Lance đỗ xe trước cửa nhà Morgan đúng lúc chiếc xe buýt trường học rời khỏi lề đường. Ava và Mia vẫy tay từ cửa sổ xe buýt. Đứng bên cạnh Morgan trên vỉa hè, anh vẫy tay chào lại.
Chiếc xe buýt lăn bánh, anh cùng Morgan quay vào nhà. Hơi thở của cô phả vào không khí giá lạnh của buổi sáng, cô xoa xoa hai cánh tay.
“Em cần mặc áo khoác đấy.” Anh nói.
“Mẹ con em lúc nào cũng vội. Ngày nào xe buýt cũng đến vào giờ này. Hẳn anh sẽ nghĩ bọn em đã sẵn sàng rồi.”
“Ít nhất hôm nay em cũng đi giày.”
Nhờ đôi cao gót đen, cô chỉ lùn hơn anh hai phân. Cô mặc bộ đồ công sở màu đỏ, mái tóc đen búi gọn, kiểu tóc búi cao cô ưa thích dành cho dân luật sư.
“Mấy ngày qua ba đứa nhà em nhớ anh lắm đấy.” Morgan nói.
“Anh đã định tới đây sớm hơn.” Lance lại liếc nhìn chiếc xe buýt đang dần xa. Anh đợi đến khi mẹ anh ngồi yên vị trong phòng làm việc của mình, với công việc thiết kế trang web đủ khiến bà bận rộn rồi mới đi.
Morgan mở cửa trước. Sophie lao đến phía Lance. Khi bắt được con bé, hai cánh tay gầy guộc của nó vòng quanh cổ anh, bĩu môi hờn dỗi. “Cháu chẳng được gặp chú suốt cả tuần rồi. Chú đã hứa đưa cháu đi trượt băng cơ mà.”
“Chú biết. Chú xin lỗi.” Cảm giác tội lỗi như một con dao đâm xuyên qua người anh. “Mẹ chú bị... bệnh.”
“Giống cụ ạ?” Con bé hỏi.
“Ừ. Đại loại thế.” Lance ôm chầm lấy con bé. Khi bắt đầu hẹn hò với Morgan, thực tế rằng cô là mẹ của ba con nhỏ khiến anh khiếp sợ. Giờ đây, bế bổng một đứa trẻ lên không trung cho anh cảm giác thật tự nhiên. Anh chưa từng nghĩ mình lại mong mỏi được đối phó với những cô bé nghịch ngợm thích bám dính này, nhưng những nụ cười, những cái ôm của chúng - việc chúng chấp nhận anh - khiến trong anh ngập tràn cảm giác biết ơn.
Nhưng làm sao anh có thể vừa có mặt bên Morgan cùng ba đứa con nhỏ của cô ấy vừa chăm sóc được mẹ anh? Không cần biết bà đã cố gắng học cách sống độc lập đến mức nào, một trong những sóng gió cuộc đời vẫn có thể quật đổ bao công sức của bà, như tấm giẻ quét qua bảng đen.
“Chú có đưa cháu đến trường không ạ?” Sophie cựa quậy trên ngực anh.
Anh thả con bé xuống đất. “Có.”
“Tuyệt!” Con bé lao vào phòng ngủ, chợt dừng chân rồi ngoái lại nhìn anh thật nghiêm túc. “Nhưng chúng ta phải đi ngay bây trờ không muộn mất. Cháu không trích bị muộn đâu.”
Lance giơ cả hai tay lên. “Này, chú sẵn sàng rồi. Ba lô của cháu đâu?”
Con bé chạy biến vào phòng.
Gianna từ trong bếp bước ra, với tay lấy áo khoác khỏi móc áo trên tường. Một cái túi khoác trên cánh tay đựng đầy đủ đồ nghề phục vụ cho buổi lọc máu: một chiếc chăn ấm, một bình giữ nhiệt và chiếc iPad Morgan tặng cô vào ngày sinh nhật. Người phụ nữ trẻ vẫn còn ốm yếu, vẫn phải phụ thuộc vào những đợt điều trị và vẫn đợi chờ một quả thận, nhưng bước chân cô vẫn tràn đầy năng lượng và đôi mắt cô vẫn rực sáng niềm hy vọng. “Cảm ơn vì đã cho tôi quá giang hôm nay nhé, Lance.”
