Morgan quỳ xuống bên mép đường. Cơn hốt hoảng lan tràn khắp người cô, mang sức mạnh của cô trở lại. Bám chặt vào một cái cây, cô rướn người qua mép đường. “Lance?”
Cô lựa thế sao cho có thể nhìn rõ hơn xuyên qua tán lá. Dưới hai đầu gối, mặt đất kêu lạo xạo. Một đống đất đá nữa vỡ ra lăn xuống con dốc. Morgan nằm bò ra để có chỗ dựa chắc chắn.
Anh ấy đâu rồi?
Không chần chừ lâu, cô bước xuống, chân giẫm lên bộ rễ cây. Ngón tay cô trượt qua chỗ bám trên thân cây. Phát hiện thấy chỗ bám mới trên một tảng đá, cô nắm lấy nó cho dù chảy máu. Cô dùng tuyết lau sạch vết máu, rồi lấy tay áo len che đi vết thương. Cô không muốn để lại dấu vết rõ ràng đến thế trên con đường mòn, nhưng cô quá lạnh, đã tê liệt đến nỗi không cảm nhận được vết cắt trên lòng bàn tay. Cô thận trọng di chuyển, tay chân cô lần lượt bám vào từng mốc thật vững chãi. Cô sẽ không thể giúp được Lance nếu cô cũng bị ngã, sẽ rất nguy hiểm khi ngã mà bị còng tay.
Cô cảm tưởng như mãi mãi mình cũng không thể mò xuống được phía dưới.
Xuống gần đến phía dưới cô mới phát hiện ra dáng người mặc đồ đen và mái tóc vàng sáng của anh trên nền tuyết. Anh nằm bất động dưới chân dốc, cách con suối đang chảy quanh co vài phân.
Nếu ngã xuống xa hơn, anh hẳn sẽ chết đuối.
Anh ấy không được xảy ra chuyện gì.
Như thể trả lời những ý nghĩ của cô, anh cựa quậy. Đầu anh ngẩng lên, quay một vòng trước khi quét mắt nhìn lòng suối.
Cô trượt xuống vài mét tới bờ suối, rồi quỳ ngay bên cạnh anh. Cô cố gắng rà hai bàn tay khắp người anh để đánh giá mức độ thương tật, nhưng chẳng cảm thấy gì. Cô có cảm giác tứ chi mình nặng trịch như những khối băng. Hai tay cô lần xuống đôi chân anh. Khi nhấc tay lên từ bắp chân anh, các ngón tay cô đẫm máu tươi. Cô tách khoảng bị rách trên quần anh. Một vết cắt dài và sâu chạy vắt ngang bắp chân anh. Máu đang chảy ra từ vết thương. Nhưng cô nghi ngờ anh còn bị thương nhiều chỗ khác nữa nên mới không đứng dậy nổi. “Anh còn bị thương ở đâu nữa không?”
“Mạn sườn, chân.” Anh đáp qua đôi môi thâm tím. “Đỡ anh dậy.”
“Anh có chắc không?”
Anh nâng người lên, chuyển sang tư thế ngồi, mặt anh xám như tro, làn da trên mặt căng ra như mặt trống. Bất chấp cái lạnh, những vết thương của anh rõ ràng không bị tê cóng. “Chúng ta phải đi tiếp.”
“Cầm máu trước đã.” Cô ghé vai dìu anh đứng lên. Hai cái còng tay trở nên vướng víu. Đôi chân bước được hai bước thì anh cong gập người lại, hai tay bóp chặt mạn sườn.
“Gãy xương rồi à?” Cô hỏi.
“Anh không biết. Có thể là không.”
“Bám chắc vào. Chúng ta đang để lại vết máu trên tuyết.” Nhưng cô có thể dùng cái gì để cầm máu đây? Họ không có nhu yếu phẩm. Chẳng có gì hết. Thắt lưng của cô hay dây giày của anh đều chẳng thể dùng để băng vết thương được. Phải có thứ gì đó để buộc vòng quanh chân anh... Cô chỉ nghĩ đến một thứ duy nhất.
Đôi bàn tay lạnh giá của cô trườn lên cổ áo len, kéo hai dây áo lót xuống, cởi khuy áo lót cũng trở nên khó khăn hơn với những ngón tay đóng băng, nhưng cô vẫn cố xoay xở. Cô xoay lưng lại với Lance. “Cởi khuy áo lót cho em.”
Lance phát ra âm thanh như thể bị nghẹn. “Cái gì cơ?”
“Thứ duy nhất em nghĩ có thể băng vết thương được.”
“Thông minh đấy.” Các ngón tay anh luồn vào trong áo len của cô. Khi khuy áo lót được cởi ra, áo lót rơi xuống eo lưng, cô lôi nó ra từ phía dưới áo len.
“Sẽ đau đấy. Có thể anh muốn ngồi xuống.” Cô gập nó làm đôi.
“Đứng dậy còn không nổi nữa là.” Anh túm lấy một cành cây rồi nắm chặt.
Cô ép mạnh áo lót gập đôi vào vết thương, rồi dùng các dây áo buộc cố định lại. Nhưng không đủ chặt. Cô cởi thắt lưng và quấn nó vòng quanh bắp chân anh. Như thế sẽ chặt, và lớp đệm mềm mại của chiếc áo lót sẽ thấm được máu.
“Em chỉ làm được đến thế này thôi.” Cô nói.
“Anh ấn tượng đấy.” Lance bước một bước về phía trước. Gương mặt anh nhăn nhó vì đau, nhưng máu không còn chảy nữa. “Chúng ta cần đánh giá những lựa chọn của mình.”
“Chúng ta có lựa chọn sao?” Bước đến bên anh, hai cánh tay Morgan ép chặt vào thân mình, đôi bàn tay cô ở dưới cằm. Những bông tuyết nhuộm trắng hai ông tay áo len của cô. Não cô đã đông cứng. Cô không nghĩ ngợi được gì nữa.
“Chúng ta có thể tiếp tục đi theo dòng nước. Một khi đến được hồ, ít nhất chúng ta sẽ định hướng rõ ràng hơn và biết phải đi bao xa nữa. Nhưng nhờ cú ngã này mà giờ chúng ta sẽ đi chậm hơn.”
Morgan liếc nhìn những hàng dấu chân rõ nét trên tuyết đằng sau lưng. “Và hắn sẽ bắt được chúng ta.”
Cô nhặt lên một cành cây, kéo lê nó sau lưng họ, cố gắng che đậy những dấu chân. Trong đời thực, nó chẳng hề hiệu quả như trên phim.
Lance liếc nhìn qua vai anh. “Chúng ta biết hắn là thợ săn. Hắn có kinh nghiệm đi rừng. Hắn có đầy đủ trang bị và thời gian đứng về phía hắn.”
“Chúng ta có thể đi nhanh hơn nếu anh dựa vào em.” Cô đề nghị.
“Anh nặng lắm, còn em thì kiệt sức rồi. Một trong hai ta phải có khả năng thoát ra và chạy nếu cần thiết.” Giữ chặt hai bên sườn, anh nhăn nhó nhìn xuống chân. “Giờ thì anh bó tay rồi.”
“Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em, và em sẽ không bao giờ bỏ rơi anh, thế nên em không chấp nhận lựa chọn đó.”
Anh thở dài. “Em phải suy nghĩ xa hơn đi. Khi anh nói chúng ta có các lựa chọn, anh chưa bao giờ nói rằng bất kỳ lựa chọn nào trong số ấy đều là tốt cả.”
“Lựa chọn thứ hai là gì?” Cô hỏi.
Ánh mắt nhìn đi chỗ khác của anh cho cô biết cô sẽ ghét lựa chọn này, chẳng khác gì lựa chọn ban đầu.
“Em bỏ anh lại đây, đi tìm người giúp đi.” Anh nói.
