Hơi thở của Lance run rẩy trong lồng ngực.
Cô đã khiến anh khuất phục. Từng từ ngữ, từng nụ hôn, từng cái mơn trớn, hạ gục anh, cho đến khi cái rào chắn anh đã dày công gây dựng suốt hàng chục năm quanh trái tim vỡ tan thành từng mảnh, như khối băng bị thả rơi xuống từ tòa nhà mười tầng.
Đôi môi cô ép chặt vào quai hàm anh, men theo gò má anh, một lần nữa tìm thấy làn môi anh.
Và một khi các tuyến phòng thủ của anh tan vỡ, chẳng còn gì có thể ngăn được dòng thác lũ cảm xúc anh đã cất công chôn chặt suốt bấy lâu.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt quyết tâm của cô, anh cảm thấy bản thân trở nên ngây ngốc trước sự hoàn hảo tuyệt đối, trí tuệ, sức mạnh và lòng bao dung độ lượng toát ra từ cô.
Cái cách cô yêu anh bằng trọn trái tim và không chấp nhận mọi cái cớ ngu xuẩn anh nêu ra.
Và thực tế rằng anh là người cô lựa chọn thực sự đã khiến anh hạnh phúc không thôi.
Anh vén một lọn tóc của cô ra sau tai. “Anh biết làm gì để xứng với em bây giờ?”
Khóe môi cô nhếch lên với nụ cười mỉm. “Hãy là chính anh thôi.”
Anh hôn cô. Cô ngả người vào vòng tay anh, sự dịu dàng của cô đắm chìm vào sự cứng rắn của cơ thể anh. Nhưng anh không bao giờ nhầm lẫn cơ thể mềm mại hay trái tim nhân hậu của cô với sự yếu đuối. Cô là người phụ nữ mạnh mẽ nhất - là người mạnh mẽ nhất - anh từng gặp.
Hằn sau vẻ quyết tâm trong đôi mắt xanh kia là những vệt màu tím mệt mỏi.
Anh kéo cô vào vòng tay mình, bế cô tới phòng ngủ. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường và nằm xuống bên cạnh cô. “Em có chắc mình muốn giải quyết đống hỗn độn trong cuộc đời anh không?”
“Em tưởng mình đã nói rõ cả rồi.”
“Em biết đấy. Chỉ để cho chắc thôi.” Bất chấp nỗi kinh hoàng trong mấy ngày qua, một nụ cười nở trên môi anh. Bàn tay anh lướt qua đường cong trên hông cô.
Anh đang chờ được nói với cô rằng anh yêu cô. Những cái cớ anh viện ra không phải để chế ngự cô hay khiến cô sợ hãi. Giờ anh đã nhận ra rằng anh đang bảo vệ chính trái tim mình trước nỗi sợ sẽ mất cô.
Nhưng anh không muốn trở nên hèn nhát về mặt cảm xúc nữa. Cô xứng đáng được nhiều hơn thế.
Anh đưa tay cô lên môi mình. “Anh yêu em. Bằng cả trái tim và tâm hồn. Bằng cả linh hồn và thể xác, và bất kỳ câu nói em-hoàn-thiện-con-người-anh sáo rỗng, ngu ngốc nào mà em có thể nghĩ ra.”
Cô nắm lấy tay anh, đan nó vào ngón tay cô. “Vậy chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này.”
“Anh không hiểu làm sao mà anh lại nghĩ mình có thể vượt qua chuyện này một mình nữa.” Anh đúng là một thằng ngu.
Cô đã trao cho anh chút sức mạnh của mình. Anh cảm thấy mình như buồn ngủ gặp chiếu manh vậy.
“Anh có muốn nói về chuyện đó không?” Những đầu ngón tay cô chạm vào thái dương anh.
“Không phải bây giờ.” Anh nằm ngửa lại.
Morgan ngả người xuống ngực anh, một lần nữa ép anh phải tiếp xúc với cô khi bản năng của anh chỉ muốn đẩy cô ra.
Anh sẽ phải từ bỏ thói quen đó.
“Giờ thì em có chuyện muốn nói với anh đây...” Morgan nói. “Tối nay khi em về nhà, có một bưu kiện đang chờ em.”
Câu chuyện cô kể cho anh đã xua tan hết cơn tê liệt, thay vào đó là ngọn lửa cuồng nộ.
“Anh muốn tìm Tyler Green để dần cho hắn một trận nhớ đời.” Anh lồng cái gối vào dưới vai rồi nhìn vào mắt cô.
“Chúng ta không làm thế được.” Cô gối đầu lên ngực anh, các ngón tay cô xòe rộng úp lên trên trái tim anh. “Thậm chí chúng ta còn chưa chắc đó là hắn mà.”
Nhưng Lance phản đối. “Tyler là thằng khốn bỉ ổi. Hắn đã tấn công em. Hắn xứng đáng bị một trận nhừ tử.”
“Giờ thì anh nói giống cảnh sát trưởng King rồi đấy, bất chấp luật pháp tự ý thi hành công lý của riêng mình.”
“Không phải nịnh hót lão ta đâu.”
“Nhưng so sánh công bằng mà...” Morgan nói. “Hệ thống pháp lý của chúng ta có thể không hoàn hảo, nhưng chúng ta cần phải tuân thủ theo khung pháp lý của nó. Anh không thể trừng phạt người ta nếu anh không có bằng chứng xác thực rằng hắn có tội.”
Lance khịt mũi. Cô nói đúng, nhưng anh không thích thú gì cảm giác bất lực này. Vì Morgan, lên núi đao xuống biển lửa anh cũng chẳng màng.
“Giờ thì ai cũng được bảo vệ rồi, Stella thì đang cố gắng nhận diện kẻ rình mò em. Điều tốt nhất chúng ta có thể làm tối nay là gạt nó ra khỏi tâm trí và gắng ngủ ngon vài tiếng đi.”
Nhưng Lance nhìn trừng trừng lên trần nhà, chẳng suy nghĩ được bất kỳ điều gì nữa. Anh chỉ chắc chắn được một điều. Anh sẽ không bao giờ để lạc mất cô cho đến chừng nào giải quyết được Tyler.