“Vinh hạnh của tôi mà.” Lance nói. Họ cùng bước ra ngoài. Trong khi Morgan khóa cửa, anh đỡ Sophie vào xe Jeep, kiểm tra hai lần xem ghế an toàn và đai an toàn của con bé đã chắc chắn chưa.
Gianna vào ngồi trên ghế sau cạnh Sophie, Morgan siết chặt dây an toàn trên ghế hành khách. Anh lái xe đưa Sophie đến trường mẫu giáo. Con bé bắt Lance phải dẫn nó vào trường, giới thiệu bản thân với giáo viên của nó rồi mới cho phép anh đi tiếp. Tiếp theo, anh thả Gianna tại nơi lọc máu, sau đó họ thẳng tiến đến văn phòng Cảnh sát trưởng.
“Bác Sharp sẽ gặp chúng ta tại đó à?” Morgan hỏi.
“Đúng.” Lance đáp. “Bác ấy muốn kiểm tra con chó.”
“Bác ấy thật là dễ mềm lòng làm sao.”
“Đừng để bác ấy nghe được nhé.” Lance lái xe tới văn phòng Cảnh sát trưởng, dừng xe gần nhà tù hạt và khu đô thị phức hợp.
Sharp đã dừng xe phía trước một tòa nhà xây bằng gạch nâu xấu đến kinh khiếp, đó chính là văn phòng Cảnh sát trưởng. Ông xuống xe.
“Quân số đủ an toàn chưa?” Lance đùa khi họ cùng bước đến cửa.
Sharp khịt mũi. “Không phải bác đợi cháu đâu, mà là đang đợi cô luật sư của bác cơ.”
“Con chó thế nào rồi ạ?” Morgan chỉnh nhịp bước chân cho đều với Sharp.
“Gãy một cẳng cần phẫu thuật, và cháu có thể đón nó về sau vài ngày.”
“Cháu á?” Morgan phá lên cười. “Tại sao cháu lại nuôi nó?”
“Thì cháu là người chuyên tìm đồ thất lạc mà.” Sharp mở cánh cửa ra vào bằng kính, rồi bước tránh sang bên để Morgan đi trước.
Họ bước vào trong hành lang. Tại quầy lễ tân, nhân vật chào đón họ là con chó canh cửa của cảnh sát trưởng, người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi đi đôi giày bền chắc, mặc chiếc áo khoác len đan màu xanh hải quân cùng ánh mắt sắc lẹm như đèn laze, có thể cắt đứt bất kỳ ai làm đôi.
“Chào Margie.” Sharp tựa người vào quầy.
Hai tay Margie chống nạnh. “Lincoln Sharp. Lâu quá rồi không gặp anh.”
Sharp nghiêng người về phía quầy. “Có lý do cả đấy.”
Cái lắc đầu của Margie nói lên tất cả. “Đây không phải là chuyện cá nhân đâu. Ông ấy chẳng bao giờ tin ba cái chuyện thám tử điều tra. Hôm nay tôi sẽ phải cẩn trọng từng bước nếu tôi là anh.” Margie hạ giọng. “Vì vụ này mà ông ấy sẵn sàng bỏ cả chuyến đi săn thường lệ. Đây sẽ là mùa săn hươu đầu tiên ông ấy bỏ lỡ suốt mười lăm năm nay. Tâm trạng ông ấy đang không tốt.”
Ông ta đã bao giờ có tâm trạng tốt chưa?
“Cảm ơn, Margie.” Sharp nói.
Margie tiếp tục lắc đầu khi ra hiệu qua vai bằng ngón tay cái. “Đi tiếp về phía sau. Ông ấy đang đợi các vị.”
Cảnh sát trưởng chào họ bằng cái gật đầu và tiếng càu nhàu trong hành lang. King đã tắm rửa, cạo râu và diện bộ đồng phục mới, tuy nhiên, đôi mắt vẫn hiện vẻ mệt mỏi. Ông ta không ngủ, không ngủ chút nào hết. Ông ta ra những mệnh lệnh cho tay cấp dưới đứng bên cạnh. “Đưa Sharp vào phòng số một, Kruger vào phòng số hai và cô Dane vào văn phòng tôi.”
Chỉ riêng Morgan được gọi kèm danh xưng.
“Chắc ông hiểu cả ông Sharp cũng như anh Kruger đây sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, nếu không có sự có mặt của tôi.” Morgan nói, không di chuyển.
Cảnh sát trưởng lẩm bẩm điều gì đó nghe như tiếng ồ , chết tiệt rất nhỏ. “Được rồi, tôi thua. Vào trong đi.”
Với cái vẫy tay tức giận, ông ta ra hiệu cho bọn họ bước qua ô cửa mở phía bên tay trái. Lance đi trước tiến vào phòng hội nghị chật chội, có mùi hôi hám cùng mùi cà phê đun quá lửa.
Cảnh sát trưởng vào sau cùng. Chiếc ghế văn phòng rít lên ken két khi tấm thân phì nộn của ông ta ngồi thụp xuống. “Không nghi ngờ gì, các người có dư dả thời gian để kể cho rõ ràng câu chuyện của mình đấy.”
“Ông Sharp và anh Kruger đây đêm qua đã nói hết rồi.” Morgan nêu rõ. “Còn điều gì thiếu nhất quán sao?”
“Không.” Cảnh sát trưởng thừa nhận.
“Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi có tin mới cho cô đây.” King gật đầu với Morgan. “Tôi đã có buổi nói chuyện với Tyler Green về rắc rối liên quan đến kẻ rình mò của cô. Hắn cho rằng mình chẳng biết gì về chuyện đó. Tuy nhiên, chi tiết thú vị nhất thu lượm được từ cuộc trò chuyện đó là hắn đã đạt được thỏa thuận với văn phòng công tố.”
“Thỏa thuận gì?” Morgan cứng người lại.
“Vụ của hắn được giao cho Esposito, thỏa thuận rằng nếu hắn chịu nhận tội, số tội danh và số năm thụ án của hắn sẽ giảm xuống.” Vết nhăn của cảnh sát trưởng hằn sâu thêm. “Tôi đã nhấn mạnh với hắn về tầm quan trọng của việc tránh xa cô ra nếu hắn không muốn bị tống giam lần nữa. Nhưng Tyler vốn được biết tới là kẻ không biết kiểm soát bản thân, hoặc không thông minh lắm đâu. Thế nên làm ơn hãy cẩn thận.”
“Cảm ơn ông.” Morgan nói. “Rất cảm ơn vì đã thông báo.”
King gật đầu, rồi quay sang Lance. “Giờ quay lại vụ án. Cậu có nhớ hồi còn bé cậu đã từng đến quán PJ không?”
“Có.” Lance đáp.
Cảnh sát trưởng King nghiêng đầu. “Cha cậu tới đó mỗi tuần vài lần. Mary Fox đã làm việc ở đó. Cậu có nhớ cô ta không?”
“Không.” Lance lắc đầu. “Hồi ấy tôi mới mười tuổi.”
Tất cả những gì anh nhớ được là những chiếc bánh hamburger to tướng, và anh có thể đã xem ti vi trong khi ăn.
“Các bạn bè của cha cậu còn nhớ Mary. Hôm qua cậu đã nói chuyện với họ đúng không? Brian cùng Natalie Leed và Stanley Adams ấy?” Cảnh sát trưởng hỏi. “Hồi còn bé cậu nhớ về họ nhiều đến mức nào?”
“Tôi có vài hồi ức.” Lance chuyển tư thế. Chiếc ghế nhựa cứng nghiến vào lưng anh. “Nhưng khi cha tôi mất tích, tôi không còn gặp bất kỳ ai trong số họ.”
Cảnh sát trưởng rướn người về phía trước. “Cậu có nhớ hồi ấy mẹ cậu có hành xử lạ lùng nào không?”
“Không.” Lance đáp. Mẹ anh đã che giấu điều đó rất tốt.
“Cậu có nhớ cha cậu bị trầm cảm không?”
“Không.” Lance đáp.
“Bọn trẻ không phải lúc nào cũng biết chuyện gì đang thực sự xảy ra với cha mẹ chúng.” Ông ta ngả người về phía sau, tay khoanh trước ngực.
Sự khó chịu dâng đầy trong lồng ngực Lance, cảnh sát trưởng đang định đi về đâu với những câu hỏi này?
King quay sang Sharp. “Các báo cáo nguyên bản của anh có nói rằng Vic rất đau khổ, bị trầm cảm vì sức khỏe tâm thần của vợ ông ta ngày càng nghiêm trọng.”
Sharp gật đầu.
“Mary Fox đã từng bị bắt vì tội gạ gẫm mua dâm.” Cảnh sát trưởng dò xét gương mặt họ, từng người một. “Nhưng tôi nghi ngờ cậu đã biết điều đó.”
Những ngón tay của Lance siết lại thành nắm đấm vì khó chịu. Bên cạnh anh, Morgan chắc cũng cảm thấy sự căng thẳng đang thành hình. Cô ép chân mình vào chân anh, thầm van xin anh bình tĩnh lại.
“Ông muốn đi đến đâu với những câu hỏi này hả, Cảnh sát trưởng?” Cô hỏi.
King thẳng lưng. “Sau khi dọn sạch hết bùn trong xe, chúng tôi tìm thấy một viên gạch trên sàn xe phía ghế tài xế, như thể ai đó lấy viên gạch đè lên chân ga để chiếc xe tự lao thẳng xuống hồ.”
Bụng dạ Lance thắt lại. Anh muốn cảnh sát trưởng vào thẳng vấn đề, nhưng miệng anh không thốt ra được lời nào. Anh cảm tưởng như King đang muốn chơi đùa với anh, dắt mũi anh đi khắp nơi như con bò bị dụ đi đến lò mổ. Tất cả bọn họ đều biết rằng Mary không thể lái xe đâm xuống hồ.
“Hôm qua, nhóm thợ lặn tìm kiếm khắp đáy hồ nơi chúng tôi tìm thấy chiếc xe. Nhưng không tìm ra được mảnh xương nào khác.” Cảnh sát trưởng ngả người về phía trước, hai khuỷu tay chống xuống bàn. “Cậu có chắc suốt bao năm qua cậu chưa nghe tin tức gì từ cha mình không?”
“Cái gì?” Giọng Lance là của người bị sốc nặng. “Không.”
“Thế mẹ cậu thì sao?” Các ngón tay King đan vào nhau. “Cậu có chắc bà chưa hề nghe tin tức gì từ ông ấy không?”
“Có.” Sống lưng Lance thẳng đuỗn.
“Tôi có một thứ cho cậu đây.” Cảnh sát trưởng lấy ra một tờ giấy gấp làm tư từ trong túi quần, quẳng xuống bàn. “Đây là những gì tôi muốn lấy được từ chỗ mẹ cậu. Hoặc cậu lấy cho tôi, hoặc tôi sẽ phải ép bà ấy giao chúng ra.” Bàn tay to bè của ông ta đặt lên trang đầu. “Tôi đang cố gắng hết sức cân nhắc đến sức khỏe mong manh của bà ấy, nhưng tôi không thể để nó làm cản trở công tác điều tra.”
Morgan chộp lấy tờ giấy nhanh hơn Lance. Anh nhìn đăm đăm vào cảnh sát trưởng trong khi cô mở tờ giấy và đọc. “Ông ấy muốn xem lịch sử hoạt động email và nhật ký điện thoại của mẹ anh mười hai tháng trước.”
“Ở đây mẹ tôi là nạn nhân.” Lúc này, Lance cảm thấy giận dữ thay vì khó chịu.
Cảnh sát trưởng giơ tay lên ngắt lời anh. “Sau đây là điều tôi nghĩ về chuyện có thể đã xảy ra. Cha cậu cảm thấy trầm cảm và cô độc. Vì thế ông ta tìm đến Mary để giải khuây, thậm chí có thể đã trả tiền để được phục vụ. Nhưng cô ta vốn nổi tiếng không tử tế cho lắm. Có thể Mary đã đe dọa sẽ tiết lộ cho mẹ cậu biết chuyện. Có thể Vic đã siết cổ cô ta, nhét cô ta vào cốp xe mình và tống xuống dưới hồ Grey. Đó là lý do tại sao cha cậu rời thị trấn, không còn gặp lại được nữa. Và nếu Vic còn sống, tôi cũng phải tự hỏi xem suốt những năm qua ông ta có liên lạc với mẹ cậu không.”
Lance đứng bật dậy. Morgan cũng đứng dậy sát bên anh, bên kia là Sharp.
Morgan thì thầm vào tai anh. Giọng cô bình tĩnh, nhưng Lance không thể nghe lọt lời nào vì cơn phẫn nộ khiến đầu anh như sắp nổ tung.
Cô chen lên trước mặt Lance, lấy cơ thể mình chắn đường anh. “Cuộc thẩm vấn đã kết thúc, thưa cảnh sát trưởng.”
“Cha tôi là một nạn nhân.” Nhưng giọng của Lance rất căng thẳng, cảnh sát trưởng có thể nói đúng không?
Lance thực sự nhớ được bao nhiêu điều về cha mình. Vài hồi ức của anh trong số này đã được chứng minh là sai lầm.
“Cậu sẽ hỏi mẹ về các hoạt động này hay tôi phải làm đây?” Cảnh sát trưởng hỏi.
“Tôi sẽ làm.” Lance cố rặn ra mấy từ qua quai hàm nghiến chặt.
Tư thế của Cảnh sát trưởng đã thoải mái hơn, đôi mắt mệt mỏi của ông ta lộ rõ vẻ hài lòng. Ông ta không hề rút lại quan điểm hoặc tuyên bố của mình. “Tôi nghĩ cha cậu đã rời khỏi thị trấn vì phạm tội giết người. Giờ điều tôi cần biết là mẹ cậu có đồng lõa hay không.”
Lance không rõ làm thế nào anh rời khỏi văn phòng Cảnh sát trưởng. Bất chợt anh thấy mình đã ở ngoài. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua những đám mây, làm anh lóa mắt.
Morgan nắm cánh tay anh, dẫn anh qua bãi đỗ xe. “Mẹ anh không phải làm theo đề nghị của cảnh sát trưởng. Ông ta không có giấy phép khám nhà, cũng như chẳng có cơ sở nào xin giấy phép cả.”
“Bà sẽ trao cho ông ta bất cứ thứ gì ông ta muốn, và ông ta biết điều đó.” Lance đưa cả hai tay lên ôm đầu. “Ông ta sẽ nói rằng nếu bà không cung cấp thông tin, cuộc điều tra sẽ chậm lại. Nhưng bà sẽ buồn lắm nếu để ông ta xem hết các hoạt động riêng tư đó.”
Mẹ anh chẳng muốn điều gì khác ngoài sự thật. Bà đã phải mất hai mươi năm mới có thể tiếp tục sống cuộc đời của mình.
“Anh có thể viện đến thẩm quyền của luật sư ngăn cản ông ta gặp bác.” Morgan nói.
Lance lắc đầu. “Anh phải thuyết phục bác sĩ tâm thần của bà rằng tình hình mẹ anh không tốt, đúng vào lúc bà đang đạt nhiều tiến bộ với người bác sĩ mới. Nó sẽ chẳng hiệu quả đâu. Bà sẽ cảm thấy như anh đã phản bội bà.”
Rằng về lâu về dài, điều này còn làm tổn thương bà hơn bất kỳ điều gì cảnh sát trưởng có thể làm.
“Thế thì cứ để bác làm vậy.” Morgan dừng chân cạnh xe anh. “Ông ta sẽ chẳng kiếm ra cái gì đâu. Vẫn cứ giậm chân tại chỗ thôi.”
Lance gắng nuốt cục giận đang nghẹn ứ trong cổ. Nếu Morgan không lôi anh ra khỏi văn phòng của King, có thể anh đã ẩu đả với cảnh sát trưởng và kết cục là mất một đêm trong tù. Mất kiểm soát sẽ chẳng giúp được ai hết.
Nhưng phải chăng anh mất bình tĩnh vì giả thuyết không có cơ sở của cảnh sát trưởng?
Hay là vì tất cả đều quá logic?
Sharp ra khỏi tòa nhà, băng qua bãi đỗ xe. “Cảnh sát trưởng là thằng khốn. Cháu có muốn trả đũa tên khốn này không? Hãy cùng tìm ra chuyện gì đã xảy ra với cha cháu trước ông ta. King sẽ không bao giờ chịu buông tha đâu.”
Lance thở dài. Cơn giận dữ thoát ra khỏi lồng ngực. “Cháu cũng chẳng muốn đâu, nhưng cháu có thể lần theo bằng chứng chứng minh giả thuyết ông ta đưa ra, đó là cha cháu giết Mary. Thực ra, nếu không dính líu vào vụ này sâu đến thế, hẳn cháu sẽ cân nhắc điều đó. Nhưng cho rằng cha mẹ cháu đồng lõa với nhau thật sự quá đáng.”
“Mẹ cháu chẳng làm gì sai cả, bà ấy sẽ ổn thôi.” Sharp nói. “Bà ấy sẽ gửi cho ông ta các bản sao lịch sử hoạt động email và nhật ký điện thoại của mình. Trời ạ, bà ấy là chuyên gia pháp y máy tính xuất sắc hơn hẳn bất kỳ ai bác từng làm việc cùng. Ngay cả nếu bà ấy có liên lạc với cha cháu, cảnh sát trưởng cũng sẽ không bao giờ tìm ra được bằng chứng về hoạt động lâu dài của bà ấy. Toàn bộ thông tin liên lạc hẳn sẽ được định tuyến qua ngôi làng nào đó ở Thổ Nhĩ Kỳ.”
Lance đi tới đi lui thành vòng tròn hẹp trước xe Jeep. Mẹ anh không chịu bất kỳ nguy hiểm nào từ cảnh sát trưởng King. Đúng không?
“Có thể hồi mười tuổi cháu đã hiểu sai về quan hệ của cha mẹ.” Lance nói. “Nhưng cháu biết chắc mẹ cháu không hề liên hệ với cha cháu kể từ tối hôm đó.”
“Tất nhiên là không rồi.” Sharp phẩy tay bác bỏ nhận xét của anh. “Toàn bộ màn hỏi cung này thực sự lố bịch. Đáng tiếc, nó khiến bác nghĩ rằng cảnh sát trưởng đang tuyệt vọng, rằng ông ta chẳng hề có đầu mối hay bằng chứng nào mà lần theo.”
“Kiểm tra lý lịch có cho thấy gì hữu ích không?” Sharp hỏi Lance.
Lance lùa tay ra sau gáy. Hàng giờ liền lên mạng đêm qua khiến cổ anh cứng ngắc. “Brian và Stan đều có rất nhiều lần thế chấp nhà cửa. Cho đến giờ, Stan là người bị ảnh hưởng nhiều hơn.”
“Brian có chiếc xe thể thao trong gara.” Morgan nói. “Có thể ông ấy còn mấy món đồ chơi đắt tiền khác. Stan thì có căn nhà lớn, một xe Mercedes và đồ nội thất đắt tiền. Nhưng với tư cách là nhà sáng lập của một công ty kế toán danh tiếng, em nghĩ ông ấy có đủ khả năng sắm được chúng.”
“Có thể công ty gặp rắc rối đấy.” Lance nói.
“Xứng đáng để tìm hiểu thêm.” Sharp đồng tình.
“Thế thì vào việc thôi.” Morgan nói. “Lance và cháu sẽ nói chuyện với hàng xóm của Crystal Fox.”
Sharp gật đầu. “Bác sẽ đến quán PJ vì chiều nay quán mở cửa, để xem liệu mình có dò ra được ai quen biết Mary không. Bác cũng sẽ tìm hiểu xem có đào thêm được gì hay ho từ công ty kế toán của Stanley Adams không.” Ông đi thẳng về xe mình.
Morgan giơ tay ra lấy chìa khóa xe của Lance. “Em sẽ lái. Anh đang rất giận dữ, sẽ không làm chủ vô lăng được.”
Lance thả chìa khóa xe vào lòng bàn tay cô. Họ trèo vào xe Jeep. Lance gọi điện cho mẹ và giải thích điều cảnh sát trưởng muốn. Anh không nói chi tiết lý do của đề nghị này. “Con sẽ ghé qua chỗ mẹ và lấy tài liệu sau.” Anh nói.
Bà có vẻ bối rối nhưng vẫn đồng ý. Anh bỏ điện thoại xuống.
“Bác có buồn không anh?” Morgan liếc nhìn anh.
“Thậm chí anh còn chẳng biết nữa.” Anh ngả người vào lưng ghế. Anh có thể đoán được Morgan muốn nói chuyện. Cô đang cực kỳ muốn giúp đỡ, chia sẻ gánh nặng với anh và giúp anh bằng sức mạnh tuyệt vời của mình. Nhưng Lance không thể xử lý bất kỳ cảm xúc nào nữa. Thế nên anh đành lẩn tránh một cách hèn nhát. Anh nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào cho đến khi họ tới căn nhà nông thôn cách xa nhà Crystal Fox ở phía cuối đường.
Morgan đỗ xe bên lề đường.
Lance nghiêng đầu. Căn nhà võng xuống dưới sức nặng của thời gian. Kết cấu có vẻ xiêu vẹo và bấp bênh, như thể chỉ cần rút một khối xi măng khỏi căn nhà là đủ khiến nó đổ sụp như ngọn tháp Jenga khổng lồ.
“Có vẻ đây đúng là chốn lý tưởng để chế ma túy đá trong nhà kho.” Anh quét mắt qua đám cỏ dại cao bao quanh căn nhà. Khung sườn một nhà kho, với bề mặt gỗ phơi trần tựa như xương sườn một bộ xương, nằm phía sau căn nhà. “Có thể đây là một sai lầm.”
Chân Lance bỗng giật nhẹ. Hồi ức về việc từng đến gần một căn nhà ở nông thôn trông như bị bỏ hoang quẩn quanh trong tâm trí anh, như cách một con thú săn mồi lẩn khuất trong bóng tối. Anh xem xét các ô cửa sổ, tìm kiếm chuyển động nào đó nhưng chẳng thấy gì.
Bức rèm không được vén lên. Không có bóng người. Không thấy nòng súng.
Không có tên tội phạm nào đang phục sẵn chờ bắn vào chân anh, và suýt giết chết anh.
“Chúng ta chỉ hỏi vài câu thôi mà.” Morgan nói.
Anh xoa xoa chân mình. Anh từng bị bắn khi đến gần cửa trước hỏi vài câu đơn giản. Anh rũ bỏ hồi ức mình đang nằm trên bãi cỏ, máu tuôn ra, nhưng vết sẹo do đạn bắn vẫn tiếp tục nhức nhối. “Có lẽ em nên đợi trong xe.”
“Sẽ không ai trả lời khi anh gõ cửa đâu.” Morgan xuống xe.
Lance đi theo cô, đứng phía trước xe Jeep.
Cô lắc đầu. “Trông anh không bình thường, vẫn còn giống cảnh sát lắm. Anh dọa người ta chết mất.”
Anh liếc nhìn xuống trang phục. Quần túi hộp màu đen, áo thun và áo khoác da. “Bình thường mà.”
“Chắc rồi. Bình thường với thành viên đội SWAT. Quan trọng không phải là thứ anh mặc. Anh mang cái vẻ cảnh sát trong đôi mắt, trong cơ bắp cuồn cuộn kia kìa.” Đưa một tay lên che mắt, cô xem xét ngôi nhà. “Em có cảm tưởng đây là nhà hoang, nhưng các hồ sơ thuê nói rằng ngôi nhà thuộc sở hữu của Elijah Jackson. Ông ta chắc phải có liên hệ với Ricky Jackson.”
Nhiều khả năng là bào chế ma túy đá rồi.
“Chỉ có một cách để tìm ra.” Cô bước về phía hàng hiên.
Lance dìm mạch cảm xúc xuống khi tập trung vào ngôi nhà lần nữa. Các bức rèm rách nát bao phủ các cửa sổ. Một cơn gió thổi qua mấy chiếc chuông gió hoen gỉ. Những tiếng lanh canh reo lên chói tai khiến lông tơ trên hai cánh tay Lance dựng đứng.
Anh kiểm tra vũ khí và kéo Morgan theo sau mình khi họ bước lên lối vào nhà và đến gần hàng hiên xập xệ.
“Cẩn thận đấy.” Anh dẫn cô đi vòng, tránh cái hố trên bậc thềm.
Bước tránh khỏi anh, Morgan giơ tay lên gõ cửa. Lance kéo cô ra đứng đằng sau khung cửa.
Anh thì thầm vào tai cô. “Đừng bao giờ đứng giữa cửa.”
Phòng trường hợp kẻ nào đó bắn qua cửa.
Bất chấp không khí lạnh lẽo, giữa lưng anh mồ hôi rơi như tắm. Các giác quan của anh ở mức báo động cao độ, vết sẹo do đạn bắn nhức buốt như có dòng điện chạy qua.
Hoặc đó chỉ là bản năng.
Một hệ thống cảnh báo sớm nhằm mục đích sinh tồn.
Đứng sang một bên, Morgan gõ cửa. Thứ gì đó chuyển động phía trong. Một tiếng đập và một tiếng sột soạt vang lên sau khung cửa. Rồi lặp lại lần nữa.
Đập. Sột soạt.
Bàn tay Lance chỉ còn cách vũ khí trên hông anh một phân thì cánh cửa mở ra kêu cót két.