Âm thanh nghèn nghẹn thoát ra từ miệng cô một phần là vì kiệt sức, một phần là vì kinh hoàng. Ý nghĩ rằng mạng sống của họ phụ thuộc vào việc cô có thể chạy xa hoặc chạy nhanh, với điều kiện sức khỏe bình thường, thật khủng khiếp. Cô sinh ra và lớn lên ở thành phố. Gia đình cô chưa từng chuyển đến Scarlet Falls cho đến khi cha cô bị giết khi đang thi hành nhiệm vụ. Cô đã vào học trung học. Rừng già không phải là môi trường sống tự nhiên của cô, và trong hoàn cảnh giá buốt như thế này, cô cảm thấy mình như con hươu cao cổ con đang chập chững những bước đầu tiên. Từng centimet vuông cơ thể cô đều run rẩy. Cô không dễ dàng gì để bước chân này lên trước chân kia. Vào bất kỳ khoảnh khắc nào, cô cũng có thể ngã sấp mặt xuống tuyết.
“Em sẽ chạy được bao xa chứ?” Cô hỏi. “Ngay cả có bị thương, anh vẫn có thể chạy xa hơn em mà.”
Anh lắc đầu. Anh đã bị thương nặng đến mức nào?
“Chúng ta quay về lựa chọn em sẽ không bỏ rơi anh ngoài này đi.”
“Anh không phải là kẻ vô dụng.” Anh nói.
“Phòng Cảnh sát trưởng có khẩu súng trường loại nào nhỉ?” Cô liếc xéo anh. “Không phải em xem thường sức mạnh cơ bắp của anh, nhưng anh không hề có cơ hội khi đối mặt với khẩu AR-15.”
“Nghe này, nếu chỉ một trong hai chúng ta thoát được lần này, thì đó phải là em. Anh không có ba đứa con đang chờ ở nhà. Các cô bé của em, chúng đã mất cha rồi. Anh sẽ không cho phép chúng mồ côi cả mẹ nữa đâu.”
Nó đây rồi. Đúng bản chất của Lance. Anh ấy thật khác với người chồng quá cố của cô gần như về mọi mặt.
John cao và gầy, có tính cách vui vẻ, thoải mái và bao dung. Lance thì lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn và lúc nào cũng mang những cảm xúc mạnh. Nhưng hai người đàn ông cô yêu đều có một điểm chung cơ bản. Tận thẳm sâu trong trái tim, họ đều là những người hùng thực sự. John đã tận hiến trọn cuộc đời mình cho tổ quốc, còn Lance thì sẵn sàng chết vì cô và các cô bé của cô, ngay ở đây và ngay bây giờ.
Nhưng cô không thể chấp nhận ý nghĩ để anh hy sinh bản thân mình vì cô. “Chúng ta phải nghĩ ra cách khác.”
Nhưng cách gì?
“Chúng ta phải suy nghĩ vượt xa cảnh sát trưởng. Chúng ta cần một kế hoạch.” Cô nắm chặt lấy một ý tưởng.
King đã nói gì nhỉ?
Mấu chốt là hiểu biết con mồi của bạn và có khả năng dự đoán hành động của nó.
Cảm thấy tê liệt hơn là lạnh giá, cô vấp phải chiếc giày của chính mình. Khi tự đứng thẳng lại được, hai đầu gối của cô oằn xuống. Cô túm chặt lấy một cái cây để đứng thẳng.
Nếu mày còn sống mà ra khỏi đây mày nên bắt đầu tập thể dục đi. Nhưng những lời hứa của ngày mai lúc này chẳng thể nào giúp được cô.
“Chúng ta cần làm gì đó mà hắn không ngờ tới được.” Cô nói. “Chúng ta cần dùng chính các khuôn mẫu hành vi của hắn để dự đoán hành động của hắn. Mục tiêu cuối cùng của hắn là gì?”
Lance quay lại nhìn lối mòn. Chân anh lại đang chảy máu. “Điều duy nhất King muốn là hai chúng ta phải chết.”
Một cành cây con kêu rắc một tiếng. Lance xô Morgan vào trong bụi rậm. “Nấp đi.”
Cô ngã sấp xuống, bò trườn dưới những cành cây vân sam xanh.