ông sẽ làm bất kỳ điều gì để có thể biết được chuyện gì đã xảy ra với Victor Kruger, và ông nghĩ vụ tự sát của Crystal Fox diễn ra không thể đúng lúc hơn.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh